Lẽ ra chiêu an đại tặc như Từ Châu này, có tin tức động tĩnh gì khẳng định phải mấy trăm dặm hỏa tốc đưa tới kinh sư, nhưng Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng sau khi đàm phán xong quả thật là nản lòng thoái chí, lại không ngờ ở nơi trên đầu sóng ngọn gió bị người xem thành người chịu tội thay. Dứt khoát dùng tới bí quyết kéo dài, đây tăng thêm văn thư gấp mỗi ngày chỉ đi ba mươi dặm, cứ như vậy lề mà lề mề tới được kinh sư.
Tấu chương muốn đưa tới thiên tử ngự tiền, văn thiếp thì là thông tri cho Nội các và Lục bộ, giống như hai phần công văn này còn có mấy phong thư Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn liên danh, điều nói trên thư đều là phán đoán của hai người bọn họ. Tất cả đòi hỏi của cường đạo Từ Châu kỳ thật đều không quá phận, bởi vì bọn họ chỉ chẳng qua ở ngoài sáng xác thực quyền lực của bản thân mình có, đòi hỏi của mấy chỗ cảng biển cũng đáp ứng được, bởi vì cường đạo Từ Châu nếu như muốn làm gì bọn chúng không cần thông qua cảng biển này.
- Thế giặc hung hãn, không địch lại được, ngay khi kéo dài chu toàn, mưu đồ hiệu quả về sau. Trên thư của Thôi Văn Thăng nói rất thành khẩn. Triệu Ngạn cũng biểu đạt ý gần như vậy. Hiện giờ thiên hạ bốn bề dụng binh, rút dây động rừng, nếu như cường đạo Từ Châu này ánh mắt thiển cận, đợi sang những tháng ngày nữa làm tiếp so đo. Tới lúc đó hoặc là nội bộ của chính bọn giặc sụp đổ tan tành, hoặc là Đại Minh đã bình định bốn phương rảnh tay ra được, tới lúc đó tiếp tục tính toán.
- Triệu Tiến kia nói kỳ thật không tệ, sống nhiều thêm một ngày là một ngày, sống nhiều thêm một năm là một năm. Chúng ta tuổi tác lớn như vậy, đạo lý này chúng ta hẳn nên thông hiểu. Đây là Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn trong âm thầm nói chuyện với nhau, cái này liền sẽ không viết trên giấy.
Nhưng theo thế cục kinh sư này, lời lẽ đắc tội người của hai kẻ sắp hết hơi Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn ai cũng sẽ không nghe, mọi người chỉ nhìn thấy lời lẽ nói tới trên hồi báo này. Chỉ là hào tặc nơi chốn Từ Châu hẻo lánh, không ngờ liền dám la lối om sòm với triều đình, lại còn muốn hạn chế điều động quan quân, còn muốn quyết định tăng giảm thuế má, thậm chí còn muốn tới được cảng biển gần kề kinh thành. Đây quả thật là to gan lớn mật, đây quả thật là quên hết tất cả, thể diện của triều đình bỏ ở nơi nào, tôn nghiêm của Đại Minh lại ở nơi nào, nếu không phải hoạn đảng hại nước, như thế nào lại có hào tặc càn rỡ như vậy.
- Hoạn đảng loạn chính, chỉ biết áp bức thân sĩ dân chúng, cắt xén quân lương, dân tâm thấp thỏm, bọn tướng sĩ lại thế nào chịu anh dũng tiến lên!
- Ngụy hoạn kia vốn là lòng dạ khó lường, mỗi ngày chỉ biết tung ra binh mã cướp bóc dân chúng. Làm sao có khả năng đi đáng thắng trận, nhất định là sợ địch không tiến, lâm trận lùi bước, thậm chí thông đồng với hào tặc kia!
- Không biết mọi người có thấy hay không, triều đình đã mấy lần chinh phạt phản tặc Từ Châu, nhưng vô số lần đều là chịu nhục. Đều là tinh binh triều đình đối phó phản loạn một phương làm sao có khả năng bại chất chồng như thế, chẳng qua là hoạn đảng cấu kết phỉ tặc, dung dưỡng giặc nâng cao mình!
- Các nơi Giang Hoài và Giang Nam sớm có tin đồn, nói có hai cường hào Thanh Từ tranh giành tào vận, cấu kết các loại tặc phỉ, làm ra chuyện dân chúng lầm than, chẳng lẽ lại chính là cái tên Triệu Tiến gì này?
- Thật sự là cực kỳ càn rỡ, hào tặc Từ Châu chính là mưu toan cắt đất, muốn ở Đại Minh làm cái nước ở trong nước.
- Không chỉ là cắt đất, phản loạn Từ Châu rõ ràng còn muốn yếu địa Thiên Tân tiếm quyền kinh sư, ý đồ bậc này thật coi trời bằng vung, đáng chém thành trăm ngàn mảnh!
- Hoạn đảng nắm quyền, làm nhục uy quyền đất nước. Không chỉ quan ngoại và tái ngoại đánh với giặc Thát chưa từng có chiến thắng, ở nơi tim gan của Đại Minh ta, lại để cho bị hào tặc dân đen làm nhục. Lại nghị hòa với thôn phu làng quê này. Mặt mũi triều đình thế nào đây, thể diện của Đại Minh lại thế nào đây?
- Bản triều từ lúc khai quốc tới nay, đã từ không nghị hòa, không cắt đất, một bước không nhường. Ngõa Lạt, Yêm Đáp đều từng một thời kiêu ngạo, nhưng Đại Minh vẫn như trước một bước không nhường, tới bây giờ Ngõa Lạt tiêu tan. Yêm Đáp suy yếu, mà Đại Minh còn đấy. Hiện giờ lại phải cúi đầu với chỉ mỗi mình thổ phỉ Từ Châu, còn xách ra chuyện chiêu an gì, có nỗi nhục quốc thể, kẻ nào chủ trì, đáng giết!
Điều kiện Triệu Tự Doanh Từ Châu đề xuất khiến triều thần, dân chúng kinh sư sôi sục. Phải biết rằng lúc trước kẻ đề xuất chiêu an không chỉ là hoạn đảng, ngay lúc đó Giang Hoài và Giang Nam đều là động đất, tiếp tục đánh nữa, Giang Hoài và Giang Nam sẽ hoàn toàn thối nát. Cốt lỗi thuế phú của Đại Minh tàn phá ngược lại là thứ yếu, nhưng gia nghiệp quê nhà của các quan Đông Lâm đều ở nơi đó, cuộc chiến tiêu diệt từ Châu bất luận như thế nào không đánh tiếp được nữa. Thế nhưng tới hiện giờ, khắp chốn đã bắt đầu nhanh chóng khôi phục, có một số lời từng nói qua lúc trước, dĩ nhiên không ai chịu nhận. Hiện giờ một phe đảng Ngụy Trung Hiền im hơi lặng tiếng như vậy, tiếng xấu này dĩ nhiên phải cài lên.
- Hoạn đảng vô năng, cực kỳ hồ đồ, nếu như hào tặc Từ Châu kia thật sự là hung tàn dũng mãn, như thế nào lại chủ động bãi binh cầu hòa. Chỉ sợ là trong yếu ngoài mạnh, đã chống đỡ không nổi nữa. Nếu như khi đó Ngụy hoạn kiên trì không lùi, nói không chừng vào lúc này chính là quan quân đại thắng, thanh trừ an định. Vì sao vào lúc thắng bại đó lại lui binh, chẳng lẽ là nhận đút lót của Từ Châu kia sao?
Đây cũng là một loại dư luận, không chỉ có bọn quan lại triều đình nghĩ như vậy, người trong thiên hạ gần như đều nghĩ như vậy. Nếu chân tướng binh giặc Từ Châu kia cường hoàng như trong lời đồn kia, thời khắc này hẳn nên quét ngang toàn địa phận Sơn Đông, hẳn nên đánh vào Bắc Trực Lệ, bức hiếp kinh kỳ. Nhưng tặc binh Từ Châu kia sau mấy lần đại thắng này lại tự mình muốn lui binh. Lúc trước ở chỗ nào, lúc này còn ở chỗ nào, thành trì các nơi cũng đều hoàn hảo không tổn thất gì, quan lại sai dịch khắp chốn đều còn đấy, không có tấu chương bị sát hại gì.
Trước mắt những thứ này nói rõ điều gì, nói rõ Từ Châu ngoài mạnh trong yếu, vốn dĩ không dũng mãnh hung hãn giống như hoạn đảng khoác lác, trông ra cũng chính là hạng giống như phản tặc Văn Hương Giáo kia, thậm chí ngay cả phản tặc cũng so ra kém hơn. Nói cách khác, yêu nghiệt Văn Hương Giáo còn đánh phá mấy cái thành trì, như thế nào một tòa thành trì của giặc Từ Châu đó cũng không có lấy được. Không nói gì khác, tới nay một châu bốn huyện của Từ Châu còn không phải có quan phủ vận tác, nhìn hết thảy đều bình thường.
Đương nhiên, quan quân như nay không phải lúc Tĩnh Nan khai quốc, chính ngay cả phản tặc Văn Hương Giáo ngay mới đầu cũng đánh không lại, nhưng chỉ cần triều đình nghiêm túc, quan quân nghiêm túc, tặc chúng Văn Hương Giáo kia còn không phải bị giết rồi sao.
Hoạn đảng thì biết dụng binh tác chiến gì, còn không phải binh phỉ thông đồng, thu nhận hối lộ, nếu như triều đình thanh chính đại thần dẫn binh xuất chinh, cao thấp chân thành một lòng, nói vậy chính là gió thu cuốn quét lá vàng rơi, quét phản tặc Từ Châu kia thành hư không, vẫn là một thiên hạ thái bình, đất trời sáng rõ.