Thời điểm bầu trời tối đen, Khổng Chương lại là đi ra ngoài cổng nghênh đón, có mười mấy người cưỡi ngựa mặc thường phục tiến đến, nhìn như là lũ hộ vệ bán mạng áp tiêu, tuy nhiên Khổng Chương lại rất khách khí, cười ôm quyền nói.- Ngũ gia mấy ngày nay màn trời chiếu đất, thật sự là khổ cực, Khổng mỗ chiêu đãi không chu toàn a!
- Đảm đương không nổi xưng hô như vậy của cửu gia, Cát mỗ tuổi tác còn nhỏ, nếu như cửu gia không chê bai, chúng ta gọi nhau là huynh đệ thì như thế nào? Người nói lời này chính là Cát Hương, Cát Hương lúc này thoạt nhìn cũng không có chỉnh chu như trước kia, rất có chút bẩn thỉu, lôi thôi, trên mặt toàn là râu ria.
Khổng Chương lại đối với điều này không chút nào để ý tới, chỉ là cười nói.- Cung kính không bằng tuân mệnh, hiền đệ đi theo ta tới đây là tốt rồi. Mấy vị tùy tùng bên đó cũng có an bài.
Sau khi xuống ngựa Cát Hương không có giao dây cương cho tráng đinh đi sang tiếp dón, chỉ là mở miệng nói.- Khổng huynh không nên trách tiểu đệ cẩn thận, thân đơn độc bên ngoài, không cẩn thận chút không được. Rượu thịt này không bằng đóng gói để tiểu đệ mang về, có lời gì chúng ta cứ ở nơi này nói thì tốt rồi.
- Đóng gói?
- Ái chà, chính là ý bỏ đồ ăn vào trong hộp thức ăn mang về, Từ Châu chúng tôi đều nói như vậy.
Lúng ta lúng túng đối đáp hai câu, Khổng Chương thủy chung không có gì bất mãn, chỉ là cười chỉ bảo thân tín sang lo liệu, sau đó tiến lên hai bước nói.- Gia súc đã sửa soạn gần như xong rồi, chẳng qua huynh bên này nhiều nhất cung ứng được một trăm hai chục con ngựa, ba mươi đầu la và bốn mươi con lừa, trâu cày vân vân không động vào được, cũng chỉ lấy ra được những thứ này.
Cát Hương gật gù.- Có con số này đã rất không tệ rồi. Nhưng lập tức lại là hỏi.- Khổng huynh điều động gia súc nhiều như thế, Khổng phủ sẽ không có người để ý sao?
- Tại sao sẽ để ý, ta lấy ra ngân lượng nói là muốn thuê dùng mấy ngày, ai không vui vẻ kiếm thêm khoản đút túi riêng này. Nếu như bị người ngoài biết bọn chúng vì tư bỏ phế việc công, đây không phải muốn bị trách phạt sao? Mọi người trong lòng tính toán rõ ràng, hiền đệ không cần lo lắng. Vào tháng giêng các nơi Khổng phủ dùng trâu ngựa không nhiều. Lại nói nữa, đợi bọn chúng để ý tới đối với hiền đệ cũng đã không còn phương hại gì nữa rồi. Khổng Chương giải thích rất tường tận.
Cát Hương trầm ngâm gật đầu trầm giọng nói.- Khổng phủ và Từ Châu tóm lại không đội trời chung, cử động lần này rất hung hiểm, thật nếu như có cái gì sơ xuất, không dối lừa Khổng huynh tiểu đệ mang bọn huynh đệ chạy ra được, Khổng huynh thì phải có phiền phức rồi.
Trên mặt Khổng Chương hiện lên thần sắc trêu chọc, thản nhiên nói.- Từ tính cẩn thận của hiền đệ, thật là nhìn ra được Từ Châu sao có cục diện như hôm nay. Tuy nhiên cũng không sợ đệ chê cười, lần này hiền đệ tới, cho dù không có kẻ quen biết cũ như vi huynh đây, đệ cầm ngay bạc đi mua, nhiều nhất cũng chỉ tốn hai thành tới ba thành, không biết chừng còn lấy về được nhiều gia súc hơn như vầy. Chẳng qua chỉ là không bắt được mấy tên Xưởng Vệ lọt lưới này mà thôi.
- Đây chính là chuyện khẩn yếu của Khổng phủ các người.
Khổng Chương khẽ cười nói.- Nhưng nói gì thì nói, đệ nhìn kẻ đang làm quan dưới gầm trời này có ai từng để ý tới chuyện khẩn yếu của Đại Minh này, không phải bản thân mình vơ vét tiền của chính là muốn bảo toàn nhà mình, chẳng lẽ bọn chúng không biết tổ lật không có trứng lành sao? Đều biết rõ đạo lý này, chẳng qua mỗi người cảm thấy mặc kệ không can hệ tới bản thân mà thôi. Khổng phủ cũng chung một đức tính.
Cát Hương lắc đầu sau đó trầm giọng nói.- Tình nghĩa lần này của Khổng huynh, tiểu đệ ghi nhớ kỹ, Từ Châu chắc chắn có báo đáp vẫn xin Khổng huynh an bài tốt người dẫn đường, trù bị đầy đủ lương thảo. Đợi gia súc vừa tới tiểu đệ bên này liền phải lên đường rồi. Cũng không biết chuyện này sẽ liên lụy tới Khổng huynh hay không, nếu như có trắc trở, cũng xin Khổng huynh đợi mấy ngày, sau mấy ngày mọi chuyện đều tốt đẹp.
Nói xong những lời này, Cát Hương xoay mình lên ngựa, tự có tùy tùng đi sang nhận hộp thức ăn, sau khi ôm quyền chào hỏi, thúc ngựa nghênh ngang rời đi.
Nhìn bọn Cát Hương đi xa, thân tính đứng ở đằng sau lưng Khổng Chương nhích lại gần nói.- bọn họ mới ngàn người, liền dám đi chạm vào quan quân hơn vạn kia? Đám người Từ Châu này đúng thật là nghèo trí cực ác, đây không muốn mạng nữa sao!
- Nghèo? So với Khúc Phụ chúng ta còn giàu có hơn. Bọn chúng không muốn mạng? Năm đó mấy trăm người thật bình được mấy vạn lưu tặc, ngươi cho rằng bọn họ sợ sao? Lúc Khổng Chương nói những lời này, thoạt nhìn vẻ mặt hưng phấn.
Thời khắc chính ngọ ngày hôm sau, ngoài thành trong thành Khúc Phụ các loại hiến tế đều đang tiến hành, cái gọi là ngàn năm kế thừa cũng luôn có một số khuôn phép và nghi thức nơi khác không có, mà trong trang viên Khổng Chương quản có không ít người đưa tới các loại gia súc, cầm bạc cười hì hì rời khỏi. Lúc quá giờ cơm trưa, có hơn ngàn nhân mã xuất hiện ỏ ngoài trang, yên lặng mang đi gần hai trăm đầu gia súc này. Bọn họ mỗi người đều có chút lôi thôi bẩn thỉu, tay nải mỗi người cũng không nhẹ, theo dẫn đầu của người dẫn đường, dưới thành Khúc Phụ đi vòng sang tránh những nơi chốn đông người phồn hoa nhắm thẳng hướng tây mà đi.
**************
Từ khi quan quân Sơn Đông tiến vào phủ Duyện Châu cũng dọc theo Vận Hà từng bước đi về phía nam, tin tức về đường đi của quan quân cũng càng lúc càng rõ ràng. Vốn cho rằng là một vạn một ngàn binh mã lại không ngờ rằng khoảng chừng một vạn năm ngàn quan binh, trong đó bảy ngàn người đều là Liêu binh chiêu mộ tới, hơn nữa ước chừng hơn hai ngàn năm trăm kỵ binh, đây gần như là kỵ binh Liêu Trấn vượt biển trốn tới đây toàn bộ đều cướp tới trong tay.
Thời điểm Liêu Trấn tan tác, các cấp sĩ quan và thân vệ thường thường đều có thú cưỡi, người bậc này tiền bạc không thiếu, khắp chốn đều có thế lực mạnh mẽ dĩ nhiên vượt biển cũng sẽ được ưu tiên. Bọn họ sau khi tới được Sơn Đông thường thường cuộc sống vẫn là tốt đẹp, nhưng khẳng định phong quang không bằng được Liêu Trấn. Do vậy không có bị Triệu Tự Doanh lung lạc đi an ổn chỗ ở, mà là ráng chịu đựng ở hai phủ Đăng Lai, khắp chốn Sơn Đông sẽ không mặc kệ bọn họ, ít nhiều sẽ chiếu cố một chút.
Nhiều nhân mã như vậy tiến quân, khắp chốn Sơn Đông cũng phải bỏ ra chút máu, Tuần phủ Sơn Đông phái ngay phụ tá đi Lâm Thanh Châu và Liêu Thành trấn thủ, chính là mở ra kho tàng trên bến thuyền Vận Hà dùng làm quân tư, tuy nói những thứ này đều là lương thực của Hộ bộ, nhưng thật sự ra lại là chỗ tốt can hệ tới các phương của tào vận. Dám chạm vào những thứ đó chính là chạm vào tổ ong vò vẽ, khắp chốn và triều đình đều có người gây náo loạn, tuy nhiên rất nhanh đã bị ép xuống.
Có người muốn dâng sớ lại bị Đông Xưởng tra ra tham ô, có người ở khắp nơi muốn quấy rối lại bị quan trên đất đó lôi ra án cũ trước kia. Vốn dĩ Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy công công Ngụy Trung Hiền tuy rằng chuyên quyền, nhưng còn ít nhiều nói chút khuôn phép hẹn ước ngầm, lần này rất có chút trở mặt. Mọi người đều bị dọa sợ rồi rất nhiều trở ngại lập tức né ra, hết thảy trở nên vô cùng thuận lợi.