Nhưng vẫn không nổ súng, đúng lúc này lại có một cây súng khai hỏa, người bên cạnh cũng theo đó khai hỏa. Lúc này còn chưa vào trong tầm bắn, nghe được trong đội ngũ có người gầm lên. Sự việc tiếp đó càng làm cho Cao giáo đầu và mọi người hồ đồ, chỉ thấy hộ vệ cầm trường mâu tiến lên một bước, đâm chết ngay một tên hộ vệ cầm súng, lại có một người bỏ súng, liều mạng chạy ra ngoài, nhưng mới chạy được vài bước đã bị một mũi tên bắn trúng sau gáy, ngã úp mặt xuống đất.
Trong trận, mọi người thấy một màn như vậy đều nín thở, ai nấy đều cảm thấy lợi hại của áp lực, hơi tỉnh ngộ một chút nghĩ được, bản thân mình cảm giác không thở nổi không phải vì mã tặc tới gần mà là vì nghiêm khắc của hộ vệ Tôn gia, đều là do cha sinh mẹ dưỡng, cần gì phải làm đến mức đó.
Càng lúc càng tới gần, nghe thấy có người hét lớn, súng kíp khai hỏa, hàng thứ nhất sau khi đánh xong xoay người chạy về phía sau, cũng không quản mã tặc ngoài mấy chục bước đuổi tới gần hay không. Hàng thứ hai làm theo, chỉ thấy mã tặc xông lên phía trước không ngừng ngã ngựa. Lúc súng kíp nổ vang, tuy rằng còn có mã tặc xông về phía trước nhưng số lượng rất ít, tốc độ cũng chậm đi nhiều.
Gầm thét điên cuồng, chỉ thấy trường mâu trong tay hộ vệ của Tôn gia từng lớp từng lớp lao về phía trước, ai muốn đụng vào, ai dám đụng vào. Mọi người làm mã tặc để phát tài chứ không phải để mất mạng. Cuống quýt xoay chuyển vật cưỡi, cũng không phải ngã xuống chính là bị súng kíp, cung tiễn bắn tới, chỉ có hai con ngựa lao về phía trước.
Nhìn thấy được trường mâu gãy đoạn, nhưng không có người nào động, lập tức mã tặc thất kinh, ở trên ngựa đánh rơi binh khí, giống như là dáng vẻ đầu hàng, kết cuộc là bị trường mâu đâm thủng thành cái sàng, sau đó không có mã tặc nào dám xông về phía trước, chỉ đành nhìn thấy bọn chúng tán ra phía xa, chạy trối chết về bốn phía.
Hộ vệ của Tôn gia vẫn chặn tại lỗ hổng kia, đội hình cũng không thấy thay đổi gì, mà đám hộ vệ của các thương đội tham chiến lại kích động vạn phần. Bọn họ đứng ở trên xe ngựa nhìn thấy rõ ràng, lúc này đều vui mừng hô lớn. Nghe thấy tiếng hoan hô của bọn họ, đám chưởng quỹ và tiểu nhị trước giờ vẫn không dám nhìn ra bên ngoài lúc này mới ý thức được rằng đã thoát khỏi nguy hiểm, trước tiên là cẩn thận ló đầu ra, sau đó cùng hô hét.
Cho đến lúc này, Cao giáo đầu mới phát hiện lòng bàn tay mình toàn là mồ hôi lạnh, ngay cả trên người cũng có. Đây thật sự là tìm thấy đường sống trong chỗ chết, toàn thân đều cảm thấy nhũn ra. Cao giáo đầu này đột nhiện cảm thấy chính mình không nắm được cán đao, thanh đao rơi thẳng xuống đất. Sau khi trấn định lại, Cao giáo đầu mới không kìm nổi vui mừng hô lên, ai cũng không nghĩ tới sẽ có kết cuộc này, ai nghĩ được mấy trăm hộ vệ của Tôn gia dựa vào súng kíp và trường mâu mà đánh bại được hơn ngàn mã tặc.
Sau khi Cao giáo đầu cảm thán lập tức nghĩ đến một chuyện khác. Vừa rồi bản thân trong lời nói không khách khí đối với Tôn gia, trong tay đối phương nhiều hổ lang như vậy, nếu bất mãn với mình chẳng phải là đại phiền toái hay sao, sau này nhất định phải tới xin lỗi. Đang suy nghĩ, lại nhìn thấy hộ vệ Tôn gia tách ra hai bên, hơn trăm hộ vệ cưỡi ngựa luôn đợi lệnh bên trong trận địa liền xông ra ngoài, đuổi theo đám mã tặc đang chạy tán loạn. Nếu là vừa rồi, Cao giáo đầu khẳng định cảm thấy đây là liều lĩnh, kiêu ngạo, ngông cường, làm sao biết được không phải là lũ mã tặc đang gài bẫy, nhưng hiện tại Cao giáo đầu cũng vô cùng tin tưởng, mã tặc thật sự không đáng nói tới, đuổi theo còn giết được người.
Những hộ vệ cưỡi ngựa ra ngoài không lâu sau liền trở về, xem ra không có thu hoạch gì, nhưng thật ra cũng thu được không ít ngựa. Những người hiểu chuyện đều giật mình, chỉ hai trăm con ngựa này mang về Sơn Tây liền đổi được một khoản tiền lớn, lại có người nghĩ, chẳng lẽ Tôn gia chính là có chủ ý này sao, nghĩ thế nào cũng không có khả năng.
Đến lúc này, mã tặc hoàn toàn bị đánh lui, tình cảnh bồn chồn cũng tan thành mây khói, Tôn Truyền Đình cầm trong tay binh khí dài cũng chạy trở về, nhìn thấy được trên mình y máu bắn tung tóe. Ngẫm lại mới vừa rồi muốn tấn công thẳng mặt mã tặc, đứng trên mặt đất không nhúc nhích, đây rốt cuộc là bản tính như thế nào mới nhịn được. Cái này mọi người không nghĩ nhiều, mọi người chỉ là đi lên nịnh hót như ong vỡ tổ. Trong nhà Tôn lão gia có công danh nhiều đời, đời này là tiến sĩ, đã là nhà quyền quý của Đại Châu, hiện giờ trong tay lại có mấy trăm hán tử chém giết như lang như hổ này, đại hào như vậy hiện giờ không đi nịnh hót còn phải tới khì nào.
Mấy vị chưởng quầy lúc trước bàn bạc phải gách vác tiêu phí của tôn gia, lúc này lại đang nghĩ chuyện khác, nếu như về sau khiến những hộ vệ tư binh này của Tôn gia ra biên cương xa xôi, đây chẳng phải là không cần lo lắng mã tặc gì nữa, giao thiệp với bộ lạc Mông Cổ hống hách trên thảo nguyên tuy nói là việc buôn bán, nhưng những bộ lạc Mông Cổ đó y vào người nhiều ngựa nhiều, thường thường chợt ngang ngạnh chiếm tiện nghi, thậm chí nửa cướp nửa mua, rất nhiều người đã bị thua thiệt. Nếu như đội sức mạnh này của Tôn gia chịu ra mặt, ai còn dám xằng bậy nữa, dựa vào chỗ chống đỡ và bảo hiểm này, hao phí chút ngân lượng cũng đáng giá!
Kỳ thật hiện giờ rất nhiều người cũng nếm qua rồi, điệu bộ của hộ vệ Tôn gia này, tám chín phần mười là cố ý, ngay cả ra ngoài biên cương xa xôi lần này cũng là cố ý, chính là để được đánh một trận với mã tặc, chính là để biển hiện đáng giá của hộ vệ Tôn gia trước mặt mọi người, nói không chừng Nhạn Bắc Hành xướng nghị bảo đảm kia chính là đồng lõa.
Tất cả mọi người là kẻ làm ăn, cân nhắc lợi hại là bản năng, nhận ra được bị xem thành mồi nhử cũng không tức giận gì. Chớ nói tới hiện giờ còn ở trên thảo nguyên, Tôn gia nắm trong tay sống chết của mọi người, nói cho cùng mọi người ra đi trở về lần này là kiếm món tiền lớn không hề mạo hiểm gì, hơn nữa còn còn tìm được cách kiến tiền an ổn lần sau. Hơn nữa chưởng quỹ, người làm, phu xe và hộ vệ của các nhà đều không có chết, cái này phải cảm ơn nhận ân tình, vì lâu dài về sau, còn phải mượn cái này trèo lên nhiều hơn.
Đối với nịnh hót thân thiện của mọi người, biểu hiện của Tôn Truyền Đình rất thản nhiên, sau khi ứng phó mấy câu liền dặn dò mọi người lần nữa chỉnh đốn đoàn xe. Ở trên thảo nguyên chắc chắn không an toàn, lúc này càng đi về hướng nam lòng càng thêm vững chắc. Mọi người cũng biết đây là việc chính, sau khi lễ độ mấy câu đều đi sửa sang xe ngựa hàng hóa, hiểu hay không hiểu đều là vui sướng.
Còn Tôn gia bên kia lại không đếm xỉa tới hang hóa xe ngựa gì, bọn hộ vệ vừa rồi tham chiến đều vây thành một đoàn, người ở nơi đó lớn tiếng giảng cái gì, người ở thương đội khác tò mò đi sang nghe, lại không mảy may khách sáo đuổi trở lại. Trong loáng thoáng nghe thấy nói vừa mới rồi chiếu đấu có gì đúng có gì không đúng. Người nghe thấy những lời này không khỏi trong lòng lầm bầm, chẳng qua là chuyện chém giết liều mạng, biến thành giống như học vấn, thật là thú vị.