- Nếu lập tức xoá sổ các sai dịch, bên trong thành chỉ sợ ngay lập tức sẽ đại loạn. Những quan sai địa đầu xà này còn không biết sẽ nhấc lên sóng gió như thế nào, Từ Châu là khiến cho bọn họ đi theo khuôn phép của Từ Châu. Trong quá trình này khôn sống ngu chết, biết giữ khuôn phép là lưu lại sử dụng, không tuân thủ khuôn phép thì xoá sổ đi, sau đó dẫn dụ người nhà đến trộn lẫn với hạt cát.
- Triệu Tiến này làm việc nhìn rất thô lỗ ít mưu mẹo, nhưng trong cái chuyện này làm được cũng rất chu đáo.
Hồng Thừa Trù không kìm nổi hòa thân và cảm thán, nhưng có mấy cái suy nghĩ chỉ giấu ở trong lòng, không có nói nhiều ra, nói chẳng hạn như Từ Châu không cách nào đi để ý tới quan văn võ tướng chiếm được các nơi, không đi chiêu dụ, cũng không đi xua đuổi, tùy ý cho ngươi tự sống tự diệt, người khác cho rằng đây là Triệu Tiến Từ Châu còn chưa muốn trở mặt, còn muốn mập mờ duy trì lấy.
Mà Hồng Thừa Trù cho rằng đây là một loại khinh thường và miệt thị hoàn toàn, không để những quan viên này vào trong mắt, lại viên, sai dịch cộng thêm thân sĩ đã hoàn toàn xử trí tất cả sự vụ khắp chốn, vậy còn cần đến quan văn khoa cử như ngươi để làm gì nữa? Càng làm cho trong lòng Hồng Thừa Trù không thoải mái chính là, Từ Châu có cách làm như thế cũng không sai, khinh thường như vậy và sự thật như vậy, khiến cho người xuất thân bần hàn, dựa vào khoa cử mới có được ngày hôm nay như Hồng Thừa Trù trong lòng rất là không thoải mái.
Một điều nữa làm cho Hồng Thừa Trù không muốn nói ra ngoài, sợ người hầu cận và bọn hộ binh không giữ mồm giữ miệng sẽ tiết lộ ra ngoài, Từ Châu làm như vậy, chẳng phải là phải có được số lượng lớn bổng lộc lương bổng cho lại viên và sai dịch. Nuôi dưỡng nhiều người như vậy đi làm việc, phải phí nhiều sức lực, phải phí bao nhiêu tiền của lương thực, tiếp tục như vậy, nói không chừng sẽ bị kéo theo suy sụp luôn, đây chỉ sợ sẽ đi đến con đường chết và thất bại thôi, có lẽ đây là vận số Đại Minh chưa hết, đây là cơ hội của trung thần nghĩa sĩ.
Ngẫm lại trong nha môn Đại Minh người có thân phận khá ít, kết cuộc nuôi ra rất nhiều người không thân phận đấy, áp bức khắp chốn khiến người người oán trách căm ghét, ngươi Từ Châu đi nuôi nhiều người như vậy, mai sau khẳng định nuôi ra càng nhiều nữa, đến lúc đó khắp chốn oán khí càng sâu, làm sao ổn định được cục diện, đây là tự tìm đường chết, nhưng Hồng Thừa Trù có cảm giác, cảm thấy suy nghĩ này hình như có cái gì đó không đúng, đây cũng là một nguyên nhân không muốn nói ra ngoài.
Đầu đường Tế Nam cũng không cách xa lắm với Tế Ninh, nhìn thấy được tiểu đội tuần tra sai dịch, lúc trước ở trên đường nhìn thấy quan sai cũng không dễ dàng như vậy, nhưng sau khi đi vào nơi đích ngắm tới của chuyến đi này ——nha môn Binh bị đạo Tế Nam, xung quanh quan thự lại vắng ngắt, người làm việc đều bị Từ Châu dùng hết, người không chịu làm thì bị bỏ ra, có người đắc dụng, có người vô dụng, dĩ nhiên là không có cách nào kết thành một lòng, mà lúc này đi ở trên đầu đường chính là địa đầu xà hữu dụng nhất, làm việc tốt nhất.
Nhìn thấy quan thự xây dựng cổ xưa này, Hồng Thừa Trù không hiểu sao lại có một chút cảm giác yên ổn, một đường đi tới không vào tới quan thự, thành trấn ven đường tuy nói hết thảy như thường, lại cảm giác được xa lạ nho nhỏ, điều này làm cho Hồng Thừa Trù vẫn có chút cảnh giác bồn chồn, xem trên mặt người hầu cận và bọn hộ binh thả lỏng tươi cười, Hồng Thừa Trù biết được bọn họ cũng có suy nghĩ giống với mình rồi, chẳng qua chưa chắc hiểu được sâu xa hơn.
Bên này đưa lên danh thiếp, nói rõ ý đồ đến đây, bên kia người sai bảo cũng không dám chậm trễ, một bên mời vào, một bên đi vào thông tri, Tả tham nghị thật sự ra cũng là đạo viên, Binh bị đạo Tế Nam nói không chừng cũng treo phẩm hàm Tham nghị, song phương là cùng cấp đấy, mà Hồng Thừa Trù sắp vào kinh đảm nhiệm làm việc, như vậy trên địa vị rõ ràng cao hơn một cấp đó, chớ đừng nói chi là, Tế Nam này hôm nay đã là nơi của kẻ địch rồi, ở nơi này chức vị chỉ là dáng vẻ thôi, nếu so với bên ngoài còn thấp hơn vài phần, người sai bảo nghênh đón đưa vào dĩ nhiên hiểu được điều này.
Nha môn Binh bị đạo gánh vác binh bị khắp chốn, gần đây mấy năm nay Binh bị đạo Tế Nam cùng với trấn Đăng Lai có dính dáng đến rất sâu, có lượng lớn tiền thuế qua lại, cải ghế này cũng biến thành chức quan béo bở. Nhưng sau khi đàm phán hoà bình, Sơn Đông không được có quan quân Đại Minh, Binh bị đạo Tế Nam chẳng những không có béo bở, ngay lập tức trở thành người nhàn rỗi, Tri phủ Tri châu Tri huyện còn có cái địa phương để đi quản, Binh bị đạo như cái giá đỡ vậy, triều đình phát hay không phát bổng lộc đều khó nói lắm.
- Vậy cũng không biết đưa mắt đi nhìn, cái quang cảnh này còn đến đây vòi tiền nữa! Khi Hồng Thừa Trù được người dẫn vào bên trong, nghe thấy được người hầu trong nha môn không chút kiêng kỵ đi nói chuyện nghị luận, hoặc có nói cũng là cố ý muốn khiến cho ông ta nghe được.
Kẻ sĩ Đại Minh kẻ có một truyền thống, đó chính là cầm tấm danh thiếp của đại thần yếu nhân, đi đến khắp chốn lăn lộn kiếm tiền ăn uống miễn phí, chuyên tìm công việc béo bở thực quyền, bên kia vẫn không dám đắc tội với người này, chỉ dành vuốt lỗ mũi chiêu đãi, từng có đại tướng biên quân vì ứng phó cái kiểu tống tiền này của khách nhân, đem cầm cố luôn cả đồ trang sức của thê thiếp. Binh bị đạo Tế Nam làm công việc béo bở này cũng được vài năm, khẳng định đã nghênh đón dẫn qua những người khách như thế cũng không ít, hiển nhiên cho rằng mình cũng là người như vậy. Hồng Thừa Trù lười đi tranh luận, chẳng qua là cảm thấy buồn cười.
Chỗ tiếp đãi khách khứa, lẽ ra thân phận bằng nhau, Hồng Thừa Trù lại là nhận ủy thác của người khác mang tin tức lại đây, y sang bái kiến vị Binh bị đạo Tế Nam này hẳn là phải đi ra đón chào, tối thiểu cũng nên ở bên cạnh chờ sẵn, nhưng khi vào phòng khách lại không thấy người, chỉ có một mình sư gia vẻ mặt xin lỗi đứng ở đó, liên tục nói thật có lỗi xin mời Hồng Thừa Trù chờ thêm một chút, đông chủ nhà mình đang cùng bên bọn giặc Từ Châu hạch toán sổ sách, nghị định tuyến đường rút lui của binh lính, chuyển giao doanh trại quân đội kho vũ khí, nhất thời thoát thân không ra được, nhưng lập tức sẽ chạy tới.
Sư gia văn thư này nói chuyện uống trà với Hồng Thừa Trù, cười giải thích vài câu.- Hồng lão gia xin đợi thêm một lát, bọn giặc này làm việc giống với bọn tiểu thương vậy, sổ sách đều phải có thực vật từng mục từng mục đi bàn giao qua đó, một chút sai sót cũng không chịu chấp nhận. Khi xử lý quân vụ sao làm ra được chi tiết nhỏ nhặt như vậy chứ, nhưng quan quân phải từ nơi này toàn thân rút lui khỏi Sơn Đông, toàn bộ phải nhờ đến lời chấp thuận của bọn Từ Châu, cũng chỉ đành giằng co cùng bọn chúng, nhưng thật ra cũng kéo ra chút sổ sách lung tung của bọn tiền nhiệm.