Lần này và trước kia thật có chút khác biệt, kỵ binh quan quân chưa từng khúm núm cầu xin tha thứ như thế trước kia, bọn họ hoặc là ngây người như gà gỗ nghe dặn dò, hoặc là vừa đi vừa gào khóc, ngay cả thắng lợi tiền trận cũng bị hòa theo mà vui mừng không ít. Thời điểm Triệu Tiến đi tới tiền trận, những kỵ binh quan quân đều phẫn hận nhìn qua, chỉ có điều đã bị bọn quân sĩ ngăn cách ở rất xa, không làm được bất cứ chuyện gì.
Triệu Tiến đi ở trong thi thể nhân mã, cảnh tượng vô cùng dị thường, những người bị hỏa pháo bắn trúng đều không toàn thây, thân thể đều bị xé nát dập nát, khoảng cách gần bị đạn khinh pháo bắn trúng cũng không tốt được tới mức nào, máu thịt mơ hồ lẫn lộn với nhau, nhìn không ra bộ dạng khi còn sống là như thế nào, bị súng hỏa mai bắn nhanh đánh chết vẫn còn tốt, những người bị thương kia đều vô cùng thống khổ, cầu xin các quân sĩ, quân binh Triệu Gia Quân cho được thống khoái.
Nhìn ra được, bọn quân sĩ quân binh rất muốn giúp việc này, chỉ có điều khi không có mệnh lệnh ai cũng không dám lộn xộn, sau khi Triệu Tiến gật đầu mới bắt đầu động thủ. Mặc dù trên chiến trường có tiếng rú thảm và tiếng kêu đau đớn, nhưng tình cảnh có chút bình thản rồi, thi thể nhân mã sau khi bị kiểm tra sẽ được chất thành đống thiêu hủy tránh lưu lại dịch bệnh cho khắp chốn. Dù sao Triệu Gia Quân còn phải đi qua đường này trở về, hơn nữa bên này gần nguồn nước Vận Hà, nếu quả thực có dịch bệnh thì đó là đại phiền toái rồi.
Đoàn trưởng phía trước nói.- Tướng gia, đây là xác Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống kia, đã tìm thân binh bọn họ sang nhận mặt, trên người có ấn tính cáo thân cũng không sai lệch.
Làm chủ tướng và phó tướng, bên cạnh khẳng định có thân vệ hộ vệ xung quanh, cho nên từ miệng vết thương của Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống phán đoán được, hai người bọn họ vọt tới rất gần chỗ phía trước, bởi vì giáp trụ hai người mặc với những người khác hoàn toàn khác nhau, quân sĩ súng hỏa mai khi bắn nhất định sẽ có chỗ thiên lệch, trên thân mỗi người bọn họ cũng trúng không chỉ một phát đạn.
Dương Quốc Đống trước khi chết mặt cứng đơ, trợn tròn đôi mắt, hay bởi vì bị trúng đạn đau đớn mà vặn vẹo, bộ dạng nhìn cực kỳ dữ tợn, Dương Triệu Cơ một viên đạn cũng là đoạt mệnh, vị lão tướng này ngược lại trên mặt rất bình thản, cùng chiến trường máu lửa này thực không ăn nhập lắm, lá quan quân đại kỳ cách bọn họ không xa, cột cờ gẫy, lá cờ cũng bị rách nát, nhìn thấy được một chữ “Dương”, những thứ khác đều bị máu đen phủ kín, không phân biệt được ai là người cầm cờ nữa rồi.
Triệu Tiến chăm chú nhìn một hồi, sau đó mở miệng nói.- Đem đại kỳ che trên người bọn họ, lập bia hậu tán long trọng, bọn họ có chết cũng được vinh quang.
Dọn sạch chiến trường xong xuôi, tâm tình của Triệu Tiến cũng khôi phục bình thường, đại quân đi về phía trước, bọn tù binh tạm thời sắp xếp giam giữ bên trong đại đội quân dụng, luân phiên bị mang về điền trang ở Sơn Đông. Triệu Tiến cố ý lựa chọn ra thân vệ nhị Dương, bảo bọn họ tự mình báo tin về trong nhà, đồng thời cho hứa hẹn, nếu triều đình trách tội xử phạt, gia quyến của nhị Dương được tới Từ Châu tránh nạn, nhất định sẽ đối xử tử tế.
Lần này Triệu Gia Quân với trước kia có khác biệt, người Tây Dương mang y phục quân sĩ đi tới đi lui, đương nhiên phần lớn thời điểm là vây ở bên cạnh Triệu Tiến. Bọn họ cầm sách và bút than, thỉnh thoảng phác họa, bất kể là hộ tống bọn họ, hay là đi ngang qua bên cạnh bọn họ, nhìn thấy nội dung phác thảo bên trên cuốn tập đều sẽ kinh ngạc một chút, không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Bởi vì tranh vẽ bên trên cuốn sách kia đều rất sinh động như thật, giống như tận mắt nhìn thấy trước mắt, có toàn cảnh đại quân tiến lên, cũng có từng đoạn ngắn, còn có Triệu Tiến và đồng bọn, cùng kỹ xảo vẽ tranh của Đại Minh hoàn toàn khác biệt.
Bọn người Tây Dương bị giam lỏng ở công trường thiết khí được khai quật ra nhiều năng lực hơn nữa, có người được đưa tới cảng Hải Châu bên kia, cũng có người được lệnh theo quân, bởi vì bọn họ biết phác họa. Triệu Tiến cảm thấy cần phải dùng tranh vẽ này làm phương thức ghi chép lại vài thứ, bất kể là lưu giữ, hay là dùng để truyền bá, đều có lợi đấy, Thang Nhược Vọng cùng một gã đồng bọn được chọn đi theo, mặc dù không có khả năng truyền dạy, dù không được tính là lần nữa được tự do, vẫn làm cho bọn họ cao hứng như trước, dù sao có một cơ hội thông khí hóng gió, còn được tận mắt nhìn thấy rất nhiều vật mới lạ Phương Đông.
Chẳng qua có chút địa vị, có vài người, bọn giáo sĩ không có được khoảng cách quá gần, nói chẳng hạn như thời điểm Triệu Tiến cùng tất cả các lữ trưởng đoàn trưởng đang bàn quân nghị, bọn họ phải ở một khoảng cách rất xa, nếu không, giết chết bất luận tội cũng không phải là tùy tiện nói ra.
- Đại cục hôm nay một lớp không có can hệ với đại cục, dựa theo tin tức trong kinh và phủ Hà Gian bên kia truyền đến, gần nghìn kỵ binh nhị Dương bị người bức đi, là vì diệt sạch đối lập, nhị Dương hi sinh làm vật tế được chúng ta thành toàn. Không tính là phiền toái, nhưng hai nghìn kỵ binh của bọn họ tản ra nếu quả thực là đi Thiên Tân, cùng tập họp với đại quân, đây mới phải để mắt theo dõi.
Đại quân tiếp tục đi tới, Triệu Tiến cùng các chủ tướng ở ven đường mở địa đồ tiếp tục nghị luận, Triệu Tiến chỉ chỉ trên bản đồ, có chút khẳng định nói.- Trải qua trận chiến này, lại thêm tin tức khắp mọi mặt tới, chiến trường khẳng định là ở phương bắc Thương Châu rồi. Phía bắc Thương Châu, ba thành trì huyện Hưng Tế, Thanh huyện, cùng huyện Tĩnh Hải này, khẳng định là muốn dựa vào thành trì đóng trại. Chiến trường hẳn sẽ phải ở một trong mấy chỗ đấy, có khả năng nhất là Thanh huyện hoặc huyện Tĩnh Hải.- Đại ca, quan quân tụ tập đều là ở Thiên Tân, lương thảo bên kia sung túc, lại có được chi viện của doanh Bắc Kinh và Kế Trấn gần đó, càng có khả năng chiếm được Thiên Tân bất động, ở bên kia cùng chúng ta quyết chiến. Thạch Mãn Cường buồn bực nói, mặc dù là tính tình y trầm ổn trung trực như vậy, lần này xuất chinh cũng có chút hưng phấn không kìm nén được.
Triệu Tiến cười cười, thản nhiên nói ra.- Đại thế trước mắt, quan quân ở Thiên Tân bên kia cùng quân ta quyết chiến là lựa chọn tốt nhất, nhưng tụ họp ở Thiên Tân bên kia, lại không có bất kỳ cử động nào, đây không phải là sợ địch không tiến sao? Cho dù đốc sư và chủ tướng hiểu được, trong triều cũng sẽ không cho phép, cho dù hoạn đảng bên kia không lên tiếng, bên trong Đông Lâm cũng sẽ có người nhảy ra, xuôi nam tiếp chiến không có can hệ gì với quân lược, mà là can hệ tới triều tranh.
Nói tới đây, Triệu Tiến lại nhìn nơi cách Thiên Tân gần nhất là huyện Tĩnh Hãi gật đàu một cái, cười cười nói.- Cho nên nơi này có khả năng lớn nhất, vừa coi như là đi ra, vừa không có đi ra quá xa.
Các tướng đều không nhịn được mà cười ồ lên, Cát Hương khinh miệt lắc đầu nói.- Những kẻ đọc sách này thật sự là hạng níu chân sau làm chuyện xấu, chúng ta sau này cũng không được như vậy.