- Hoa mầu còn chưa tới thời điểm thu hoạch, khắp chốn là bởi vì thời kỳ giáp hạt gian nan, bên này lại đầy ắp lương thực, rốt cuộc là nơi chốn kinh thành.
Nhìn thấy mức độ thừa mứa của kho hàng, mọi người đều là cảm thán không thôi, nhưng sau khi tìm người sang dò hỏi lập tức biết nguyên nhân. Những trang viên này ngoại trừ làm ra hoa mầu, còn có vì gia chủ trang viên có ý làm ra nhà kho. Những hàng hóa của cải từ bốn phương tám hướng Đại Minh tụ tập tới đều tồn trữ ở trong những trang viên này, sau đó lại chia ra các nơi buôn bán trao đổi, dù sao kinh thành không có quá nhiều chỗ để cung ứng xây dựng, hơn nữa nhiều người lắm mắt, rất nhiều việc cũng không có tiện.
Sau khi ở xung quanh trang viên bố trí trạm canh gác, đại đội kỵ binh bắt đầu nghỉ ngơi chỉnh đốn, lương thảo trang viên này đều bị lấy dùng, ngựa tiêu hao không nhỏ, nhất định phải cho ngựa ăn no.
Hơn ba nghìn người và hơn bốn ngàn con ngựa ăn dùng tiêu hao cực lớn, tuy nhiên nơi này không chút nào lo lắng hao phí, bởi vì trang viên gần kề không ít, người chạy đi rồi, đồ vật lại không kịp thu dọn, bất cứ lúc nào cũng lấy dùng bù đắp.
- Các lộ quân địch kinh thành cộng lại, con số e rằng sẽ không ít hơn mười lăm vạn, chỉ tính tinh binh và kỵ binh biết chiến bên trong đó chỉ e cũng có số lượng hơn vạn. Chúng ta tới bên này chính là vì khiến cho triều đình không nên kéo dài. Mục đích này đã đạt được rồi, kế tiếp cần nhất chính là tự bảo vệ mình, không được để cho quân địch tìm ra sơ hở.
- Thạch Đầu huynh cũng quá cẩn thận rồi, tinh nhuệ của quân địch cũng chính là dáng vẻ doanh trại bậc ba của chúng ta. Không nhắc tới mười lăm vạn gom cho đủ số kia, vạn tinh nhuệ đó tính làm cái gì. Dám tới liền khiến bọn chúng có đi không có về, chính hay giảm bớt cho đại ca bên kia chút sức lực.
Thạch Mãn Cường và Cát Hương tuổi tác gần kề, nói lý ra lúc nói chuyện cũng không coi trọng hàng thứ huynh đệ gì, ở nơi trang viên này đã nhìn thấy được hùng thành kinh sư rồi, đây khiến cho Cát Hương vô cùng kích động, ngược lại Thạch Mãn Cường biết cách bình tĩnh.
Thạch Mãn Cường nói rất thâm sâu.- Không phải cẩn thận, mà là thận trọng. Lần này chúng ta tới nơi này không được có một chút sơ xảy. Cánh nhân mã này của chúng ta thắng bại sinh tử đều là việc nhỏ, nhưng nghị hòa mới là việc lớn. Chúng ta nếu như chịu thiệt, khiến triều đình cảm thấy còn chống đỡ được, đó khẳng định không cam lòng nghị hòa, còn muốn tụ tập binh mã, chúng ta còn phải tốn một phen khí lực. Nếu như chúng ta kiềm nén không được, phá hủy phòng bị thành bên đó, cục diện mất khống chế rối loạn, vậy khống chế từ đầu tới cuối của đại ca liền mất trắng rồi.
Cát Hương trên mặt lộ ra thần sắc không thú vị, khoát tay nói.- Muốn đứng ở thế bất bại không khó, chúng ta chính là mang mười khẩu pháo, dùng ngựa kéo vừa đánh vừa chạy, doanh trại gì cũng không đứng vững được.
Lời này nói ra ngược lại khiến cho Thạch Mãn Cường gật đầu, không phải võ tướng xuất thân Triệu Gia Quân rất khó nghĩ tới hỏa khí, nhất là hỏa pháo ở trong chiến đấu phát huy được hữu dụng như thế nào. Đừng nhìn chỉ có ba ngàn người ở nơi đây, hỏa pháo cũng không có trọng pháo, nhưng so với pháo quan quân hỏa pháo Triệu Gia Quân di động được, trên chiến trường nhanh nhẹn oanh kích, quan quân vốn dĩ chống đỡ không nổi.
Hai người bọn họ ở nơi này bàn bạc, Hứa Dũng đứng ở một bên không có lên tiếng.
Trong lòng Hứa Dũng lại có đánh giá, Thạch Mãn Cường này ở khu bắc Hoài An thủ một phương, gặp chuyện điều đạm chắc chắn, chu toàn, đã là tướng soái. Cát Hương ở lâu bên cạnh Triệu Tiến, không có cơ hội một mình đảm đương một mặt, là hổ tướng, mãnh tướng, cũng chưa chắc được xưng tụng tướng tài. Lần này khinh kỵ tiếp gấp, lẽ ra một gã lữ trưởng thống lĩnh cũng đủ, nhưng Triệu Tiến lại phái ra hai lữ trưởng Cát Hương và Thạch Mãn Cường, hiện giờ nhìn lại, Tiến gia quả nhiên là Tiến gia, nghĩ thật là chu đáo.
Thạch Mãn Cường trầm giọng nói.- Quân địch đã thấy được tầm vóc của quân ta, với phong phạm của quan quân, bọn họ cảm thấy quân ta ít người thế yếu khẳng định phải tới thử xem. Sau khi thắng một trận này liền sẽ ít đi rất nhiều rắc rối.
Bên này mới hạ phán đoán này, bên ngoài liền có kỵ binh thúc ngựa chạy tới báo tin.- Lữ trưởng, hai luồng quân địch đang nhắm tới bên này bao vây. Một lộ nam thành, kỵ binh hơn ngàn, bộ tốt tám ngàn, một lộ đông bắc thành, kỵ binh một ngàn năm trăm, bộ tốt hơn bảy ngàn.
Nghe thấy cái này, mọi người trong phòng đều trở nên hưng phấn, quân địch rõ ràng là ưu thế, nhưng Thạch Mãn Cường và Cát Hương cùng với Hứa Dũng và chư tướng có mặt tại đương trường không ai kinh hoảng sợ hãi, chỉ là hưng phấn. Ở Từ Châu một đường bắc tiến, một đường bách chiến bách thắng, sớm đã bồi dưỡng lòng tin của mọi người.
Cát Hương mở miệng hỏi.- Thạch Đầu, huynh quyết chủ ý, chúng ta lần này đánh như thế nào.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên thân của Thạch Mãn Cường, đoàn trưởng đoàn thứ nhất kỵ sĩ Hứa Dũng cũng là như thế, Hứa Dũng và Cát Hương đều là thuộc Triệu Tiến thống lĩnh, hai người lúc giao thiệp rất nhiều, Hứa Dũng lúc này trong lòng ngược lại đang cảm thán. Ngũ gia tiến bộ không nhỏ, nếu như là trước kia, nhất định sẽ cướp lời nói ra suy nghĩ của mình, nhưng lần này Triệu Tiến rõ ràng lấy Thạch Mãn Cường cầm đầu, Cát Hương liền đích thân muốn nói lời này, mặc dù chỗ rất nhỏ cũng không phải thỏa đáng như vậy.
Thạch Mãn Cường cười cười, mở miệng nói.- Ngoan ngoãn đi đánh, quản mấy lộ khác, ta chỉ đi một lộ, đánh xong một đường, chúng ta lại quay đầu thu dọn một lộ khác, để cho bọn huynh đệ đều động hết, bỏ hết các loại lương khô lại, chỉ mang binh khí đạn dược. Ở xung quanh kinh thành này không lo ăn mặc!
Truyền đạt mệnh lệnh, bọn kỵ binh Triệu Gia Quân mới vừa nghỉ ngơi chốc lát đều đồng loạt lên ngựa, những kỵ binh kéo dắt hỏa pháo kia cũng vội vàng thêm dầu gia cố trục bánh xe pháo, một đường từ Thiên Tân chạy sang không người nào cảm giác mệt nhọc, nhìn thành trì kinh sư phía xa, mệt nhọc gì cũng tan thành mây khói.
Chỗ đội nhân mã Triệu Tự Doanh đang ở cách đông bắc thành càng gần hơn. Doanh Bắc Kinh số người đông đúc, chỉ có một phần rất ít trú đóng ở trong thành, một lộ đông bắc kinh thành này thật sự là từ trong quân doanh chạy ra.
Địa thế bằng phẳng ngoài kinh thành, nhưng kỵ binh không có cách nào đi quá nhanh, bởi vì không có đường xá rộng rãi bằng phẳng. Vào tháng năm, hoa mầu trong ruộng đã mọc lên rất cao, sẽ trở ngại đi lại của kỵ binh, chớ đừng nói chi là những trang viên thôn xóm, bố trí như quân cờ, vì sao kia, những kiến trúc đó bản thân chưa cắt địa hình rất nát.
Kỵ binh lấy đại đội làm đơn vị, đội ngũ kéo dắt hỏa pháo thì là chạy ở đằng trước nhất, những kỵ binh Triệu Gia Quân đó có đặc sắc, túi yên của vật cưỡi đều là trống rỗng, bên trong mỗi con ngựa đều chứa hai ba phát đạn dược, ngựa nhiều chở nặng mười cân cũng không là gì.