Lại đi gần về phía trước một đoạn, lại nhìn thấy trước trận Triệu Gia Quân một kỵ binh vác cờ xí lao nhanh tới, kỵ binh quan quân ngược lại không có động thủ, ai cũng nhìn ra được đây là hô gọi đưa tin, quả nhiên, quân sĩ kỵ binh Triệu Gia Quân này ở ngoài trăm bước dừng ngựa lại, cao giọng hô gọi.
- Đối diện chính là hai vị đại nhân Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống chăng?
- Tướng quân nhà ta bảo ta sang đưa cho các người phong thư, thật không khéo, thư tới Hà Gian vừa lúc bỏ lỡ. Chu Bảo Lộc, Chu tiên sinh viết thư cho hai vị, nói đại cục đã định rồi, sao không thuận theo thiên ý, ít một chút binh qua sát phạt.
- Tướng quân nhà ta ưng thuận, chỉ hai vị dẫn bộ hạ đầu hàng, cả nhà cũng được an trí thỏa đáng, sẽ không có gì đuổi theo thanh toán. Tất cả bộ hạ bằng lòng gia nhập sẽ được ưu tiên suy tính, kẻ không bằng lòng cũng sẽ có an bài tương ứng. Chúng ta đều là con dân Hoa Hạ, cần gì tự giết lẫn nhau, lưu lại sức mạnh cùng đánh với Thát tử, đánh giặc Oa, đánh người Tây Dương!
- Hiện giờ nếu có hồi đáp vẫn còn kịp, nếu như không đáp ứng, đợi lát nữa trên chiến trường gặp nhau.
Quân sĩ cưỡi ngựa Triệu Gia Quân kia sau khi hô hoán lại là thúc ngựa trở về, lui về trăm bước ở nơi đó chờ đợi.
Dương Triệu Cơ không ra lệnh cho đội ngũ dừng lại, chỉ hỏi ý kiến Dương Quốc Đống bên cạnh.- Hiền đệ, tặc nhân Từ Châu này cũng không nói sai, đại thể như vậy, ngươi muốn đi vi huynh cũng không ngăn cản.
- Thái Sơ sư huynh muốn đi sao? Dương Quốc Đống cười hỏi lại một câu, nhưng lại cảm thán nói.- Vi huynh trước giờ không hiểu tặc nhân Từ Châu, điều bọn chúng nghĩ chúng ta không hiểu, bọn chúng muốn làm điều gì, ta cũng không rõ!
Khi đang nói chuyện, Dương Triệu Cơ giương cung lắp tên bắn về phía quân sĩ cưỡi ngựa Triệu Gia Quân một mũi tên, khoảng cách xa như vậy hiển nhiên không có khả năng trúng tên, thế nhưng thái độ này lại biểu thị rõ rồi, quân sĩ cưỡi ngựa kia rõ ràng là gọn gàng dứt khoát nhanh chóng thúc ngựa trở về.
Dương Triệu Cơ hít một hơi thật sâu, lấy trường mâu ở bên cạnh ngựa ra, buồn bực nói.- Lúc ta trấn giữ Đại Đồng, nhìn Mông Cổ Yêm Đáp ngày ngày mục nát, xem Sát Cáp Nhĩ Lâm Đan Hãn cũng không chịu được, vốn tưởng rằng thiên hạ thái bình như vậy, chưa từng nghĩ Liêu Đông bên kia lại có cái gì là Kiến Châu Nữ Chân, sau đó Từ Châu lại ló ra một Triệu Tiến, thiên hạ này vong rồi, nhưng mà không biết cuối cùng ai là người có được lợi!
Dương Quốc Đống bên kia đưa dây da mũ giáp buộc chặt lại, cầm trường đao trong tay cười nói.- Không quản được nhiều như vậy, huynh đệ chúng ta không phụ bản thân, không làm triều đình thất vọng, như thế là đủ rồi!
- Ái chà, không làm thất vọng!
***********
- Pháo sáu cân tây trở lên bất động, pháo sáu cân tây, pháo ba cân tây trù bị nhét vào, pháo một cân tây sẵn sàng nhét đạn vào, một tổ ong sẵn sàng nhét vào!
- Liên đội súng hỏa mai đoàn hỏa pháo, liên đội súng hỏa mai lữ thứ nhất sẵn sàng, đoàn thứ nhất lữ thứ nhất sẵn sàng!
Ở tiền trận của Triệu Gia Quân các đoàn đội bắt đầu bận rộn bồn chồn, pháo ba cân tây và pháo sáu cân tây cùng khinh pháo được bọn quân sĩ đẩy tới trước trận, sau đó bắt đầu sửa soạn nhét đạn, quân sĩ súng hỏa mia cùng quân sĩ trường mâu dựa theo sách yếu lĩnh yên vị, liên đội quân sĩ cưỡi ngựa còn lại thì bắt đầu tách ra, đề phòng kẻ địch thay đổi hướng đánh bất ngờ.
Triệu Tiến ở dưới đại kỳ tướng quân nhìn đội nhân mã quan quân từ phía xa tiến gần đến, và so với những người xung quanh, thần sắc hắn không nhẹ nhàng vui sướng như vậy.
Cát Hương bình thản như không nói.- Đại ca, bọn họ không hàng là tự tìm đường chết, phỏng chừng tốn công phu một nén nhang là chúng ta sẽ tiếp tục đi về phía trước!
Triệu Tiến gật đầu, buồn bực nói.- Huynh lại cảm thấy hơi đáng tiếc, những lão tướng này huấn luyện kỵ binh cũng không tệ lắm, ở khắp chốn càng có giao thiệp, nếu nguyện ý đầu hàng, giúp chúng ta bớt không ít sức lực.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lại lắc đầu nói.- Bất quá bọn hắn chọn như vậy, mai sau cũng bớt được cho chúng ta rất nhiều phiền toái. Đại Hương, từ lúc chúng ta giao chiến cùng quan quân, đây là lần đầu tiên khiến chúng ta có chút không đành lòng.
Cát Hương cái hiểu cái không gật đầu, quay đầu nhìn về phía chiến trường, có chút hưng phấn nói.
- Đại ca, lập tức nổ súng!
Mặc dù Triệu Tiến và thân vệ ở gần phía trước, nhưng dựa theo khuôn phép sách yếu lĩnh, vẫn là cách chiến trường còn rất xa, chỉ nhìn thấy được phía bắc một trận bụi mù đang nhanh chóng tiến đến, thấy được một lá đại kỳ trong đám bụi mù.
- Không biết là cờ nhận biết của Tổng binh Đại Danh hay là Tổng binh Sơn Đông, tướt về.
Cát Hương còn chưa dứt lời, hỏa pháo đã khai hỏa rồi, nhét đạn của pháo ba cân tây cùng pháo sáu cân tây so với hỏa pháo đường kính càng lớn hơn nữa nhanh hơn rất nhiều, nếu chỉnh góc bắn và quan sát chuẩn sát hơn mà nói, hỏa pháo khai hỏa càng sớm hơn, chẳng qua là hỏa pháo của Triệu Gia Quân hết mực khuôn phép, không hề điều chỉnh, chỉ hướng tới phía trước nã pháo hai đợt, sau khi bắn một lượt pháo kích, đại kỳ của kỵ binh quan quân không ngã, sau đợt pháo kích thứ hai, nhìn thấy được đại kỳ lắc lư mấy cái, nhưng vẫn đi về phía trước như cũ.
Tiếng bạo liệt vô cùng dày đặc lần lượt vang lên, đây là khinh pháo và một tổ ong một lần bắn ra hơn mười mấy khẩu súng hỏa mai, đại kỳ không ngừng tới gần kia chợt nghiêng lệch, sau đó lại được dựng lên, từ từ tới gần phía trước, từng bước một tới gần!
- Sẵn sàng thay phiên bắn.
- Nổ súng!
Sau khi truyền đạt mệnh lệnh tới đội ngũ súng hỏa mai, tiếng nổ súng càng thêm dày đặc, không có gì ngoài cát bụi của đội nhân mã lao nhanh, hỏa pháo và súng hỏa mai bắn ra ngập khói thuốc cũng che tầm mắt rồi, sau khi tiếng nổ vang lên, trên chiến trường đã trở nên yên tĩnh hơn.
Giữa tháng tư Bắc Trực Lệ gió rất to, rất nhanh là thổi tan bụi và khói súng rồi, trong tầm mắt đám người Triệu Tiến, đã nhìn không thấy lá đại kỳ quan quân đang không ngừng tiến đến gần.
Trên chiến trường rất nhanh liền an tĩnh lại, thần sắc Cát Hương thoải mái, quay đầu hỏi.- Đại ca, tiếp tục tiến quân sao?
Triệu Tiến lại không vui vẻ gì, trầm mặc chốc lát, mở miệng nói.- Tước tiên hãy đợi một chút.
Toàn quân tiến lùi đều ở chủ tướng, Triệu Tiến không nói gì, đại quân bắt đầu ở tại chỗ nghỉ ngơi và chỉnh đốn, hỏa pháo được rửa sạch sau lại lần nữa trên lên súc vật xe pháo, những liên đội khác hoặc là tự trở về tự biên chế, hoặc bắt đầu dọn dẹp chiến trường.
Hơn tám trăm kỵ binh quân quan, tử thương quá nửa, còn lại đều đầu hàng, tuy nói rằng những người này đi theo Tổng binh tiền nhiệm Dương Triệu Cơ cùng Dương Quốc Đống xung phong, đã có giác ngộ hẳn phải chết, nhưng đánh đến nước này, nhìn thấy đồng bọn chết thê thảm, nhìn thấy núi thây biển máu, tất cả tinh khí thần đều mất hết, sau khi lá đại kỳ kia ngã xuống, bắt đầu có người xuống ngựa xin hàng.
Kẻ xuống ngựa trước nhất vẫn bị súng hỏa mai bắn chết không ít, song kế tiếp Triệu Gia Quân liền bắt đầu thu nhận đầu hàng, bộ dạng trước mắt như thế nào cũng nhìn không ra có gì lừa dối, hơn nữa Triệu Gia Quân trước nay chưa từng khinh miệt và xem thường đối với quan quân.