- Ngày đó Tôn Truyền Đình đã cho rằng Triệu Tiến là đại họa thiên hạ, nói ra cũng khéo, Văn Hương Giáo Sơn Đông tạo phản làm loạn, tên Tôn Truyền Đình này vừa hay từ kinh sư quay về quê hương, bị vây khốn ở bên phía Tế Ninh, tận mắt thấy dũng mãnh của quân giặc Từ Châu. Hơn mười vạn giáo chúng bị giặc Từ Châu quét sạch trơn, từ lúc đó, Tôn Truyền Đình này liền bắt đầu ở quê hương sửa soạn, thu nạp chiêu mộ nhân đinh của giặc Từ Châu, học cách của bọn chúng, theo dõi nhất cử nhất động của bọn chúng, cho đến bây giờ đã có một bộ tâm đắc của mình rồi.
Tôn Truyền Đình nói tới đây, quét mắt một lượt những người trong phòng, lại nói.- Tôn Truyền Đình từ tháng mười một năm ngoái đã bắt đầu viết thư cho kinh sư, nhờ cậy trưởng bối trong nhà dâng lên trên, các vị có lẽ từng nghe qua, có lẽ sơ lược qua. Còn Tôn Truyền Đình này lúc bắt đầu đã nói giặc Từ Châu có lẽ không lộ tiếng tăm, nhưng thực lực dũng mãnh, triều đình không nên tự tiện khai chiến lúc này, một khi khai chiến sẽ phải dốc hết toàn lực, nếu không sẽ thu nhận thảm bại.
Từ Ngụy Trung Hiền trong cung đến mấy vị thanh lưu của Nội các, nghe được những lời này đều có chút ngượng ngùng. Hai lần đại chiến, mọi người đều có gánh vác trọng trách hoặc nhiều hoặc ít, càng mấu chốt hơn là, thư từ của Tôn Truyền Đình này bọn họ quả thực đều từng xem qua. Bởi vì Tôn Truyền Đình ở kinh sư quen biết rất cứng, rất nhiều lời đưa sang được, lúc đó coi thường không để ý, khịt mũi cười nhạt, bây giờ nhớ lại cũng thực là bỏ qua danh ngôn chí lý rồi.
Hoàng đế Thiên Khải hỏi.- Tôn tiên sinh, Tôn Truyền Đình của Sơn Tây này với tiên sinh cùng họ, là họ hàng hay là thân thuộc?
Tôn Thừa Tông vội đứng dậy trả lời.- Bệ hạ, thần và Tôn Truyền Đình chỉ là cùng họ, thần gần đây mới biết tên người này.
Hoàng đế rốt cuộc cũng là hoàng đế, hàm ý của câu hỏi này rất nhiều, nhưng hoàng đế rốt cuộc vẫn còn trẻ tuổi, sau khi hỏi xong câu này lại khẩn thiết hỏi.- Tôn tiên sinh, vị Tôn Truyền Đình này có thượng sách gì để giệt quân giặc không?
- Bệ hạ, vị Tôn Truyền Đình này trong thư có nói đến một câu, thần cảm thấy là danh ngôn chí lý để ứng phó với thế cục hiện giờ “Dùng sở trường của giặc để khống chế giặc”. Kế sách như nay, nếu như quân giặc đã dùng phép này hoành hành, Đại Minh vậy cũng nên học theo cách của bọn giặc tự cường, sau khi tiêu diệt cường đạo lại hành đại nghĩa cũng không muộn.
Lời nói này của Tôn Truyền Đình đồng nghĩa với ngày hôm nay phải đề ra rồi.
Không ai có dị nghị với cách nói này, vừa rồi mọi người đã tán đồng làm như thế, bây giờ chẳng qua là tìm được người làm như thế nào, hơn nữa nghe Tôn Thừa Tông nói, đây còn là hạng người hiểu rõ giặc Từ Châu.
Tôn Truyền Đình này xuất hiện không hẳn là quá đúng lúc, nhưng mọi người không có chút hoài nghi và lo lắng gì, bởi vì Tôn Thừa Tông là người điềm đạm đáng tin, y lấy được cục diện này để nói, còn cùng với Dương Liên, Tả Quang Đấu đạt thành hẹn ước ngầm, như vậy nhất định đáng tin. Thậm chí Hoàng đế Thiên Khải còn nghĩ tới, trước khi đề nghị này được nói ra, Ngụy Trung Hiến nhất định đã kiểm chứng qua, nếu không đã sớm nhắc nhở rồi.
- Còn có nhân tài thích hợp như thế này, vậy thì nên trọng dụng, Tôn tiên sinh, các vị ái khanh, vậy thì mau chóng cho người này môt chức vụ, để y tiến kinh lo liệu, trẫm không tiếc quan tước bổng lộc, chỉ cần làm được đại sự tiêu diệt quân giặc, nhập các phong tướng, phong thưởng Công Hầu, những thứ này đều có cả.
Nếu là ở trong tình cảnh bình thường nói những lời hứa hẹn thế này, sớm đã có đại thần đứng dậy can gián, nói gì làm sao không để ý pháp độ lệ thường, nhưng hiện giờ mọi người lại không có lời nào để nói, thực nếu bình định được giặc Từ Châu, phong thưởng vương tước thực sự là tầm thường rồi.
Lại nói, Tôn Truyền Đình từ huyện lệnh đến chủ sự, sau đó chính là Lang trung Kê huân của Sử bộ. Lang trung Kê huân của Sử bộ đó là mấy cái ghế ngon nhất trên đời, một tiến sĩ mà danh tiếng không hề nổi làm sao tùy tiện đảm nhận được, càng đừng nói sau khi từ quan, mọi người vẫn ít nhiều có ấn tượng với thư của y, nói rõ Tôn Truyền Đình ở Kinh sư có đủ bối cảnh giúp y truyền đạt, hơn nữa bối cảnh này cũng đủ tin cậy.
Mấy phương diện kết hợp lại mà xét, Tôn Truyền Đình cố nhiên có chí hướng có tài hoa, cũng có chỗ dựa và bối cành chống đỡ tất cả, theo tình hình thế này, mọi người vẫn tán đồng là tốt, không nên tùy tiện đưa ra ý kiến phản đối, tránh đắc tội với người ta rồi.
Mọi người bây giờ đã có tính toán, hạng người thế này tiến kinh, tính cả lai lịch gì đó từ trước của y, ước chừng là làm Thị lang cai quản một bộ, hoặc là đưa đến vùng lân cận kinh kỳ làm Tuần phủ, sau đó thêm đủ loại chức danh nữa.
- Bệ hạ, tên Tôn Truyền Đình này không muốn đến kinh nhậm chức. Những lời này của Tôn Thừa Tông khiến mọi người rất kinh ngạc, sắc mặt của hoàng đế Thiên Khải cũng trở nên âm trầm.
Trên mặt Tôn Thừa Tông lại là nụ cười, cười trần thuật.- Bệ hạ, tâm tư của tên Tôn Truyền Đình này rất rõ ràng, y nói giặc đang là thời điểm hung hăng ngang ngược, hơn nữa tâm tư tên Triệu Tiến đó trầm tĩnh, rất ít khi lộ ra sơ hở gì, nếu thực hiện tân pháp ở vùng kinh kỳ, luyện quân mới, chỉ e lập tức sẽ bị quân giặc nghi kỵ. Y muốn tiến hành ở quê, xin triều đình cho y quyền hành, y nói rất rõ ràng, Sơn Tây trong núi ngoài sông, địa thế đóng chặt, quân giặc đụng vào không dễ. Buôn bán Sơn Tây hưng thịnh, mã chính tiện lợi, biên quân biên dân dũng mãnh, chính là thích hợp để thực hiện tân pháp, luyện tân quân. Hơn nữa y là người bản thổ, có vài việc cũng tiện hơn chút.
Mọi người trao đổi ánh mắt, nhưng không nói xen vào, dân địa phương quả thực là tiện, nhất là thân hào đại tộc như Tôn gia, các vị đứng ngồi ở nơi này, ở quê nhà đều là thanh thế này, chỉ là nói đến đây, có người trong lòng nghi ngờ, tên Tôn Truyền Đình này bản thân đã là quan to Lại bộ ở quên nhà, càng đừng nói bốn đời kế thừa khoa cử, như thế này đã là đại hào đỉnh cấp bản địa, cho y quyền hành, ở Sơn Đông học cách của giặc luyện tân quân, đừng có học đến cuối cùng, ngoài giặc Từ Châu lại đẻ thêm giặc Đại Châu.
Từ trước mọi người không thèm nghĩ điều này, nhưng bây giờ nhìn thấy tên Triệu Tiến Từ Châu làm lớn, mắt thấy Tổng binh các nơi càng ngày càng không nghe hiệu lệnh, lẽ nào lại muốn sinh ra chuyện tương tự, thế chẳng phải là tự rước lấy họa sao?
Hoàng đế Thiên Khải cũng có băn khoăn như vậy, hắn quay đầu nhìn Ngụy Trung Hiền, Ngụy Trung Hiền bước lên một bước, kính cẩn hạ giọng nói.- Vạn tuế gia, tên Tôn Truyền Đình đã điều tra, quả thực là anh tài trung quân ái quốc, đáng nhậm chức lớn, không có tâm tư gì khác.
Hoàng đế Thiên Khải sau khi xác nhận rõ ràng, dứt khoát cấp mệnh.- Được, được, mỗi lần bổn triều gặp đại nạn ông trời đều đưa anh kiệt xuống bảo hộ, đây chính là phù hộ của liệt tổ liệt tông, đây chính là số mệnh của giang sơn Đại Minh ta. Tôn Truyền Đình này đã có khả năng có đại trí như vậy, thì trẫm cũng không để nhân tài thiệt thòi. Biên quân Đại Đồng chối từ không được, Tuần phủ Đại Đồng không có cách nào trói buộc binh tướng dưới trướng, thế thì còn giữ y lại có hữu dụng gì. Nghị tội, cách chức, phong Tôn Truyền Đình là Tuần phủ Đại Đồng, kiêm quản quân dân sự vụ các phủ châu Sơn Tây.