Triệu Nam Tinh thanh sắc đều mãnh liệt - Quân giặc nói muốn nghị hòa, chư vị liền muốn đi nghị hòa. Từ khi có nhà Minh tới nay, liệt tổ liệt tông, chư vị tiên hiền tiền bối, nhưng từng có kẻ nghị hòa với phản tặc chưa. Huống chi đây là vì bại cầu hòa. Không nhắc tới chuyện làm nhục mất nước bậc này, các vị chẳng lẽ thật muốn chắp hai tay đưa các phủ châu huyện Giang Bắc Nam Trực Lệ và Sơn Đông cho phản loạn sao?
Ông ta mặc dù nói với chư vị văn võ trong ngoài phòng, thật sự ra cũng là nói cho hoàng đế Thiên Khải nghe.
- Quản hạt của Tuần phủ Phượng Dương Nam Trực Lệ có gì. Có lăng tẩm tổ tông, có Long Hưng Tự. Đó là nơi triều đại dựng lập. Nơi đó còn có cái gì. Có thuế muối, có tào lương. Bên đó không chỉ can hệ tông miếu, còn có mạch máu của thiên hạ này. Vả lại buông bỏ các nơi đó, chẳng khác nào để cho ngựa bọn giặc uống nước Trường Giang, để cho bọn giặc bức hiếp mưu đồ nơi chốn màu mỡ của Giang Nam, tiến tới nắm giữ trong tay toàn bộ Nam Trực. Đây là cái gì, đây muốn đào mạch máu của bản triều, khiến cho bản triều không gốc không rễ. Đây nếu ưng thuận rồi, vậy khác gì với vong quốc. Bọn ta hà tất nghị hòa, dứt khoát đầu hàng há không phải càng tốt hơn sao.
Lời nói này của Triệu Nam Tinh đã nói được là không kiêng nể gì rồi, thậm chí là thất lễ trước mặt quân vương, nhưng những lời này nói trúng ngay chỗ yếu hại, sắc mặt hoàng đế Thiên Khải tuy rằng tái mét, nhưng vẫn là nghe rất kỹ càng.
Có người ở đằng sau lầm bầm nói.- Trong nghị hòa kia không phải nói thuế muối và tào vận trước sau như một sao?
- Lời lẽ của bọn giặc kia cũng liền tin được sao? Bọn giặc Từ Châu kia chẳng qua là tiện dịch, nô hộ, lái buôn, bọn bại hoại. Hạng người bậc này sao sẽ lời nói tin được. Trước mặt chỗ tốt như thuế muối tào vận, bọn chúng làm sao sẽ thờ ơ. Triều đình không có thuế muối, tào vận, không có tiền lương và nhân khẩu của Nam Trực và Sơn Đông, đó chính là bị thương không thuốc cầm máu. Mà máu huyết đó đều bị giặc kia uống vào, càng uống càng mạnh thêm, càng không cần nói bến cảng gì kia, mấy chỗ bến cảng đó đều là yếu địa, bọn giặc nếu như chiếm cứ, dĩ nhiên phải thông đồng giặc Oa, tiến sát nơi tim gan. Tới lúc đó phải làm sao? Chẳng lẽ còn muốn cắt đất sao? Đến lúc không còn cắt đất dược nữa thì sao?
Triệu Nam Tinh hiên ngang lẫm liệt, lúc này ánh mặt trời từ nơi cửa sổ bắn vào, chiếu rọi trên mình của ông ta, cả người thật giống như bị kim quang bao phủ, thật sự là phong phạm danh thần, vô cùng thần thánh.
Hoàng đế Thiên Khải và Ngụy Trung Hiền liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy được đối phương không còn gì để nói, quét mắt nhìn bọn người trong phòng. Những người mới vừa rồi còn chủ trương gắng sức thực hiện nghị hòa đó cũng đều trầm mặc xuống, Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh nói nhiều như thế chính là để bảo vệ quyền vị của một phe phái của mình, không để cho Tôn Thừa Tông hồi kinh nhập các, nhưng lý lẽ ông ta nói cũng là không ai phản bác được.
Theo lầm rầm nghị luận, mặc dù thiên tử cũng không cắt đi nhường ra nơi phủ Phượng Dương Long Hưng tự, tổ tông lăng tẩm, tào vận và thuế muối kia can hệ tới các mặt cũng không được tùy ý nhường ra. Mặc kệ Từ Châu đã tỏ ý mấy chỗ đó đều không ở trong phương viên nghị hòa, nhưng một câu “lời bọn giặc cũng tin được sao” của Triệu Nam Tinh liền chặn lại hết lời của mọi người.
Hoàng đế Thiên Khải cau mày, khi hắn phát hiện thánh quân độc tài chỉ là cách nói trong sách, muốn làm bất kỳ một việc gì đều sẽ dẫn tới tranh luận không ngớt trong ngoài triều đình. Sau khi nhận ra những điều này, hoàng đế Thiên Khải liền bắt đầu “sa vào trong hưởng lạc”, đi chơi nghề thợ mộc, để cho Ngụy Trung Hiền ở trước đài xử lý hết thảy mọi chuyện, nhưng hiện giờ tình thế nguy cấp, lúc cần thiên tử quyết đoán, vẫn không cách nào quán thông ý nghĩ của mình, điều này khiến cho hắn cảm thấy thất bại.
Chỉ cần chủ chiến này không sai, chỉ cần tiếp tục khai chiến cùng phản loạn, vậy còn có cơ hội khôi phục, ai cũng không dược nói sách lược tiêu diệt Từ Châu lúc trước là sai lầm, dĩ nhiên sẽ càng không thay đổi Thủ phụ, cục diện Đông Lâm trước mắt còn giữ vững được. Về phần đánh thắng được hay không, quân giặc ưng thuận hay không, vậy vốn không có người suy tính. Kẻ được ở trong phòng có một chỗ nho nhỏ đều là tinh anh đỉnh cấp của Đại Minh, đối với thế cục trước mắt cũng có phán đoán của mình. Giặc Từ Châu kia đã tới yếu địa như Thiên Tân, lại đích thân muốn nghị hòa, mà không phải tiến bức kinh sư, đây tất nhiên là có lý do tiến không được, hoặc là lực nối tiếp không đủ, hoặc là có lý do khác.
Nói cách khác, cục diện kinh sư lúc này kỳ thật không có nguy cấp như vậy. Từ khi có nhà Minh tới nay, các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên thay phiên quật khởi, bộ tộc Ngõa Lạt năm đó, sau lại có Yêm Đáp, đều từng suất quân đánh tới dưới thành kinh sư, nhưng cuối cùng cũng qua là có kinh không hiểm. Giặc Từ Châu kia dù dũng mãnh thế nào còn mạnh hơn được Mông Cô thảo nguyên. Nếu chẳng may lần này bọn chúng nỏ mạnh hết đà, hoặc là triều đình động binh đuổi bọn chúng đi, vậy kẻ tán đồng nghị hòa, tham dự nghị hòa kia chỉ e là sẽ bị thanh trừ, thậm chí sẽ bị định tội.
Chính là bởi vì có ý nghĩ như vậy ở đây, Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh nói lời mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị mới không có người nào dám phản bác. Ông ta kể lể hậu quả, tất cả mọi người cảm thấy gánh vác không được, càng lo lắng hiện giờ cứng cỏi, ngày sau sẽ bị thanh trừ, cho nên không người nói nên lời.
Hoàng đế Thiên Khải lại liếc mắt nhìn Ngụy Trung Hiền một cái, Ngụy Trung Hiền gật đầu, ông ta biết rằng đây là hoàng đế bảo ông ta nói chuyện, tuy nhiên Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám tại thời điểm nghị triều bậc này phát biểu ngôn luận về khí thế liền yếu, hiệu quả thật sự là khó nói.
Nhưng Triệu Nam Tinh dõng dãc hùng hồn ngay cả cơ hội này cũng sẽ không cho, ông ta vẫn bồn chồn để ý tới động tĩnh của quân thần. Nhìn thấy điều này, Triệu Nam Tinh quỳ luôn xuống đã là lệ rơi đầy mặt, nghẹn ngào nói.- Bệ hạ, đối đãi ngang hàng với bọn giặc kia, lùi một bước chính là tan xương nát thịt, lui một bước chính là vạn kiếp bất phục, tuyệt đối không trúng được kế hoãn binh của kẻ địch. Lợi dụng cơ hội tốt này, chính nên điểm chọn tinh nhuệ trung lương, xuất binh Thiên Tân, tiêu diệt quân giặc, bằng không xã tắc rung chuyển, liệt tổ liệt tông của Đại Minh đều sẽ không ứng nghiệm a!
Ông ta bên này quỳ xuống, bọn người một phe đảng này của ông ta đều đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh phụ họa lời của Triệu Nam Tinh, rất có ý tứ không đáp ứng liền không đứng dậy.
Ngụy Trung Hiền ghé ở bên tai hoàng đế Thiên Khải hạ thấp giọng nói.- Vạn tuế gia, bọn chúng lại bắt đầu dùng thủ đoạn vô lại này. Bằng không…
Đang nói, Ngụy Trung Hiền lại ngẩng đầu lên, trong phòng không chỉ một người làm ra cử động đồng dạng, tất cả mọi người nghe được tiếng bước chân dồn dập ngoài phòng truyền tới. Ở cấm địa đại nội bậc này, ngay cả hắt hơi cũng phải che miệng, lại là cục diện triều nghị nghiêm trọng bậc này, như thế nào còn có tiếng bước chân dồn dập như vậy, đây nhất định không phải không biết khuôn phép cấp bậc lễ nghĩa, mà là có chuyện khẩn cấp gì rồi.