Nhưng đám quyền quý quan lớn tầng trên, giống như dân nghèo nhìn không ra động cơ Ngụy công công làm như vậy.
Ngụy Trung Hiền tuổi còn xuân vào cung, nhịn nhục hơn ba năm mới có địa vị hôm nay, không biết chữ gì kia, thôn phu thô lỗ gì kia đều là giả, hiện giờ bản lãnh của Ngụy Trung Hiền cũng không yếu hơn so với bất kỳ một người ngang bằng chứ quan nào, nhưng người có bản lãnh, đầu óc hoàn toàn sáng rõ như vậy, sao sẽ làm ra cử chỉ bất lợi đối với bản thân mình như thế.
Nghĩ tới nghĩ lui, kết luận của bọn họ rất đơn giản, sau khi trải qua thảm bại như vậy, Ngụy công công thật sự điên rồi.
Tất cả mọi người đều biết, hiện giờ không nên so đo gì với kẻ điên, nhất là lúc kẻ điên này còn nắm giữ đại quyền trong tay, mọi người bàn bạc kỹ hơn là tốt rồi, hơn nữa Ngụy Trung Hiền lập tức sắp phải làm Giám quân rời khỏi kinh, một quan to quyền thế giàu có đều tới từ thiên tử, không ngờ muốn rời xa bên cạnh thiên tử, ông ta chẳng lẽ không có nhận ra được nguy hiểm bên trong đó hay sao?
Chính vào lúc hoang mang và xao động ban đầu này qua đi, kinh thành bên kia lại có tin tức lan truyền.
Trước kia rốt cuộc tại sao phải động binh tiêu diệt, rốt cuộc muốn tiêu diệt bọn giặc gì? Kiểm tra tấu chương một năm, hai năm trở lại đây Từ Châu bên đó ngoại trừ gặp thiên tai ra, dường như không có gây ra náo loạn gì, thuế má hẳn nên nộp không có chậm trễ, hành văn đáp lại cũng không có đứt đoạn, quan lại trên đất đó còn đấy không có bất kỳ dị thường nào.
Không riêng Từ châu như thế, mấy chỗ liền kề Từ Châu đều là như thế, chưa bao giờ thấy quan viên của huyện châu phủ báo qua mưu phản gì, đại loạn duy nhất chính là bạo động Văn Hương Giáo nhấc lên, còn có lưu dân bởi vì quân lương và thiên tai tạo thành, sau đó không ai nói Từ Châu gặp qua nhiễu loạn. Vì vậy đột nhiên phát binh, chẳng qua là văn thư mật báo của Tuần phủ Sơn Đông và Nam Trực Lệ, công văn Cẩm Y Vệ mật báo, đều nói Từ Châu bên đó có kẻ tụ chúng gây rối, nhưng những thứ này đều là chứng cớ một bên, Tuần phủ mấy chỗ khác đều dính liền mật thiết với Ngụy Trung Hiền.
Trước khi lâm chiến khắp nơi cấp báo, sau đó triều đình phát binh, đây rốt cuộc là thật sự tạo phản làm loạn hay là chỉ thông đồng lẫn nhau làm ra cái gọi là lý do. Nhưng mọi người cũng nghĩ ắt hiểu rõ, một phe đảng Ngụy Trung Hiền sẽ không vô duyên vô cớ động dụng đại quân khai khiến ở nơi tim gan Nam Trực Lệ, nếu làm như vậy, không chỉ là điên rồi, hơn nữa còn là phát rồ.
Người hữu tâm hơi chút tra xét, liền biết Từ Châu có cường hào chiếm cứ, giết người cướp của, ức hiếp quan phủ, lũng đoạn đường muối, thương lộ, can thiệp tào vận, mắt vô vương pháp, xung đột với quan quân nảy sinh không chỉ một lần, nhưng mặc kệ tra thế nào, mặc kệ là trình báo của quan phủ khắp nơi, lại hoặc là thư từ tới lui lẫn nhau, đều không có nói cường hào Từ Châu này phất cờ tạo phản.
Điều cường hào Từ Châu này gây nên nhìn thấy ghê người, nhưng cường hào khắp chốn Đại Minh đều không phải làm như thế sao? Nói giết tâm một chút, các vị quan lớn quyền to trong kinh thành thậm chí gia tộc thanh sạch Khoa đạo, ở khắp nơi không phải chính là cường hào như vậy sao?
Trong đó chắc chắn có ẩn tình, nói không chừng chính là hoạn đảng tranh lợi cùng dân hoặc là tiễu trừ trung lương, lợi dụng việc công để tư thù cá nhân vận dụng đại quân. Về phần tại sao đại bại cũng có dấu vết lần theo, một vùng Từ Châu, Bi Châu xưa nay dân phong dũng mãnh, bảo vệ thôn quê dĩ nhiên liều mạng gắng sức, về phần quan quân là cái dạng gì, mọi người dĩ nhiên trong lòng có nắm chắc, đại bại như vậy kỳ thật cũng không có gì lạ.
Nếu như tra rõ ẩn tình này, liền đánh Ngụy Trung Hiền thân thuộc với vua vào mười tám tầng địa ngục, khiến trọn kiếp này không thoát thân được, về phần Từ Châu bên đó ăn nói thế nào, chẳng qua bắt ra mấy kẻ cầm đầu xướng loạn chém đi làm quỷ xui xẻo, người khác thoải mái cho qua thì được rồi.
Cái gì bọn giặc tụ chúng mấy vạn, cái gì đúc pháo rèn giáp, cái gì tự mình khai thông biển bị cấm, cái gì tinh kỵ giặc Thát dưới trướng mấy ngàn. Hạng người như vậy cho dù giặc Thát Kiến Châu và thảo nguyên cũng không làm được, vừa nghe thấy chính là nói điêu, chẳng qua chỉ là giành lợi tranh đấu lẫn nhau mà thôi.
Đương nhiên, trong cách nói đó cũng có điểm rất đáng ngờ, nếu như là muốn đánh phá cường hào, mặc kệ ai cũng sẽ không vô duyên vô cớ điều động đại quân, Ngụy Trung Hiền cũng không phải loại người vì tức giận nhất thời và lợi nhỏ như cái đấu liền lấy việc công báo tư thù.
Hơn nữa, những quyền quý đó trong lòng tự hỏi, chẳng lẽ bản thân mình cũng đánh được mấy vạn đại quân triều đình này ra tổn thất lớn như vậy sao? Chỉ sợ là không xong rồi.
Nhưng, hiện giờ không người nào để ý những điểm đáng ngờ này nữa, mọi người chỉ để ý tới hai mấu chốt: Từ Châu, Bi Châu không ai tạo phản, nói cách khác không có tồn tại có thù không đội trời chung với Đại Minh, sau đó lợi dụng được cơ hội lần này lật đổ Ngụy Trung Hiền.
Đảng Đông Lâm vào nửa năm sau Vạn Lịch vẫn luôn bị chèn ép giáng chức, thật vất vả mượn nhờ “hồng hoàn” và cơ hội đoạt cung thay đổi đế vị bậc này lần nữa trở về trong triều nắm trong tay thế cục, lại bị Ngụy Trung Hiền chèn ép thở không nổi. Hiện giờ ai còn quản điểm hoài nghi gì, việc cần giải quyết đầu tiên chính là lật ngược tình thế, đánh ngã đầu lĩnh hoạn đảng này, sau đó thanh lưu chính nhân trở về trong triều, khi đó chúng chính doanh triều dĩ nhiên thiên hạ thái bình vạn bang thuần phục, chỉ là cường hào một phương này khẳng định cũng sẽ lòng hướng về đại nghĩa, hoàn toàn tỉnh ngộ.
Hướng gió của kinh sư đã trở nên rất vi diệu, Ngụy Trung Hiền gióng trống khua chiêng lo liệu xuất binh tiêu diệt, công văn không ngừng phát ra, ngân khố bắt đầu phân phát ngân lượng, khắp chốn làm đủ loại sửa soạn, nhưng công kích và hành vi gây khó dễ lại giảm bớt biên dộ, bộ phận thanh quan thậm chí bắt đầu phối hợp không để người khác chú ý. Nhưng mạch nước ngầm mãnh liệt, các phe phái đều đang liên kết hành động, thư từ qua lại của kinh sư và khắp nơi so với ngày thường nhiều lên gấp bội, gấp mười mấy lần, thậm chí ngay cả bọn quan lớn trong triều cũng đều đang đưa tin đi lại.
Tuy nhiên tất cả mọi người đều biết vi diệu bình tĩnh như vậy sẽ không kéo dài quá lâu, hiện giờ đã là hạ tuần tháng giêng, lại qua tiếp hơn một tháng, binh mã lần này triệu tập liền sẽ có hơn phân nửa tụ tập, nhưng lại qua hơn một tháng nữa, tào vận liền sắp bắt đầu rồi. Nếu như thật ra tay đánh lớn, tào vận năm nay chỉ sợ lại phải cắt đứt hoang phế, đại kế phát tài của bao nhiêu người chịu ảnh hưởng, cái này là vạn vạn lần không nhịn được.
******************
Lời lẽ trong ý chỉ vừa đưa ra, lập tức liền được khoái mã truyền đưa tới chỗ Từ Châu, sau khi nhìn thấy lời lẽ ý chỉ này, Triệu Tiến cũng là kinh ngạc không thôi.- Ngụy Trung hiền là điên rồi sao? Còn muốn đánh?
Mấy vạn quan quân tiễu trừ lần này đã gần như toàn quân bị diệt, bởi vì Ngụy Trung Hiền ở sau lưng xúi giục, đại bại lần này ông ta sẽ chịu liên lụy, chỉ cần người hơi chút hiểu rõ thế cục triều đình cũng tưởng tượng được công kích vô cùng vô tận kia, thậm chí ngay cả tín nhiệm của hoàng đế Thiên Khải đều sẽ yếu bớt. Đơn thuần ứng phó cục diện này liền sẽ khiến người ta sứt đầu mẻ trán, vả lại Triệu Tiến và bọn huynh đệ đồng dạng suy xét tới tào vận.