Bọn người cầm đuốc càng đi về phía trong, trong lòng lại càng phát ra hưng phấn, ngẫm lại nhiều lương thực như vậy bị đốt, tới lúc đó lửa lớn hừng hực lại là cảnh tượng tráng liệt bậc nào. Những thứ xúc động ý nghĩ trong đầu này, mọi người đều không kìm nổi bước chân nhanh hơn.
Đột nhiên vang lên tiếng gầm.- Làm cái gì đấy! Người cầm đuốc sửng sốt, lại nhìn thấy không xa bên phía kho lương có người trông coi, trong tay không ngờ cũng cầm binh khí.
Làm chuyện thương thiên hại lý bậc này, tóm lại là chột dạ lạnh mình. Lúc vắng vẻ còn tốt, một khi bị người hô toáng lên, lập tức liền có chút hốt hoảng, tuy nhiên lập tức có người quát thét khích lệ nói.- Lão gia nói, sau khi mọi người chúng ta động thủ đều là đại công, kẻ không cho phóng hỏa đều là phản tặc!
Công thần, phản tặc, hai cái danh hiệu này ném ra, lòng dạ mỗi người lại một lần nữa dâng lên, đây chính là có danh phận đại nghĩa, bọn họ bên này mới xê dịch mấy bước, ý đồ lại đã bị người trông coi phát giác, lập tức hô to nói.- Người đâu mau tới! Có người muốn phóng hỏa!
Sau một tiếng quát thét này, lại từ các con đường trong phòng xung quanh kho lương có người đi ra, tuy nói cũng không phải quá nhiều, nhưng hơn trăm người đều là có. Người trông coi ngược lại không ngu muội, vừa đánh giá đã hô ra gốc gác bên này.- Là người của Phan chủ quản kia. Mọi người lên đi, chớ để cho bọn chúng phóng hỏa!
Người dẫn đội của Phan chủ quản cũng nhìn ra được thân phận của đối phương, lại có mấy gương mặt quen, hóa ra là gia nô của nhà Lý tuần kiểm, lúc mới tới cố ý cầm lễ vật tới cửa chào hỏi, trách không được đều nói Lý tuần kiểm này và giặc Từ Châu có quen biết thân mật, quả nhiên thật có thông đồng, bằng không làm sao sẽ phái người trông coi ở nơi này.
Phóng hỏa vốn rằng chột dạ, những tôi tớ tùy tùng vân vân kia càng là hoảng hốt, nhìn thấy đối phương cầm đao thương hung thần ác sát đuổi theo, nào còn có ngang nhiên và điềm tĩnh, vứt đuốt trong tay xuống trước mặt, xoay đầu bỏ chạy. Trong tay những hộ binh kia ngược lại có binh khí, nhưng người bên phía Lý tuần kiểm đều là binh khí phác đao trường mâu, thậm chí còn nhìn thấy hai cây cung, đây thật đánh không lại.
Hộ binh hộ tống quan kinh thành đi ra ngoài làm việc đều không phải tinh nhuệ gì, chẳng qua chỉ là chiếu theo khuôn phép bố trí một số kẻ già yếu có phép tắc, cùng đi theo ra ngoài lăn lộn ăn uống tốt một chút, thật muốn chém giết liều mạng ai có lá gan này, bọn họ đồng dạng cũng chạy mau.
Chủ sự Phan Hòa Kiến dĩ nhiên không chịu tự thân phạm hiểm, chỉ có điều ở trên xe ngựa chỉ huy như đã định sẵn, liền đợi tới lúc lửa lớn hừng hực cháy lên, nhìn lần quyết đoán này vì bản thân mình đổi thành một cuộc giàu có hay không. Nhưng ngay cả khói cũng không thấy bốc lên, không bao lâu lại thấy tôi tớ nhà mình té ngã chạy ra, ngay sau đó liền nhìn thấy dân tráng hung thần ác sát đuổi theo.
Thấy một màn như vậy, Phan Hòa Kiến rút ra bội kiếm, nghiến răng nghiến lợi muốn đi xuống chém giết một hồi, nhưng chần chừ hồi lâu lại không có cử động, cuối cùng chỉ là hô lớn với xe phu mã phu.
- Đi mau, đi xa ra chờ bọn chúng!
Người từ bến thuyền kho lương bên đó đuổi ra ngược lại lại không có đuổi theo không bỏ, tuy nhiên càng ngày càng nhiều người từ khu vực kho lương thực tồn trữ chạy ra, không bao lâu đã có hơn ba trăm người, nhưng trong những người này cũng không phải đều là võ phu dũng mãnh, còn nhìn thấy được dân tráng bình thường vẻ mặt nao núng. Lý Ngọc Lương và trên mình hai võ sư đều là mặc khinh giáp, cầm trong tay phác đao trường mâu, bước mau ra ngoài.
Lý Ngọc Lương mang theo ý nghĩ mà sợ lầm bầm mấy câu.- Cũng may sớm ở nơi này có trù bị, nếu kho lương bị bốc cháy, vậy thật chính là đại họa rồi!
Võ sư sau lưng y lại không có thả lỏng, ngược lại trầm giọng nói.- Lý công tử, bên trong thành nếu như muốn làm gì, mấy trăm người này của chúng ta e là ngăn không được, kẻ cầm được đao mới hơn trăm người, còn lại đều là gom cho đủ số.
Nghe nói như thế, Lý Ngọc Lương quay đầu lại liếc mắt nhìn quét một vòng, y là người từng luyện võ, thấy qua chiến trận, dĩ nhiên biết được bản lãnh hơn kém của mấy trăm người này. Nô bộc biết đánh đấm của chính Lý gia hoành hành ngang ngược ở thành Lâm Thanh rất nhiều năm, nhưng những người này gom đủ số còn tốt, thật nếu chém giết đổ máu, chỉ sợ cũng không được việc rồi. Về phần sản nghiệp nhà mình và đinh tráng Vân Sơn Hành trong thành gom lại, kẻ chân chính dùng được vẫn là binh tốt ty Tuần kiểm Lý tuần kiểm dùng ngân lượng cho ăn no, còn có “hộ vệ” trên đất này của Vân Sơn Hành cùng với mười mấy người luyện võ không hiểu sao tìm tới cửa lại được cho rằng đáng tin cậy.
Bên trong thành còn có mấy trăm quan quân, nếu bọn thân sĩ quan phủ thật muốn phát lực, mấy ngàn tráng đinh hương dũng cũng gom ra được, lần này là gã Phan chủ sự này tới phóng hỏa, nếu như quan phủ bên trong thành muốn làm gì, vậy quả thật là không ngăn được.
Lý Ngọc Lương cố làm ra vẻ điềm tĩnh nói.- Lôi Tài huynh trưởng mới bố trí được thỏa đáng. Quan lại Lâm Thanh Châu này biết lợi hại của Từ Châu, không dám vọng động. Chống đỡ một ngày nữa, những điền trang kia thế nào cũng gom ra ngàn tráng đinh, đợi bọn họ tới đây liền chống đỡ được đại quân Từ Châu tới rồi!
Nói xong lời này, Lý Ngọc Lương xoay người phất tay nói.- Mọi người đều tản đi, gặp phải việc thì rướn cổ họng thét to người lập tức sẽ tới. Mấy ngày nay khao thưởng gấp đôi, mì, thịt nướng mặc sức ăn.
Y lời này nói xong, phía dưới vang lên một trận hoan hô, đám người trông coi kho lương đều bắt đầu tự mình quay trở lại nơi trấn thủ, người vừa tản đi, nét thoải mái trên mặt Lý Ngọc Lương cũng tản đi, biến thành đủ loại lo âu, trầm giọng nói.- Kẻ biết cưỡi ngựa của chúng ta đều tụ tập lại, nghe tiếng quát to liền chạy sang, ngàn vạn lần đừng khiến cho người bên ngoài lợi dụng sơ hở phóng hỏa!
Chính vào lúc này, lại nghe thấy có tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, Lý Ngọc Lương và giáo đầu võ sư bên người đều theo đó cả kinh, lập tức nắm chặt binh khí, chỉ nhìn thấy một người cưỡi ngựa đi tới trước. Sau khi nhìn thấy người này, mấy người Lý Ngọc Lương mới có chút thả lỏng, chỉ là người này cả mặt lại có thần sắc kinh hoảng thất kinh, không đợi xuống ngựa liền thanh âm sắc nhọn hô.- Đại đội… đại đội kỵ binh từ phía bắc tới rồi, khẳng định là quan quân!
Còn chưa dứt lời, Lý Ngọc Lương và mấy người bên cạnh đều là sắc mặt đại biến, từ phương bắc tới nhất định là quan quân, mấy tháng trước, Tổng binh Đại Danh Dương Quốc Đống suất lĩnh kỵ binh tàn dư lui giữ phủ Hà Gian, Ngụy Trung Hiền sau khi được triệu về kinh sư bọn họ bị ra lệnh cưỡng ép ở phủ Hà Gian phòng ngự, vẫn bị cho rằng nanh vuốt của hoạn đảng, không chút nào được coi trọng.
Nhưng bất kể như thế nào, bọn họ đây cũng là gần ba ngàn kỵ binh, con số quan quan tinh nhuệ này ép tới, đám ô hợp này của Lý Ngọc Lương vốn dĩ không cách nào ngăn trở nổi. Mấy người bên cạnh Lý Ngọc Lương đều nhìn sang, cứ yên lặng như vậy hồi lâu, Lý Ngọc Lương lẩm bẩm mắng mấy câu, sau đó nghiến răng nói.- Chỉ bảo xuống, đi thôn trang bên kia cho phụ thân ta biết. Bảo ông sửa soạn đi hướng phủ Duyện Châu. Chúng ta sẵn sàng phóng hỏa, một hạt lương thực cũng không lưu lại cho quan quân!