Càng ngày càng nhiều bại binh xông lại, kỵ binh không động đao, kẻ hung hãn khác đã suy xét giết người đoạt ngựa, có ngựa cưỡi, tóm lại chạy trốn nắm chắc càng lớn hơn. Đội ngũ kỵ binh quan quân không có giữ vững quá lâu cứng rắn bị xông tan. Chủ tướng dẫn thân vệ đi trước, nhìn đại kỳ di động về nơi xa, đại đội quan quân vốn dĩ đã chống đỡ không nổi hoàn toàn tan vỡ, người còn lại ngoại trừ chạy trốn, liền chỉ có đầu hàng.
Kỵ binh Triệu Gia Quân không có ý tiếp nhận đầu hàng, ở trên chiến trường hỗn loạn chật chội như vậy, dừng lại và chịu chết, chờ chết không có gì khác biệt. Nhưng bọn họ cũng lười đếm xỉa tới loại thủ cấp đưa tới cửa đó, Triệu Gia Quân cũng không lấy trảm đầu ghi công, chỉ cần không ngăn ở trước mặt vướng bận, chỉ cần không làm trò khôn vặt giả đầu hàng cứ như vậy mặc kệ chạy tán loạn. Triệu Gia Quân duy nhất để ý chính là ngựa, hai lộ quan quân này đều là từ trong doanh trại gần đây xuất phát, không có khả năng mang teo nhiều đồ quân nhu lương thảo, ngựa chính là thu hoạch đáng giá.
Tiểu đội gom lại thành liên đội, liên đội tụ tập thành đại đội. Trước mắt tất cả đều là bụi đất, kẻ địch toàn ở chỗ xa ngoài tầm mắt, xác chết trên mặt đất, binh khí vứt bỏ và cờ xí vứt lung tung, nhìn thấy kẻ địch chỉ có ba kết cục chạy trốn, đầu hàng và chết bị thương. Kỵ binh Triệu Gia Quân vây giết kết thúc rồi.
- Từng tên đừng có bừa bãi như vậy. Chúng ta là bên dưới kinh thành, chúng ta chỉ có hơn ba nghìn người. Trong thành này chỉ là kỵ binh đã có hơn vạn, các ngươi sống yên ổn chút, có lẽ còn có trận đánh ác liệt! Cát Hương cũng không vớt được vui mừng xông trận giết địch, nhưng vào lúc này y cũng không màn tới tức giận vì điều này, tình nghĩa của các đội kỵ binh quá cao ngất rồi, cho dù là bản tính như Cát Hương, cũng hiểu được mọi người thật vui mừng.
Thạch Mãn Cường đã khàn cả giọng rống to.- Lúc này cũng không phải lúc ăn tết diễn võ, đây là đang dưới thành quân địch, không được có bất kỳ sơ sót nào. Tướng quân chính là dặn dò chúng ta, mọi người không được xảy ra sai sót!
Nhưng hưng phấn của kỵ binh Triệu Gia Quân không có dễ dàng bình ổn như vậy, cuộc chiến như vậy quá đơn giản nhanh chóng, thắng lợi này thật sự quá nhanh rồi, rất nhiều kỵ binh Triệu Gia Quân đều là lần đầu nhìn thấy kinh sư, sau khi nhìn thấy đại thành nguy nga này khó tránh khỏi không sinh lòng rúng động, ngay cả mang mấy phần kính sợ đối với quan quân kinh thành này, ai ngờ được binh mã nơi đây không chịu nổi một đòn như thế.
Quét ngang như vậy, thắng lớn như vậy, khiến áp lực và kính sợ trong lòng mọi người trở thành hư không. Hóa ra như thế, hóa ra thường thôi, binh mã Từ Châu chúng ta quét ngang thiên hạ được rồi. Hưng phấn như thế, tự kiêu và tự tin như thế, cũng không phải mấy câu nói liền đánh trở lại an tĩnh được, huống chi lúc Cát Hương và Thạch Mãn Cường thét to, trên mặt chính mình cũng là mang theo nét cười, mang theo nét cười tự hào.
Dưới thành đang cười, trên thành ngược lại không ai cười ra tiếng được. Ngay sau khi binh mã doanh Bắc Kinh chia làm hai đường được phái ra ngoài, người kinh thành mang lòng dạ riêng đồng loạt đi lên đầu thành, quan sát cuộc chiến đấu nơi xa đó.
Chiến trường cách thành trì hơn mười dặm, về cơ bản nhìn không thấy rõ ràng binh mã và chiến đấu gì, nhưng tường thành cao ngất, xung quanh kinh thành lại không có gì che chắn, đại khái vẫn nhìn thấy được một vài thứ, đối với bọn quan lớn và Thái giám mà nói, làm tới một bước này đã rất không dễ dàng rồi, ra khỏi thành này thì là vạn lần không được.
Từ trên cao nhìn sang, đội nhân mã Từ Châu hơn ba người người không coi là cái thá gì.
Quan quân quá hai vạn mới là thanh thế lớn, ngay khi thấy hàng ngũ quan quân hiện ra ở trong tầm mắt, tình cảnh đầu thành cũng trở nên cao ngất. Thế nhưng một lộ đông bắc kia nhanh chóng bị giết tan, tâm tình mọi người lập tức trở nên thấp đi rất nhiều, chân chính khiến bọn họ cảm thấy rung động chính là cuộc chiến nhằm vào lộ phía nam.
Ở đầu thành nhìn rõ ràng nhất chính là bụi đất binh mã bốc lên, nhìn thấy được kỵ binh Triệu Gia Quân mang tới từng đám bụi mù, lộ quan quân phía nam tự chém giết nhau bỏ chạy, giống như vô số con rồng khói bổ về hướng một con heo mập, một con trâu, cắn xẻ nắm giật đâm ở bên trên nó, cắn xuống cắt xuống từng miếng thịt. Tất cả kinh hồn táng đảm nhìn hết thảy những thứ đó, ngay khi bụi đất tản đi, nhìn thấy rõ cục diện dưới thành, quan quân đã tán loạn rồi.
Người các lộ xem cuộc chiến đều đang cảm thán thều thào.
- Hung hãn như thế, không ngờ hung hãn như thế! Ai nấy đều tay chân lạnh lẽo, sắc mặt trắng bệch. Ba ngàn kỵ binh của đối phương đã hung hãn đến mức này, chiếu theo lời của Vương Tại Tấn, còn có gần hai vạn quân giặc tích sức chờ phát, còn dũng mãnh của bộ tốt quân giặc không mảy may kém cỏi hơn kỵ binh.
Trước mắt đây đều đã là lấy một chọi năm, lấy một chọi mười rồi, đợi tới lúc bản đội tặc binh kia kéo tới, kinh sư bên này gom lại đưa ra hai mươi vạn binh mã đối địch, càng không cần nói hai mươi vạn này chân chính chịu nổi một trận chiến có được hai vạn đã là không tệ rồi.
Rất nhiều người sau khi ngó xong chính là hốt hoảng đi khỏi đầu thành, lúc đi xuống dưới vẻ mặt không chút nào tuyệt vọng bi ai. Vua nào triều thần ấy, thật sự là không đáng làm, cũng không cần phải treo cổ chết trên một thân cây, mọi người còn xê dịch tiếp được. Tuy nhiên cưỡi ngựa ngồi kiệu đi vào trong thành, nhìn thấy cấm quân và hoạn quân nội thao võ trang hoàn bị, lòng dạ này của mọi người liền tiêu tan không ít, xem ra trong cung sớm đã có chút trù bị.
Có người báo tin cho gia chủ, có người báo tin cho hoàng gia, tin tức hai lộ quan quân chiến bại này và tình tiết rất nhanh chính là truyền khắp kinh sư, trận tốc thắng bẻ gãy nghiền nát này đứt gãy ngang một tia may mắn sau cùng của trên dưới kinh sư, mọi người rốt cuộc phán đoán được rõ ràng một việc, nếu như binh mã Từ Châu công thành, đó chính là thay triều đổi đại rồi, nếu như nghị hòa lui binh, một phe phái Đông Lâm Triệu Nam Tinh thay mặt sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng đảng Đông Lâm về vườn về quê ngẫm nghĩ chưa chắc là việc xấu, Từ Châu cách Giang Nam không xa, những cường đạo này lúc dựng thẳng cờ cần phải chiêu mộ nhân tài nương tựa, có lẽ bọn người Đông Lâm này liền ăn nhịp với Từ Châu kia. Đợi lúc Đông Sơn tái khởi, tới lúc đó khí tượng triều mới, có lẽ giàu có càng hơn cả hôm nay. Nhưng cũng có phân giải của người chân chính hiểu việc, nói cường đạo Từ Châu kia trọng võ, trọng lại, trọng thương lại không trọng văn sĩ, chưa chắc để ý tới những văn nhân Đông Lâm này.
Sau khi tin tức chiến bại truyền về, trong cung liền thúc giục Triệu Nam Tinh đi nghị hòa, nhưng Triệu Nam Tinh làm sao dám ra khỏi thành. Từ lúc hội truyền đại nghĩa lẫm liệt hiên ngang bàn bạc tới lúc bị thúc giục ra khỏi thành nghị hòa, chính là khoảng chừng mấy canh giờ, Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh đột nhiên mắc bệnh nguy ngập, nằm tê bại trên giường, không nói nên lời không cử động được, thật sự không ra được khỏi thành. Không có người nào không cười, đều nói bệnh này của Triệu Thiên Quân thật sự là thân thể hiểu lòng người, luôn vào lúc khẩn yếu nhất phát tác.