Thi hoạn quan kia còn chưa kịp hồi đáp đã nghe được một tiếng “két, két” rung động, đó là khớp hàm của hắn không nhịn được va vào nhau, đã sắp bị dọa đến ngơ người rồi. Ngụy Trung Hiền lúc này đã khôi phục lại khí độ như lúc đầu, bình tĩnh ngồi ở nơi đó, trên nét mặt mang theo một chút thản nhiên.
Ngay sau đó, Ngụy Trung Hiền lại đứng dậy, do dự một chút rồi vòng qua thư án đi về phía trước, ôm quyền chắp tay nói.- Tôn các lão thế nào lại đến, không phải là Đốc sư Liêu Đông sao?
Thi hoạn quan sắp sợ đến ngây như phỗng nhìn người tiến vào, đầu tiên là ngạc nhiên, rồi vội vàng từ trên đất bò lên, hành đại lễ.- Tiểu nhân bái kiến Tôn các lão.
Cả một triều đại nhà Minh, từ thời Chính Thống cho đến Thiên Khải ngày nay, trọng văn khinh võ đã trở thành xu thế, tiếp đó hoạn quan trong nội cung này trước sau vẫn luôn cao cao tại thượng. Chỉ cần trong nội cung nắm được chức vị cao, mặc một thân áo bào đỏ hoặc tím, được người gọi là Thái giám kia vẫn ngẩng được cao đầu trước mặt văn thần, bất kể ngươi là Đại học sĩ hay là Thượng thư cũng không yếu thế. Lúc Ngụy Trung Hiền còn ở kinh sư, Thủ phủ Nội các đứng trước mặt ông ta cũng phải chắp tay khiêm nhường, mà người tiến vào này, Đốc sư Liêu Đông còn được xưng là Các lão, cũng chính là Đông các Đại học sĩ Tôn Thừa Tông.
Đông các Đại học sĩ xếp hàng gần cuối trong mấy người ở Nội các. Thời Minh, quan trong kinh làm trọng. Cho dù là Nội các Đại học sĩ, địa vị được tôn sùng như thế̀, một khi ra ngoài nhận chức thì cũng chẳng đáng giá tiền nữa. Nhưng Tôn Thừa Tông khác với các văn thần. Ông ta là Thu sư của Thiên Khải hoàng đế, Vạn Lịch hoàng đế không thích Thái Xương nên tất nhiên sẽ không yêu thương hoàng tôn, mà hoàng đế Thái Xương thân thể hư nhược lại đam mê chuyện giường chiếu nên cũng chẳng bận tâm gì đến Thiên Khải.
Hoàng gia tình cảm đơn bạc, điều này không cần phải nói rồi. Thế nên trong kinh vẫn có lời đồn, Thiên Khải hoàng đế đối đãi với Khách Thị như mẹ đẻ mà thầy Tôn Thừa Tông lại chính là hóa thân của cha đẻ.
Có nghĩa là, không cần biết Tôn Thừa Tông ở chức quan gì, ai cũng không dám coi thường ông ta. Hơn nữa, ông ta là người dám nghĩ dám làm. Nếu ông ta ở lại kinh sư, cái ghế đứng đầu Nội các sớm muộn cũng thuộc về ông ta. Nhưng ông ta lại tự mình muốn xin đến chủ trì chiến cục Liêu Đông, việc này khiến rất nhiều người nể phục, lại khiến càng nhiều người khác thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù quyền khuynh thiên hạ như Ngụy Trung Hiền nhưng trước mặt Tôn Thừa Tông vẫn phải kính trọng, khách khí, thậm chí còn phải nịnh bợ lấy lòng bởi ông ta hiểu mình chỉ là một gia nô, mà đối phương lại là thầy và là một phần phụ thân.
Ở kinh thành lâu, cũng thấy qua nhiều chuyện kì lạ. Vừa thấy Tôn Thừa Tông xuất hiện, sau một hồi kinh ngạc, Ngụy Trung Hiền cũng đại khái đoán được có chuyện gì phát sinh. Hắn thở dài một hơi, nóng vội và nôn nóng vừa rồi đều tan thành mây khói, thậm chí cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng mất mát cũng càng nhiều hơn.
Ngụy Trung Hiền cười nói.- Lần này Tôn các lão đến phải chăng là để áp giải chúng ta về kinh sư. Các lão ở Liêu Trấn quân vụ bận rộn không ngờ lại vất vả bôn ba đến đây, nô gia thật sự thấy hổ thẹn a!
Ngụy trung Hiền vừa nói chuyện, vừa quan sát Tôn Thừa Tông là tay không tiến vào, tên cẩm y vệ vén mành vừa nãy cũng không cùng theo vào mà đứng canh ở ngoài, điều này làm Ngụy Trung Hiền trong lòng cũng có chút hiểu, đưa tay ra hiệu mời Tôn Thừa Tông ngồi xuống, sau đó quay đầu nói với Thi thái giám.- Còn ngây ngốc ở đó làm gì, còn không mau dâng trà.
Thi thái giám đầu tiên giật mình, xong lập tức há miệng bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng chạy ra cửa đi phân phó, Tôn Thừa Tông mỉm cười ngồi xuống, lắc đầu nói.- Ngụy công công nói đùa, ta đến Hà Gian chỉ để chuyển vài lời nhắn của bệ hạ mà thôi.
Bên kia, Ngụy Trung Hiền đứng lên rồi quỳ sụp xuống, Tôn Thừa Tông đứng lên nói.- Bệ hạ khẩu dụ, đại bạn trở về đi. Không có đại bạn ở đây, trong ngoài đều gây rối khiến trẫm không còn lòng dạ làm việc.
Sau khi nói xong, Tôn Thừa Tông cười nói.- Ngụy công công đứng lên đi, bệ hạ chính là nói mấy câu như vậy.
Ngụy Trung Hiền nhất thời vẫn quì trên đất không hề động. Thừa Tông kinh ngạc nhìn, chỉ thấy Ngụy Trung Hiền trên mặt trăm mối cảm xúc. Tôn Thừa Tông lại hô một câu, Ngụy Trung Hiền mới chống tay đứng dậy, thay vì lời tạ ân, ông ta lại thẳng thừng hỏi.- Tôn tiên sinh lần này đến để tiếp nhận chưc vụ của nô gia sao?
Tôn Thừa Tông thu lại tươi cười, thản nhiên lắc đầu. Ngụy Trung Hiền lập tức có chút nóng nảy, kích động nói.- Tôn tiên sinh, Tôn các lão, vạn tuế gia bên kia muốn an bài như thế nào. Phản tặc Từ Châu không lẽ không quản, bọn chúng đã đánh bại quan quân, nếu cứ mặc kệ, thì sẽ trở thành đại họa của Đại Minh, là mối họa lớn trong lòng Đại Minh a!
Từ lúc tiến vào đến bây giờ, Tôn Thừa Tông đều vô cùng từ tốn, nhưng nghe thấy mấy lời này của Ngụy Trung Hiền thì lại nhịn không được nghiêm sắc mặt, trầm giọng nói.- Ngụy công công hồ đồ rồi, họa lớn trong lòng Đại Minh ta không phải là thảo nguyên Mông Cổ, cũng không phải cái gì thổ ti tây nam, càng không phải là phản tặc Từ Châu gì mà là Nữ Chân Kiến Châu kia, đó mới đại địch sinh tử của Đại Minh ta!
- Tôn các lão, Nữ Chân Kiến Châu chẳng qua chỉ là đám giặc Thát nhỏ, triều đình chỉ cần từ từ đối phó sớm muộn cũng sẽ chiếm thế thượng phong. Nhưng nghịch tặc Từ Châu này lại không giống như trước đây, chúng hiện giờ lại biết chiêu mộ dân lưu vong, trị thủy khuyến nông, tự tạo chế độ. Nghịch tặc Từ Châu chính là mưu đồ nghiệp lớn, nếu là thôn phu làng quê, si tâm vọng tưởng thì cũng thôi đi nhưng bọn chúng lại làm việc cực kỳ có lề lối, ngày càng lớn mạnh, chỉ có thừa dịp bọn chúng hiện tại...
- Ngụy công công, giặc Thát Kiến Châu đã chiếm được phần lớn Liêu trấn, tùy thời đều đều uy hiếp được đến yếu địa kinh thành. Gần đây lại có lời đồn nói Nữ Chân Kiến Châu chế tạo ba nghìn xe ngựa, sửa soạn từ một vùng Mật Vân đánh thẳng đến kinh kì. Từ Châu kia thì sao? Vì sao không có bất kì quan lại trên đất đó báo tin mưu phản? Vì sao từ trước tới nay không có thành trì bị giặc chiếm đóng? Thấy được đây chỉ là chút hồ ngôn loạn ngữ của bọn thổ hào kém cỏi. Mấy năm nay, nhiễu loạn nghe thấy ở một vùng Từ Châu là vì cớ gì? Còn không phải là bởi vì chuyện quân lương và bắt quân bức bách quá mức khiến lưu dân tạo phản? Giọng điệu của Tôn Thừa Tông lập tức trở nên nghiêm nghị, Ngụy Trung Hiền vốn đang múa may tay chân kích động muốn nói liền bị cắt đứt.
Nhìn ánh mắt Ngụy Trung Hiền trở nên suy sụp, Tôn Thừa Tông chậm rãi nói tiếp.- Ngụy công công, Đại Minh hiện nay đang là lúc khẩn yếu. Đại Minh ta và Nữ Chân Kiến Châu giao chiến, tự phản loạn đến nay đã từng có đại thắng đánh thật thắng thật.mấy năm nay cũng là tàn dư của Bì Đảo còn có quân công, những nơi khác còn không phải là liên tiếp bại trận. Ngụy công công, đây là đã sắp tổn hại đến gốc rễ rồi, đây mới là đại địch của nước nhà. vào lúc này điều động biên quân tới vùng tim gan của kinh kỳ, ở trọng địa Nam Trực Lệ ra tay đánh lớn chẳng phải là không để ý nặng nhẹ hay sao?