Hồng Thừa Trù đã ở trong quan trường nuôi dưỡng ra lòng dạ biết kiềm chế, bất kể trong lòng cảm thán như thế nào, trên vẻ mặt nhìn không ra có gì khác thường, người hầu và hộ binh bên cạnh y cũng là thần sắc như thường, từ Chiết Giang lên bắc, sau khi vượt qua Trường Giang đi vào Giang Bắc Nam Trực Lệ, vốn tưởng rằng sẽ thấy có chút gì đó khác khác, như nhìn thấy quốc gia suy vong bi thương, nhìn thấy thân sĩ dân chúng lo âu, nhìn thấy dân chúng lầm than, nhìn thấy vũ phu hoành hành, nhưng thấy được chỉ là yên tĩnh và phồn vinh, hết thảy như thường.
Mặc dù ở Sơn Đông cũng là như vậy, Hồng Thừa Trù năm đó vào kinh đi thi sau đó đi nhậm chức tại Chiết Giang, một đến một đi đều là ngồi thuyền đi qua Vận Hà, cũng có đi qua Sơn Đông, dĩ nhiên biết Sơn Đông là cái dạng gì, so với Phúc Kiến nơi xuất thân của y, ven đường đi qua Chiết Giang, Nam Trực Lệ và Bắc Trực Lệ đều cùng khổ khó khăn. Nhưng lần này đến đây, lại rõ ràng rất có khởi sắc, ngay cả nhà đò đều nói hiện giờ khi đi thuyền ngang qua địa phận Sơn Đông không cần bồn chồn như vậy, cập bờ cũng không cần phải lo lắng bị người ta đánh cắp chiếm đoạt, bởi vì trộm cướp gần như đã tuyệt tích rồi, chớ đừng nói chi là hai bên bờ sông Vận Hà đã nhìn không thấy ăn xin lưu dân dân đói, trên ruộng đất hoang vắng đã bắt đầu có người trồng trọt, đây rõ ràng là đang từ từ khôi phục.
Người hầu cận và bọn hộ binh bắt đầu còn cảm thán vài câu, kết quả Hồng Thừa Trù lại nổi cáu lên, mọi người mới biết điều không nói chuyện nữa, vì sao tức giận bọn họ cũng biết rõ. Sơn Đông này dưới Đại Minh cai trị cùng khổ khó khăn, sau khi bị bọn giặc Từ Châu chiếm được ngược lại bắt đầu trở nên thịnh vượng, đây thật sự khiến cho người ta không chịu nổi.
Phủ Tế Nam bên này cũng giống như vậy, nếu không phải nghe người ta nghị luận nơi cổng thành, nhìn thấy người nhà giàu có dời xa, ai nhận ra được chỗ tỉnh thành Sơn Đông này đang đổi chủ, tòa thành trì này nhìn thế nào đi nữa cũng là do Đại Minh cai trị, một chút cũng không cảm thấy được do bọn giặc Từ Châu đang tiến vào chiếm giữ, thậm chí ngươi cảm giác không ra, bên Lâm Thanh cách lộ trình ba ngày của khoái mã, Triệu Gia Quân đang cử hành đại duyệt diễn võ.
- Bọn sai dịch nên dùng như vậy. Mặc kệ có thừa nhận hay không, Hồng Thừa Trù vẫn là không khỏi không cảm khái, không thừa nhận không được.
Làm quan một nơi chắc chắn biết được bộ khoái quan sai trong nha môn rốt cuộc làm việc như thế nào, quan sai trong biên chế hưởng lấy bổng lộc triều đình, bất kể ở trong công sở có địa vị gì, ở bên ngoài đều như đại lão gia vậy, bên người luôn có mấy chục trên trăm tên bạch dịch kẻ nhàn rỗi, ở trên mặt đường cướp đoạt, ở trong quan phủ lại tranh cãi giở trò, khi thu tiền thuế thì lại như hổ như sói. Như vậy quan sai và bạch dịch kẻ nhàn rỗi chỉ muốn kiếm tiền chia nhau món lợi tặng lễ, lại không có thực dụng, bên trong thành ngoài thành có vụ án thị phi gì, có thiên tai nhân họa gì, còn phải bọn thân sĩ tụ tập dân tráng đi làm.
Mà ở Giang Bắc Nam Trực Lệ và các nơi Sơn Đông, Hồng Thừa Trù đều nhìn thấy sai dịch túm năm tụm ba ở bên trong thành, tuần tra quan sát ở trên đường phố, có chuyện xảy ra là thổi lên cái còi hoặc là đập cái chiêng, tuần tra các nơi sẽ ùa tới, các sai dịch mỗi giờ mỗi giấc đều đi trên đường, gặp được có chuyện xảy ra dĩ nhiên là phải lên đó đi giải quyết, khi có chút thị phi mà nhìn thấy có quan sai ở đây, dĩ nhiên là phải ngừng lại đánh nhau, trên đường thường xuyên có người khỏe mạnh, gặp phải chuyện khẩn cấp còn có sức mạnh linh hoạt đi liên thủ.
Vừa mới nhìn thấy những cái này, trong lòng Hồng Thừa Trù cười nhạo, trong lòng thầm nghĩ những sai dịch này trong biên chế hoặc không trong biên chế đều là sâu mọt, là bọn cướp bậy bạ nổi danh trên đất này, bọn họ đi tuần tra trên đường phố nhất định sẽ cấu kết với bọn du côn lưu manh, làm hại càng lớn thêm, đến lúc đó xảo trá bóc lột, hại lớn hơn nữa, làm nhục hết tiếng tăm của Từ Châu ngươi đó, xem ngươi đi nói lí lẽ này với ai đây.
Tuy nhiên Hồng Thừa Trù ở lại Tế Ninh thêm hai đêm, ngày hôm trước nhìn thấy mấy tên sai dịch cố định tuần tra trên đường phố, ngày hôm sau đã có vài khuôn mặt mới, hơn nữa điệu bộ phong cách của mấy người kia rõ ràng không giống như là xuất thân nha môn, lại có chút xốc vác của võ tướng thân binh, vì cảm thấy hứng thú nên Hồng Thừa Trù phái người đi tìm hiểu xem, nguyên nhân này cũng không phải bí mật gì, người trên đường phố là lòng dạ biết rõ.
Triệu Gia Quân thông qua Vân Sơn Hành tìm được nơi chốn đặt nha môn, muốn quan phủ khắp nơi đảm bảo vận chuyển như thường, nên làm chính vụ sự vụ không được chậm trễ kéo dài, hễ là nha môn đều phải một mực tổ chức sai khiến các cấp sai dịch, lưu lại lực lượng dự bị linh hoạt ở đằng sau, những người còn lại đều phải tuần tra trên đường phố, ra khỏi thành làm việc, ở nơi này không ngừng bận rộn, người nào muốn làm theo ý mình, muốn đục nước béo cò, thậm chí làm trầm trọng thêm, đều bị loại bỏ ra ngoài, có người bị tước đoạt thân phận sai dịch, có người còn không biết tung tích, sau đó bổ sung thêm người mới vào.
Nhiều sai dịch như vậy, khắp chốn lớn như vậy, người Từ Châu sao lại có được tin tức linh thông như vậy, trên đường phố gió thổi cỏ lay đều biết được, những việc bí ẩn ngấm ngầm xấu xa đều giấu diếm không được bọn chúng. Triệu Tiến kia rốt cuộc nuôi đến bao nhiêu tai mắt, mỗi người đều đang ngạc nhiên thán phục, một ngày như vậy là nhìn không ra được có thay đổi gì, nhưng thời gian dần trôi, mọi người cảm thấy trên đường phố sạch sẽ rồi, làm việc dễ dàng hơn, những chuyện lo lắng cũng không nhiều như vậy nữa.
Nếu nói có cái gì đó bất mãn, đó chính là tiền bạc nên nộp không nộp lên không được, các danh mục thuế má đa dạng lúc trước phân chia đã không thấy, các sai dịch cũng không dám tùy ý xảo trá vơ vét của cải, nhưng dọn dẹp đường phố, phòng cháy, phòng trộm, công quán và các điều mục tiền bạc ghi ra rõ ràng là phải nộp đó. Chỉ cần ở nơi này có buôn bán có cửa hiệu có sạp buôn, vậy sẽ có một phần tiền bạc phải chi ra, người nghèo nhà giàu có ở trong thành, còn muốn nộp một phí trông coi, điều này làm cho rất nhiều người đều mắng ở sau lưng. Mua nhà ở tại nơi này, bị ngươi cai quản còn phải nộp cái phí trông coi gì đó, đây còn có công lý sao?
Tuy nhiên những tiền bạc này khuôn phép ghi ra rõ ràng, thu tiền của ngươi sẽ trả lại cho ngươi chứng từ, tuyệt đối sẽ không thu nhiều hơn, so với lệ thường không khỏi phân chia lúc trước kia và lừa đảo tốt hơn nhiều lắm, tối thiểu nộp ít lại một chút, hơn nữa lấy tiền chính là bọn sai dịch lúc trước, sau lưng là Triệu Gia Quân mạnh mẽ, mặc cho ai đều phải nghĩ kĩ hậu quả khi không nghe theo. Thân sĩ dân chúng bên Sơn Đông và các nơi khác nhau, bọn họ đối với lợi hại của Triệu Gia Quân Từ Châu, nghe qua nhìn thấy qua nhiều lắm rồi, dĩ nhiên sẽ không đi sờ mông con cọp.