Có quân tướng kỵ binh của Tuyên Phủ và Kế Trấn la lớn.- Kẻ lâm trận bỏ chạy giết! Trong cảnh tưởng huyên náo, la lên vốn dĩ rất khó nghe rõ được, bọn họ cũng không có trông cậy vào tiếng la này trói buộc được người, mà là thẳng thừng động thủ.
Lưng ngựa xóc nảy, lại có khoảng cách, mở cung bắn trúng không dễ, nhưng vẫn là có mấy người trúng tên rơi xuống thú cưỡi, ngay cả cơ hội đứng dậy cũng không có lập tức bị kỵ binh sau lưng giẫm đạp sang, biến thành một bãi máu thịt, lập tức trảm không tha này trói buộc được đội ngũ.
Khoảng cách hơn ngàn bước rất nhanh chính là bị kéo gần hơn, trong quá trình thi hành quân pháp chỉnh đội, kỵ binh quan quân dần dần chia thành mấy phần, tàn dư nhị Dương tiền phương là đầu mũi tên, các bộ tinh nhuệ sau lưng lại là một đầu mũi tên, lại sau nữa thì là một đội chủ lực hơn trăm người cưỡi ngựa, đây cũng là chiêu số thường thấy trong quan quân Đại Minh.
Một lần đụng không mở ra, vậy thì chạm tiếp lần thứ hai, đợi sau khi đụng mở, tiểu đội tụ tập thành đại đội, hoàn toàn phá vỡ trận hình của quân địch, sau đó nữa chính là truy đuổi và giết hại, xem thấy đội hình của quân phản loạn Từ Châu trước mặt, một đội hàng ngang lớn tản ra rộng rãi trước mặt, đội hàng ngang lớn này cách bản trận đằng sau còn có hai mươi mấy bước, hàng ngũ như vậy có hữu dụng gì, sau khi phá tan tầng thứ nhất, những binh tốt tán loạn kia vẫn sẽ giúp kỵ binh xông loạn đội ngũ của mình, đến lúc đó từng tầng một sụp đổ, đây là tự tìm đường chết rồi.
Ven rìa phía tây đội ngũ kỵ binh quan quân, còn nhìn thấy được kỵ binh của binh mã Sơn Tây và Bảo Định ở phía đông cũng bắt đầu động rồi, bọn họ muốn vòng một vòng tròn sau đó tấn công cánh trái của quân phản loạn, điều này khiến cho mọi người nắm chắc càng lớn hơn nữa, hai lộ mấy ngàn tinh kỵ hợp công, phản loạn kia nào còn ngăn đỡ được.
Vừa lúc đó, không chỉ một người ngẫm nghĩ, nếu như giao chiến với giặc Thát Nữ Chân Kiến Châu ở quan ngoại, triều đình cũng xuất ra được nhiều kỵ binh như vậy cứng rắn chống đỡ, chỉ sợ cũng đủ thắng, nhưng quân tướng Thiên tổng trở lên lại biết, cũng chỉ có giải đất bằng phẳng của Bắc Trực Lệ này mới một lần tập trung được nhiều binh mã như vậy, cũng chỉ có trọng địa tồn trữ lương thực như Thiên Tân này mới cung ứng được, hơn nữa còn không dám rời khỏi quá xa, chỉ đành ở huyện Tĩnh Hải hạ trại nghênh chiến, nếu như là nơi khác, một lộ binh mã đủ hai vạn người đã là cực hạn rồi, lương thảo cung ứng cũng là rắc rối lớn, Tát Nhĩ Hử chính là chỗ như vậy.
Những kỵ binh tàn dư của nhị Dương đằng trước nhất kia mặc dù lòng dạ hoảng hốt chửi bới thế nào, theo đó không ngừng tới gần, lòng dạ này đều là tan thành mây khói, kỵ binh thân ở trong sóng triều cuồn cuộn tiến lên như vậy, đã là thân không do mình làm chủ được rồi, muốn mạng sống chỉ đành xông lên, chỉ có tiến lên mới tránh né được giẫm đạp và đốc chiến ở đằng sau, chỉ có tiến lên!
Trong đội ngũ súng hỏa mai đằng trước nhất của Triệu Gia Quân, cách một đoạn đều có người giơ lên cờ xí trong tay, nhưng người giơ cờ này đều đang híp mắt theo dõi tiền phương, đoán xem khoảng cách lẫn nhau.
- Kiểm tra ngòi lửa! Tiếng la liên tiếp, mỗi tên quân sĩ súng hỏa mai đều đang nhẹ thổi ngòi lửa trên mỏ chim, tránh cho ngọn lửa tắt ngắm. Xiên gỗ gác lấy nòng súng truyền rung động của mặt đất lên súng hỏa mai, khiến họng súng đang không ngừng run rẩy, rất khó giữ vững ổn định, bọn quân sĩ một bên liều mạng giữ vững, một bên tự an ủi mình, trận hình quân địch dày đặc như vậy, chỉ cần bắn ngang ra, thế nào cũng bắn trúng được.
- Nổ súng! Nổ súng! Bọn đội trưởng liên trưởng khàn cả giọng hô lớn, cờ xí trong tay vung vẩy thật mạnh, lấy bọn họ làm điểm cuối, hàng ngang súng hỏa mai theo thứ tự khai hỏa, từng luồng khói thuốc súng trắng từ họng súng toát ra, nhưng không ai nghe thấy được tiếng vang gì, bởi vì mọi người chỉ nghe thấy được tiếng vó ngựa.
Cùng với mỗi một lần chiến đấu không có gì khác biệt, kỵ binh quan quân xông ở đằng trước trong lúc đột ngột nằm sấp trên ngựa, hoặc là ngựa đột nhiên ngã sấp xuống mang theo kỵ sĩ lăn lộn, hoặc là đột nhiên nhảy loạn chạy loạn, khiến cho trận hình xung quanh hỗn loạn. Nhưng ngã xuống lộn xộn rất nhanh bị con nước lớn đằng sau xông tới bao phủ, sau đó hàng thứ hai của hàng ngang đằng trước khai hỏa.
Hàng thứ ba, hàng thứ tư, hàng thứ năm, súng hỏa mai của từng lượt liên tục bắn vào khiến thế xông tới của quan quân rốt cuộc hơi chậm lại, thao luyện của quan quân luyện binh, nếu như binh tốt cầm súng kíp sắp hàng ngũ, liền làm được không ngừng thay phiên bắn, vĩnh viễn không gián đoạn, nhưng Triệu Gia Quân mỗi một hàng sau khi khai hỏa hoàn tất, đều là quay đầu chạy trở về, dừng lại khoảng khe trống giữa trận hình trường mâu và khe trống bên trong, nạp lại đạn dược.
Tầm bắn mấy chục bước, bắn dừng thế tấn công lại giành lấy mấy chục bước, tất cả mọi người đều an toàn chạy trở về, theo che đậy của hàng trận trường mâu, bắt đầu một lần nữa xếp thành hàng nhét đạn dược vào bắn, kỵ binh quan quân không có chút nào lùi bước, chỉ là liều mạng xông về phía trước, không được cho quân giặt khoảng trống nhét đạn được, xông tới trước mặt hỏa khí liền không hữu dụng, lập tức liền đánh mở hàng ngũ của phản loạn.
Chỉ là bọn họ nghĩ cũng không nghĩ được tốc độ binh sĩ súng hỏa mai của Triệu Gia Quân nhét đạn được, huấn luyện không gián đoạn khiến người ta buồn chán tẻ nhạt chính là vì lúc này, mặc dù tiếng chân như sấm, mặc dù kỵ binh quan quân đang quát mắng kêu giết, nhưng bọn binh sĩ súng hỏa mai của Triệu Gia Quân chính là đang chiếu theo thao luyện máy móc nhét đạn dược, sau đó khai hỏa bắn ra.
Đoạn khoảng cách này đủ khiến bọn họ nhét xong đạn dược khai hỏa, chỉ cần không bị thanh thế bên ngoài quấy nhiễu, sau khi bắn xong một lần này, binh sĩ súng hỏa mai không có tiếp tục nhét đạn dược nữa mà là trốn vào trong khe hở của các phương trận trường mâu, lúc này kỵ binh quan quân đã thưa thớt rất nhiều so với vừa rồi.
Mười đoàn, vượt quá ba ngàn binh sĩ súng hỏa mai và cung thủ, trên chiến trường, mỗi người đều đang bắn hai lần trong tầm sát thương, mặc kệ đội hình thưa thớt thế nào, mặc kệ mật độ hỏa lực thế nào, kỵ binh quan quân chết bị thương cũng đã gần ba thành, cộng thêm thi thể nhân mã ngăn ở trước mình bọn họ khiến thế xông lên và tốc độ cũng đều chậm đi rất nhiều.
Hỏa khí của quân phản loạn này quả nhiên lợi hại, bọn kỵ binh Tuyên Phủ và Kế Trấn đã nhận ra được một điểm này, nhưng đã tới khoảng cách này, trước mặt chính là hàng ngũ bộ tốt của phản loạn, nếu như không đi xông một lần, há không phải thất bại trong gang tấc, có lẽ một lần này liền xông vỡ được, đã đến gần như vậy rồi!
Trên khoảng cách gần như vậy, nếu xoay người chính là cả bàn sụp đổ, phía trước xoay người sẽ bị người đằng sau xông ngã giẫm đạp thậm chí chém giết, dù sao gần như vậy rồi, xông vào một lần, bọn chúng dù sao cũng là phản loạn, khoảng cách gần như vậy, cho dù Nữ Chân Kiến Châu như lang như hổ trong lời đồn cũng ngăn không được, huống chi đây chỉ là quân phản loạn.