- Thay đổi phương hướng, qua bên phải bọn giặc, từ bên phải đội ngũ bọn chúng xông tới. Bây giờ đi tập hợp đội ngũ kết trận, hỏa pháo bọn giặc không kịp chuyển hướng. Mệnh lệnh của Đồng Thanh Sơn lại là truyền xuống.
“Bên phải bọn giặc” của quan quân chính là bên trái của đối phương, nói đúng chính là tránh được hướng hỏa pháo của Triệu Tự Doanh bắn tới, quan quân bên kia xem ra, muốn cố định ụ súng cần thế đất cao, cần dùng dây thừng và đinh dài cố định, sau đó mới có phóng ra được, cho nên ngắm chuẩn chỉ là một phương hướng một chỗ, hai đợt pháo kích vừa rồi cũng chứng minh được điểm này.
Mệnh lệnh đưa ra, đội nhân mã quan quân cũng không nguyện tử thử tại bên này, đều là cưỡi ngựa về hướng của mệnh lệnh chỉ thị, bên kia mấy lá cờ lại dựng lên, kỵ binh phải tập kết đội ngũ dưới mấy lá cờ kia. Hai đợt pháo kích này sát thương không lớn, nhưng đã khiến kỵ binh quan quân nổi lên cơn tức, đều ngiến răng nghiến lợi ngẫm nghĩ, đợi xung trận chém giết cho hả giận.
Nghĩ thì nghĩ, thời điểm bắt đầu đến phía bên phải thì trên dưới vẫn là khẩn trương không yên, sợ hỏa pháo đối phương lúc này đánh tới, nhưng theo đội nhân mã tập hợp, tiếng pháo lại không hề vang lên, điều này làm lòng người chậm rãi hạ xuống, bắt đầu cảm thấy nắm chắt được thắng lợi trong tay.
Đội ngũ mới vừa đâu vào đó thì tiếng pháo lại vang lên, hơn nữa phương hướng kia chính là xông tới bên này, hỏa pháo bọn giặc chẳng lẽ di động được nhanh như vậy, hoặc là bọn chúng có mấy chục khẩu hỏa pháo, chiến trường không có góc chết. Bộ phận người ngơ ngẩn không dám tin, càng nhiều người thì lại gắng sức ra roi quật ngựa, lại là bốn phương tám hướng tản ra.
Sáu phát đạn pháo lại rơi vào trong đội ngũ tập kết, vẫn là có người bởi vì không có chạy trốn, lại là người ngựa đều vong. Lần này hoàn toàn sụp đổ, không người nào bằng lòng tập kết lần hai, có lẽ hỏa pháo của quân phản loạn có muôn trùng khả năng, nhưng mọi người đều không dám thử, có trời mói biết đạn pháo kia có trúng ngay đầu mình hay không, đây chính là kết cục phải chết không có tia đường sống.
Bọn kỵ binh tinh nhuệ, bọn kỵ binh giống như vậy không phục quản giáo, không ít người đã sẵn sàng, nếu thật có đội đốc chiến đến thúc giục, thì mọi người liền sống mái với nhau sau đó rồi đi, mọi người một lần nữa tòng quân không phải là đi chịu chết, mà là vì tiền đồ phú quý mai sau.
Tuy nhiên Du kích Đồng Thanh Sơn cũng biết tâm tính bọn kỵ binh phía dưới, lập tức lại có mệnh lệnh truyền tới.- Tất cả kỵ binh xung phong về phía bọn phản loạn, không cần xếp thành hàng, đến lúc đó căn cứ tình hình chiến đấu mà hợp tan là được. Mọi người không cần phải sợ, hỏa pháo kẻ thù tuy chuẩn, một lần cũng chỉ là năm sáu khẩu nổ vang, hơn nữa một khi tản ra liền không có sát thương gì.
Quân lệnh cuối cùng mới nghiêm túc nói.- Người không tiến mà lui về sau lập tức trảm.
Đạo lí nói đã hiểu rõ, đội đốc chiến lại hùng hổ ép lên, bọn kỵ binh cũng không muốn vạch mặt như vậy, ai biết đồng bào có cùng nhau sống mái hay không, nếu như tản ra xông lên như vậy, mọi người cũng không nguy hiểm gì, hơn nữa người chạy cũng sẽ không chậm.
Hơn nữa mệnh lệnh này của Đồng Thanh Sơn rất nghiêm túc, sau khi truyền đạt mệnh lệnh, nhìn thấy được thân binh Du kích Đông Thanh Sơn cùng với con cháu trong nhà cưỡi ngựa tới trước đội ngũ. Người phe mình đều lên cả rồi, mọi người còn có cái gì để thoái thác, chỉ nhìn thấy Thiên tổng và Bả tổng đung đưa cờ trận trong tay, mọi người bằng lòng hay không cũng đều đánh ngựa thét to, bắt đầu nhằm hướng quân phản loạn xông tới.
Một ngàn mấy trăm kỵ binh cùng phát động xung phong, mặc dù không kết trận thành hàng, nhưng lao nhanh xung phong phát động, vẫn là tiếng chân như sấm, bụi đất xông lên trời. Lúc mới đầu, mọi người không dám chạy quá nhanh, nhưng cách xa hơn trăm bước, tiếng pháo đối diện vẫn luôn không có vang lên nữa, dũng khí mọi người bắt đầu tăng lên, càng chạy càng nhanh, thanh thế càng lúc càng lớn.
Kỵ binh bày trận cần khoảng trống rộng lớn hơn bộ tốt, huống chi lúc này lại tản ra xung trận, mà nhân mã Từ Châu đứng chỉnh tề chặt chẽ, bắt đầu so sánh lẫn nhau, một ngàn mấy trăm kỵ binh giống như gấp mấy lần nhân mã Từ Châu, hơn nữa quan quân cưỡi ngựa, đối phương là bộ tốt, từ trên cao nhìn xuống này càng lộ vẻ lực lượng hùng mạnh, càng chạy càng khiến lòng người bùng nổ.
Bên trong bổn trận quan quân, trống trận được vang lên, tiếng trống ầm vang vì trợ uy cho kỵ binh, ngay cả bọn bộ tốt cũng nhịn không được lớn tiếng hoan hô, cảnh tượng trước mắt này, thấy thế nào cũng là đại thắng. Trên mặt Đồng Thanh Sơn càng lộ ra ý cười, mà đội nhân mã của Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống cũng bắt đầu di động về phía bên cánh, chỉ cần có cơ hội, bọn họ sẽ xuất kích, hợp lực bắt bọn phản loạn Từ Châu.
Thời điểm khoảng cách còn tầm hai trăm bước, xuyên qua bụi đất nhìn thấy được phofnng bị của nhân mã Từ Châu, ở nơi cách trước thân đội ngũ quân giặc mấy chục bước, đứng mấy hàng người rất là thưa thớt, bọn họ hoặc quỳ hoặc đứng thẳng, cứ như vậy chờ đợi bọn kỵ binh xông lên, đây tính ngăn cản cái gì, mặc kệ phía trước là cái gì, cũng xông phá thẳng sang được.
******************
- Người không tới tầm bắn đã khai phải liền mất đầu, người không nhắm đã nổ súng liền mất đầu, người chạy trốn về phía sau trước liền mất đầu! Liên trưởng và đội trưởng của liên đội súng hỏa mai đang khàn cả giọng hô to nói, bọn họ có người cầm súng đứng bên trong đội ngũ, có người cầm theo phác đao không ngừng tuần tra.
Mà ở khe hở và sau lưng hàng đội gia đinh súng hỏa mai thì lại là cung thủ vẻ mặt khẩn trương, đòi hỏi đối với bọn họ đơn giản hơn đối với bọn gia đinh, đối với cung thủ mà nói, xoay người lui lại trước là tử tội, đứng ở chỗ này, tận hết khả năng bắn tên nhanh, phải bắn chuẩn một chút, phải trương cung căng một chút!
Mấy tên liên trưởng miệng ngậm còi, một tay giơ hồng kì lên cao, một tay dựng thắng ngón cái về phía trước, bọn họ đều đã đo lường tính toán khoảng cách kỵ binh địch đến gần. Cục diện lúc này đúng là làm người ta chán ghét, quan quân kỵ binh tản ra, mà hàng đội súng hỏa mai Triệu Tự Doanh lại tập trung hỏa lực, nhất định sẽ lãng phí hỏa lực, sau đó hiệu quả ngăn cản kẻ thù xông lên cũng sẽ yếu đi.
Đã nhìn thấy được nụ cười trên mặt kỵ binh quan quân, gia đinh súng hỏa mai đã từng trải qua chiến đấu đều đã rất quen thuộc nụ cười như vậy, đây là khinh miệt đối với hỏa khí, cảm thấy hỏa khí bắn không chính xác bắn không xa, không có cách giết người, chỉ là phát khói dọa người, tuy nhiên, mỗi lần đều chứng minh đối phương sai lầm!
- Nổ súng! Mệnh lệnh này thực sự ra là do bọn gia đinh cầm súng theo bản tính mà hô lên, bọn liên trưởng thổi còi vang cảnh báo, hướng xuống bên dưới vung vẩy cờ xí trong tay lấy nơi bọn liên trưởng đang đứng là điểm khởi đầu súng hỏa mai theo thứ tự nổ vang, nhưng tiếng vang kia lại hoàn toàn không ai để ý tới, tiếng chân như sấm, lấn át cả tiếng vang.
Tiếng động nghe không được, nhưng sát thương lại là sự thật, thấy được kỵ binh quan quân chạy phía trước đột nhiên con ngựa bị té ngã, hoặc là kỵ binh ở trên ngựa múa may đao thương đột nhiên thân mình nghiêng ngã xiêu vẹo, nhưng bọn kỵ binh chạy rất phân tán, đang vào lúc này, cũng đã bắt đầu chạy rồi, một chút thương vong vốn dĩ không có người để ý tới.
Sau khi lượt nổ súng thứ nhất, bọn gia đinh súng hỏa mai trấn định lại, địch nhân đã tiến vào trong tầm bắn, như vậy chính là chỉ cần nổ súng không ngừng là đã giết được địch, hàng thứ hai lại là tiến lên nổ súng, gia đinh súng hỏa mai thay thế khẩn trương nhét đạn dược, còn bọn cung thủ đều trương nửa dây cung, sau đó né tránh gia đinh súng hỏa mai thay đổi lượt lùi về sau, còn chưa có tiến vào tầm bắn của bọn họ.