Khắp chốn Bắc Trực Lệ còn có một loại tiếng nói khác, đó chính là thế lực hận Triệu Gia Quân khắc cốt thề không đội chung trời. Muốn biết những kẻ này là ai cũng không khó, thậm chí có người đích thân sang mật báo. Những người này chính là thân sĩ khắp chốn, đám người dựa vào khoa cử công danh làm giàu, tú tài gia cảnh giàu có, cử nhân hào bá một phương, còn có hạng người quyền quý nổi danh cáo lão hồi hương.
Biểu hiện của Triệu Gia Quân ở Thiên Tân – Bắc Kinh truyền tới khắp nơi, bọn triều thần nịnh nọt thể hiện thiện ý, bọn thân sĩ xuất thân khoa cử này đều nhận ra được một sự việc, Triệu Gia quân không chút nào coi trọng bọn họ. Thay triều đổi đại này, bất luận là Hoa Hạ hay là man di, bất kể là triều đình hay là phiên trấn, đều đối với người đọc sách ôm lấy thái độ khách khí lung lạc. Cho dù là thay triều đổi đại, chỉ cần nhân sĩ tiền triều không làm cử động chống cự gì, vậy nhất định sẽ có được đãi ngộ thật tốt ở tân triều.
Lẽ ra Triệu Gia Quân bắc phạt Thiên Tân – Bắc Kinh lần này, trừ dính tới việc quân, đã có ý bày ra bản thân với người thiên hạ, mọi người sẽ căn cứ vào bày tỏ này quyết định thái độ của mình. Triệu Gia Quân cũng là con dân Hoa Hạ, tất cả đi sang đầu nhập cũng không có áy náy và chịu tội xem thành Hán gian gì kia, nhưng Triệu Gia Quân này biểu lộ rõ ràng ra ngoài, bọn họ không coi trọng với văn sĩ, hoặc là nói không có tỏ vẻ coi trọng với những thân sĩ quyền quý này.
Nếu nói như vậy, thế lực như Từ Châu nếu đánh lấy thiên hạ, vinh hoa giàu sang hiện giờ của mọi người hoàn toàn phải tan thành mây khói rồi. Còn có người cảm thấy hoang mang. Triệu Gia Quân này cũng đã nã pháo tường thành rồi, lại không màn tới bất chấp ung dung rút đi, không ở nơi này chiêu mộ nhân tâm, cũng không tiếp nhận đầu nhập. Những điều bọn chúng làm vốn dĩ không hợp lệ thường, mọi người không nghĩ ra được bọn chúng muốn làm cái gì, như vậy cũng sẽ không có can hệ gì với mọi người.
Dựa theo tin tức quan nội truyền vào, giặc Thát Nữ Chân Kiến Châu kia, lúc đánh hạ thành trì khắp nơi Liêu Trấn, còn biết chiêu mộ những văn nhân sĩ tử kia, ngay cả man di giống như hổ lang đều có hiểu biết như thế. Triệu Gia Quân Từ Châu cùng là con dân Hoa Hạ, thân ở nơi đất Long Hưng lại không có gì hết. Thế lực tà đạo hoang đường bậc này, làm sao đầu nhập vào được, chỉ có tiêu diệt mới là tốt nhất.
- Bọn chúng sở dĩ làm như vậy, một mặt là kiến văn của bản thân, một mặt thì là có người cố ý xúi giục. Chẳng hạn như nói kinh sư bên đó, nhất là bọn đại thần ngầm ra hiệu, bày tỏ rõ ràng với chúng ta lại không được đáp lại, bọn chúng khẳng định là chủ lực xúi giục.
- Đây cũng không có gì kỳ quái, chúng ta là tồn tại ngoài hiểu biết của bọn chúng, bọn chúng dĩ nhiên sẽ cảm thấy hoang mang, dĩ nhiên sẽ vô cùng căm thù.
- Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, kẻ không thức thời cũng không cần phải chiêu mộ làm gì, cũng không cầm cảm thấy đáng tiếc chút nào. Chúng ta không phá hủy cái cũ, cũng liền không cách nào dựng lên cái mới.
Mã Xung Hạo rất coi trọng chuyện này, ngay khi y báo tên tới chỗ Triệu Tiến, Triệu Tiến lại lơ đễnh bỏ mặc, chỉ là đơn giản bình phẩm mấy câu. Bây giờ sự tình trọng yếu nhất với Triệu Gia Quân là điều quân trở về, sự tình bức thiết nhất trước mắt chính là Triệu Tiến phải ở thành Lâm Thanh mời các hạng người nổi danh ở Sơn Đông yến ẩm.
Khi Triệu Tiến ở Thiên Tân còn chưa có trên đường trở về, đã có khoái mã chạy về Lâm Thành, có phụ tử Lý gia dẫn đầu lo liệu, Nội Vệ và phòng mậu dịch liên thủ, các nhân vật có vai vế ở năm phủ Đông Xương, Tế Nam, Thanh Châu, Đăng Châu và Lai Châu đều được liệt kê mời tới. Triệu Tiến không chút khách khí phóng ra lời nói.- Lần này không tới, lần sau thì không có cơ hội tới nữa.
Lời lẽ sát khí dày đặc này khiến ai nấy đều là chấn động dị thường, cường hào thân sĩ Sơn Đông so với các nơi trong thiên hạ càng coi trọng tiến trình của Triệu Gia Quân, mỗi trận đại thắng bọn họ đều sẽ rất nhanh biết được, hơn nữa phái người ra ngoài đi hỏi thăm, bên phía Bắc Trực Lệ hết thảy việc gì nảy sinh, bọn họ đều rất rõ ràng. Cho nên lời mời này của Triệu Tiến không có người nào không tới, giá xe cưỡi ngựa ngồi kiệu, mọi người nhằm hướng Lâm Thanh cấp tốc đi tới.
*************
Ngay sau khi tin tức binh mã Từ Châu đi ngang qua địa phận Thương Châu truyền tới knh sư, toàn bộ kinh thành mới nhẹ nhàng thở ra. Hoàng đế và bọn bá quan văn võ cuối cùng cũng thu dọn xong cục diện, mai sau làm như thế nào đây là vấn đề khó khăn bức thiết bày ra trước mắt mỗi người. Vào lúc này thậm chí có người bắt đầu hâm mộ người đảng Đông Lâm đã cáo lão từ quan, cục diện trước mắt như vậy, bọn họ rút tay rời đi, vứt bỏ cục diện rối rắm không nhìn thấy hy vọng ở trên đầu mọi người.
Vào lúc này, hoàng đế Thiên Khải rốt cuộc không ở trong cung làm thợ mộc nữa, Ngụy Trung Hiền đã không ở không mua sắm hoặc đưa nghề dính tới thợ mộc vào trong cung, hiện giờ mỗi ngày hoàng đế Thiên Khải và Thái giám, đại thần trong cung ngoài cung tề tụ nơi Văn Uyên Các xử trí chính vụ. Vào lúc này, Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền quyền nghiêng đổ triều cương đoạn tháng ngày trước đó đứng càng lùi về phía sau, hơn nữa rất ít lên tiếng, bởi vì quyền thế của Thủ phụ mới nhậm chức Tôn Thừa Tông quá cao rồi, mặc dù là hoàng đế Thiên Khải cũng phải kính trọng rất nhiều.
Cục diện như vậy là những quyền quý kia tha thiết ước mơ, thiên tử không sa vào hưởng lạc, mà là tự mình chấp chính lâm triều, hoạn đảng không hề có dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo, mà là do đại thần lão luyện thành thục chủ trì trong ngoài, lẽ ra đây chính là cái gọi là cục diện tốt “chúng chính doanh triều”, “phục hưng sắp tới”, nhưng trong hội triều quần thần gặp mặt, mỗi người đều là chán ngán thất vọng, chỉ là cứng ngắc đờ đẫn đi làm việc bận rộn.
Mắt thấy Triệu Gia Quân cách kinh sư càng ngày càng xa, bồi thường cùng với nơi chốn liên quan trên hòa ước đó cũng nên lịch trình. Không chỉ một người muốn nói không cần để ý tới, nhưng ngẫm nghĩ tiếng rền vang trầm thấp ngoài kinh thành ngày hôm đó, nghĩ tới từng cái hố lớn giống như vết sẹo trên tường thành kia, ai cũng không nhấc lên nổi dũng khí này.
- Bệ hạ, lúc này nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, phản loạn Từ Châu hung hãn, quan quân không địch nổi, vậy cũng không cần tự tiện gây hấn. Huống chi bệ hạ đã dùng ngọc tỷ ấn lên, điều này cũng dính tới thể diện nước nhà, nên cho liền cho đi, ngày sau còn có cơ hội lấy về! Trong triều duy nhất dám nói như vậy chính là Thủ phủ Nội các Tôn Thừa Tông rồi, ông ta không chút nào để ý tới lời bóng gió của quyền quý, ngược lại rất thuần túy suy xét vấn đề. Nếu không phải có bản tính như thế, ông ta cũng sẽ không xin Đốc sư Liêu Đông, với địa vị và thân phận của Tôn Thừa Tông, ở lại Nội các như vậy lẽ tất nhiên là Thủ phụ, tội gì ở nơi hết sức nguy nan này nhậm chức.
Có Thủ phủ Nội các nói chuyện, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, ngay cả hoàng đế Thiên Khải đều là như thế, hắn gật đầu nói.- Vậy dựa vào lời của Tôn tiên sinh, Ty Lễ Giám và Hộ bộ bên kia mau chóng đi lo liệu!