Tuy nhiên thế này cũng tốt, tất cả chỗ dựa của đám nội quan đều là thiên tử và hoàng gia, điều này có trắc trở gì, thì tất cả mọi người đều xong, chỉ cần điều này vẫn còn, thì sẽ không cần lo lắng quá nhiều, dưới thể chế Đại Minh này, bọn quan to vĩnh viễn ở tầng trên cùng.
Mắt thấy mọi người đều đang tán đồng ý kiến của Vương Tại Tấn, tình cảnh của hội triều nhanh chóng tốt lên, vào lúc này, hai vị Nội các đại học sĩ đồng thời cũng là lãnh tụ quyền quý Dương Liên và Tả Quang Đấu đều có chút mơ màng, trong hội triều có cục diện hài hoà như này đã không nhớ rõ là lúc nào nữa, nếu cứ như thế, cường đạo Từ Châu có tính là gì, phục hưng Đại Minh, thậm chí thịnh thế của Đại Minh cũng đang ở trước mắt rồi.
Đúng lúc này, lại có tiếng bước chân vang lên, trong phòng lại một mảnh tĩnh mịch, lại là tiếng bước chân dồn dập, lần này ngoài phòng đã không có tiếng quát dừng nữa, đến lúc này, hài hoà và vui sướng vừa rồi vì đạt thành nhất trí đều tan thành mây khói, mọi người cuối cùng ý thức được, Đại Minh đã vỡ nát, gió mưa bập bùng, lúc nào cũng có rắc rối, lần này lại là ở đâu?
Không cần Nguỵ Trung Hiền dặn dò, hoạn quan trực gác trong phòng đã bước nhanh đến nhận, đợi lúc quay lại nhìn về phía Nguỵ Trung Hiền, sau khi nhận được cho phép mở bức thư ra xem, mọi người đều nhìn thất sắc mặt tên hoạn quan trở nên trắng bệch, cánh tay cầm phong thư đều đang không ngừng run rẩy, muốn đọc to lên nhưng lời phát ra lại không thành điệu.
Cảm xúc của mọi người trong phòng bởi vì biển hiện của tên hoạn quan này đều bị nhấc lên, Nguỵ Trung Hiền cũng chẳng bận tâm lễ nghĩa gì nữa, âm trầm nét mặt bước đến trước mặt tên hoạn quan kia, giơ cánh tay cầm quân báo sang, sau khi lấy được lướt mắt một cái, mọi người chỉ nhìn thấy cả người Nguỵ Trung Hiền run rẩy, suýt nữa mất thăng bằng, cũng may tên hoạn quan nhận thư đó tay chân không chậm ở phía sau đỡ lấy ông ta.
- Giặc Kiến Châu… Kiến Châu ở Hỉ Phong khẩu Kế Trấn phá vỡ mà vào binh mã phòng thủ tán loạn Kế Trấn đang tập trung binh mã chuẩn bị phản kích, cứu viện. Mặc dù là bản thân Nguỵ Trung Hiền, lúc đọc to bức thư này cũng lắp bắp không thành giọng điệu.
Đợi sau khi y đọc xong, Tôn Thừa Tông đã thất thố đứng dậy từ chỗ ngồi, kinh sợ hỏi.- Làm sao được, giặc Nữ Chân làm sao từ bên phía thảo nguyên đến được, Nữ Chân và Mông Cổ trên thảo nguyên đánh nhau ác liệt, làm sao từ bên đó đến được!
Sắc mặt Dương Liên và Tả Quang Đấu cùng trắng bệch, đã không biết nói gì là tốt, cho dù bọn họ không hề hiểu biết binh sự quân vụ như thế, nhưng cũng biết Hỉ Phong khẩu đã cách phủ Thuận Thiên rất gần rồi, đột phá bên đó uy bức được thẳng tới kinh sư, thực sự là cửa trước sói vào cửa sao hổ đến, giặc Từ Châu vừa mới đi, giặc Kiến Châu lại đến rồi!
Vương Tại Tấn đứng dậy cất cao giọng nói.- Bệ hạ, Các lão, chư vị, việc cấp bách là phái khoái mã đi các nơi tìm hiểu tình hình rõ ràng cặn kẽ, cử người đốc thúc nghiên thủ Kế Trấn và Liêu Trấn, giới nghiêm kinh sư, không thể cho người có thời cơ lợi dụng!
Hỉ Phong khẩu bên đó đột nhiên bị Nữ Chân Kiến Châu phá vỡ, đồng nghĩa với việc đánh đổ phán đoán vừa rồi của Vương Tại Tấn. Đại quân Nữ Chân Kiến Châu không biết dùng cách gì giải quyết vấn đề lương thảo khó khăn, không chỉ ở Liêu Tây bắt đầu tấn công thành nhổ trại, hơn nữa bắt đầu vòng đường thảo nguyên bắt đầu tấn công Đại Minh, đây mới là tai hoạ thực sự đến rồi.
Nhưng hiện giờ vào lúc này, ai còn để ý việc chỉ trích phán đoán sai lầm của Vương Tại Tấn nữa, quan trọng là làm thế nào giải quyết được nguy cơ hiện nay. Những điều mà Vương Tại Tấn nói đều là cách hết mực quy củ, nhưng mọi người có mặt ở đây cũng chỉ có Tôn Thừa Tông từng lo liệu quân vụ hiểu được lý lẽ của nó, y run giọng nói.
- Chính thế!
Lời nói ra một nửa mới kịp sực tỉnh, trong tình cảnh này, phải xin hoàng đế Thiên Khải đưa ra quyết định cuối cùng, mọi người nhìn về phía vị thiên tử trẻ tuổi đang ngồi trên điện, nhưng lại phát hiện hoàng đế Thiên Khải đứng dậy, vẻ nhẹ nhõm thích ý trên mặt lúc này đã không còn thấy nữa, đôi mắt đỏ hồng nhìn mọi người trong phòng một lượt, không ngừng thở hổn hển, giống như cái bễ khẽ động vậy.
- Trẫm là vua mất nước, các ngươi cũng là thần mất nước. Hoàng đế Thiên Khải gần như là nghiến răng nói ra những lời này, hai câu nói này của y, mắng mình, cũng mắng hết cả đám người ở trong phòng.
Những lời này của hoàng đế Thiên Khải đã cực nặng nề, câu này mà nói trong ngày thường là ép người khác phải tự vận tồi, nhưng lúc này, ai còn để ý tới lời cáu giận này, càng mấu chốt hơn chính là, hoàng đế Thiên Khải nói xong câu này thì phun ra một ngụm máu, cả người ngã hẳn về đằng sau, hai tin tức liên tiếp đã hoàn toàn đánh sụp hoàng đế Thiên Khải.
Nguỵ Trung Hiền đứng ở bên kia đọc thư không kịp hiểu ra, bị một ngụm máu phun thẳng lên người, những người khác cũng không kịp cử động, nhưng lúc này, ai còn để ý điều này, sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, Nguỵ Trung Hiền kinh hô lên trước, những người khác cũng đều vội vàng tiến lên.
- Truyền thái y, truyền thái y! Có người kinh sợ la lên.
Vương Tại Tấn vội vàng tiến lên nói.- Tôn các lão, Nguỵ công công, phải phong toả tin tức, trong lúc nguy cấp thế này, nếu tin tức tiết lộ, chỉ e cục diện càng không giữ gìn nổi!
Nguỵ Trung Hiền nặng nề gật đầu, lại vội vàng phân phó Thái giám chưởng ấn Ti Lễ Giám Vương Thể Càn, Vương Tại Tấn lại chưa có làm xong, lại là đi tới trước Tôn Thừa Tông nói.- Các lão, phòng thủ Kế Trấn và Liêu Trấn còn có kinh sư không làm không được, hơn nữa còn phải làm bây giờ, nếu không sẽ không kịp nữa!
Vua nào thần nấy, hoàng đế Thiên Khải nếu có mệnh hệ gì, thì trong đình ngoài triều đều phải đổi máu rồi, điều gấp gáp trước mắt lại chẳng phải là quân vụ gì mà là thân thể khoẻ yếu của hoàng đế Thiên Khải. Vương Tại Tấn đưa ra việc này vào lúc này, quả thực có chút không biết tốt xấu, cũng may Nguỵ Trung Hiền và Tôn Thừa Tông cũng không phải là không biết nặng nhẹ, vẫn bố trí theo.
Chỉ là tin tức làm thế nào phong tỏa được, hoàng cung trước giờ đều là cái sàng, từ sau khi quân Từ Châu uy bức kinh sư đạt thành đàm phán hòa bình, thế lực các mặt triều đình theo dõi càng chặt, bởi vì thế cục trước mặt khá nhạy cảm, nhất định phải kịp thời phán đoán, kịp thời đưa ra cử động. Hoàng đế Thiên Khải đổ bệnh, Liêu Tây nguy cấp và Kế Trấn bị Nữ Chân xâm nhập, điều này đều là đại sự can hệ thiên hạ, mọi người làm sao không biết.
Đúng vào lúc phong tỏa tin tức bắt đầu, rất nhiều sứ giả cưỡi ngựa chạy ra ngoài kinh thành, có người đi về phía Sơn Tây và Thiểm Tây, quân tướng biên trấn bên đó phải biết được động tĩnh bên này, có người đi về phía Sơn Đông và Nam Trực Lệ, thương gia Giang Nam, sĩ lâm Giang Nam phải biết bất cứ tin tức gì của kinh sư, những điều này có liên quan sống còn đến bọn họ. Còn có sứ giả đến thẳng bên phía Từ Châu báo tin thậm chí tới quy hàng, thế cục thế nào, đã không còn đường nào hy vọng nữa, đương nhiên cũng có sứ giả triều đình phái đến Kế Trấn và Liêu Trấn.