Theo tự thuật của Triệu Tiến, văn thư thân vệ bên cạnh không ngừng ghi chép, Triệu Tiến lại là nói.- Nhưng quân địch tay chân chậm hơn quân ta, ta sẽ dùng đội nhân mã kiềm chế quân phía tây, đại đội phá hủy chính diện sau đó chuyển hướng đối địch. Pháo đoàn thời khắc nghe lệnh, phát lệnh đi!
Thân vệ bên dưới lớn tiếng vâng dạ, mấy tên thân vệ văn thứ nhanh chóng ghi chép, chia riêng mệnh lệnh giao cho lính truyền lệnh, lính truyền lệnh phải đi thuật lại mệnh của Triệu Tiến, nếu như có nghi vấn sẽ dùng văn tự này đối chiếu, thật tới lúc nguy cấp quan đầu, dĩ nhiên chỉ là khẩu lệnh, bây giờ còn chưa tới loại mức đó.
Lính truyền lệnh cưỡi ngựa rời khỏi, Triệu tiến lòng có cảm giác, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhận ra trên bầu trời có chấm đen xẹt qua, hẳn là loại cầm điểu chim ưng đó, bay cũng đủ cao, cho nên mới dám tới đây, nếu như chim tước nhỏ sớm đã bị hoảng sợ bay đi thật xa.
Nếu như từ gốc độ chim ưng trên bầu trời xem tiếp, nhìn thấy được hai lữ tám đoàn Triệu Gia Quân đã bày thành hàng ngang hai dọc bốn ngang, đoàn thứ tư lữ thứ hai ở hàng thứ nhất, lữ thứ nhất ở hàng thứ hai, đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ ở phía bên phải đội hàng ngang lớn lệch về phía sau, còn đoàn Túc Châu thì lại lệch về bên trái phía sau, đại đội quân cưỡi ngựa mặc giáp lữ dạy bảo, đoàn quân sĩ cưỡi ngựa và các lữ lệ thuộc hẳn quân sĩ cưỡi ngựa ngay cả trên góc sau phía trái của cả trận hình lớn, pháo trận thì đặt ở chỗ càng về phía sau nữa, nhưng cũng có hỏa pháo bị đẩy về phía trước, đội ngũ khác của lữ dạy bảo thì lại là hộ vệ pháo trận.
Mà trận thế quan quân bên kia cũng đã bày ra, chiếu theo chi phối của mỗi người, lấy quân tốt Thiên tổng suất lĩnh làm đơn vị sắp hàng, kỵ binh ở trước, bộ tốt ở sau, các cấp võ tướng Tổng binh, Phó tướng, Tham tướng, Du kích chia ra ở chỗ yếu hại vây xung quanh thân binh, các nơi cờ hiệu phấp phới, từ phía bầu trời nhìn xuống, nhìn thấy được quan quân cũng coi như trận hình chỉnh tề, binh mã quân trấn khác biệt phân tách rõ ràng. Tuy nhiên so với hàng trận chỉnh tề như đao búa chém, rìu đục của Triệu Gia Quân, cái này của quan quân giống như hồ dán miễn cưỡng thành hình.
Số lượng quan quân ước chừng gấp ba lần Triệu Gia Quân trở lên, nhưng bởi vì đội hình chặt chẽ rời rạc, từ phía trên trời nhìn xuống, vẫn là ở tiền trận nhìn tương tự nhau, tầm vóc quan quân chừng gấp năm lần Triệu Gia Quân thậm chí nhiều hơn nữa, cách xa như vậy khiến trên dưới quan quân càng có lòng tin.
Bên phía quan quân, chủ tướng Trương Kế Tiên ngồi trong đại quân Tuyên Phủ, gia tướng thân vệ vây xung quanh, soái kỳ tung bay ở bên cạnh, mà thống lĩnh tối cao cánh quan quân này Đốc sư Vương Tại Tấn, lúc này lại ở trong thành huyện Tĩnh Hãi. Quyết đoán đại cục, liên thủ các quân đều phải từ trong nội phủ nha trong thành phát ra, đây cũng là vì sao bọn võ tướng mặc kệ, không đích thân tới trước trận, sao truyền đạt được mệnh lệnh quyết đoán chính xác.
Nhìn khinh kỵ giữa hai quân quần chiến, nhìn kỵ binh phản tặc Từ Châu thỉnh thoảng quay đầu trốn trở về, khí thế của hàng ngũ quan quân càng lúc càng ngẩng cao, một làn sóng hoan hô hò hét tiếp theo một làn, nhưng tướng lĩnh các cấp trong quân lại không vui mừng chút nào, mặc dù phe mình người nhiều thế mạnh, nhưng chỉnh tề và trầm tĩnh của quân giặc này khiến lòng người rất không thoải mái. Thân là quân tướng dĩ nhiêu biết đội ngũ này khẩn yếu đối với chiến lực.
- Binh giáp thật xa xỉ, đây là dùng nước sơn phết trên trúc gỗ sao? Không chỉ một người lẩm bẩm một câu này.
Áo giáp bọn binh sĩ Triệu Gia Quân ở trong nắng sớm phản chiếu ánh hào quang, cho dù bọn giặc Từ Châu này giết người cướp của bốn bề lòng tham không đáy, làm sao có nhiều tiền của chế tạo nhiều áo giáp như vậy. Chẳng lẽ tạo phản này chỉ là vì trang bị binh tốt, bản thân không cần một chút hưởng thụ sao? Không ít người đều đang hoài nghi đây có phải bọn giặc phô trương thanh thế, dùng sơn phết lên trúc gỗ, cố ý làm ra phản chiếu ánh sáng kim loại bậc này. Nhưng nước sơn trên gỗ trúc tiêu phí cũng không ít như vậy, nhìn hàng trận phản tặc đối diện, như thế nào cũng không giống kẻ bị tâm thần.
Càng khiến cho người ta không lý giải được chính là đấu pháp trước mặt. Hàng trận và cử động của phản tặc Từ Châu hoàn toàn không ăn nhập gì với phép dụng binh, từng đội đứng dày đặc, trường mâu kia nhìn giống như rừng rậm, sau đó ở trước trường mâu từng đội này, lại là đội hàng ngang khá là trải rộng, có khinh kỵ nhìn thấy hồi báo, nói bọn họ đều là cầm súng hỏa mai.
Giặc Từ Châu này là điên khùng hay là không hiểu, chẳng lẽ không biết hỏa khí này không phải thứ đồ quyết chiến trước trận, kỵ binh vừa xông tới, súng hỏa mai của chúng dùng chống đỡ cái gì, còn không phải kết cục bị xông thẳng tới trước mặt chém dưa thái rau. Nhưng theo giặc Từ Châu tiến vào Bắc Trực Lệ vẫn luôn rất trầm ổn, không hẳn nên phạm vào sai lầm như vậy. Kỵ binh còn sót lại của nhị Dương kia lại nói hỏa khí của giặc Từ Châu này vô cùng lợi hại, chuyên phá kỵ binh, nhưng lần ngăn chặn gần kề Thanh Huyện kia lại chứng minh chưa chắc như thế, hỏa khí Từ Châu đích xác không tệ, nhưng ngay cục diện này, chỉ cần quăng vào kỵ binh đủ nhiều, lại cộng thêm chút sức mạnh, liền nhất định công vào được.
Trước trận quan quân cờ xí muốn động, kỵ binh các doanh bắt đầu hướng tới bên này tụ tập, nếu như đã là đường đường chinh chiến, như vậy cũng không quá nhiều chiêu trò để chơi, chẳng qua chỉ là dùng kỵ binh tinh nhuệ trước xông nát trận địch, sau đó đại quân đánh lén tiến vào, lúc đó chẳng những phải xem quyết tâm của chủ soái và bọn tướng lĩnh, không tiếc rẻ chết bị thương liền sẽ không thua.
Vừa lúc đó, ở phía trước hàng trận Triệu Gia Quân có tiếng gầm rú trầm thấp vang lên, tiếng động này khiến hàng ngũ quan quân lập tức có chút tán loạn, bọn giặc sớm như vậy đã nã pháo sao? Khoảng cách đôi bên gần như có hơn ngàn bước, chẳng lẽ giặc Từ Châu này có đại tướng quân pháo sao? Chẳng lẽ là đang phô trương thanh thế?
Chính đang trong lúc hỗn loạn, đạn pháo đã gào thét rơi vào một bên của đội ngũ, khiến quan quân nơi đó lập tức tứ tán bốn phía, có người nhìn sang, lại nhận ra là nơi đặt đội pháo quan quân, pháo thủ quan quân bên đó đang kinh hoàng thất kinh chạy đi, chỉ là chết bị thương không nghiêm trọng lắm, đạn pháo nện ở chỗ trống, chỉ là lúc đạn nhảy lên mang đi hai mạng người, nhưng một phát pháo này đánh tiếp liền đã khiến người ta hoảng loạn thất kinh, ai cũng không dám nhích tới gần.
Không riêng gì pháo trận bên đó kinh hoảng, các đội quan quân vừa mới đứng lại đều là hoảng loạn thất kinh, đối phương không ngờ bắn xa được như vậy, nếu như nhắm phía đội ngũ nhà mình bắn thì làm sao bây giờ? Tiếng pháo nổ vang vẫn tiếp tục, hàng đầu quan quân đã có chút hoảng rồi, nhưng đạn pháo vẫn trước sau rơi ở gần kề đội pháo quan quân, binh tốt dân tráng vốn dĩ còn đang đắp dựng pháo đài, tòa pháo đều là trốn ra xa, không người nào dám tới gần.