Nếu như quan quân đại thắng, mấy thứ này hiển nhiên đều là không có, nhưng hiện giờ quan quân bại rồi, vậy thì tận hết sức thỏa mãn đòi hỏi của đối phương, hơn nữa Triệu Ngạn đối với thế cục mai sau có phán đoán, chỉ cần đối phương chịu chiêu an, ưng thuận chức quan của triều đình, vậy liền phân ra để trị, khiến cho bọn chúng trên dưới ly tâm. Nếu như loại cục diện tốt nhất kia, vì triều đình tăng thêm mấy vị quân tướng dũng mãnh, sai bảo bọn chúng đi biên trấn lập công, cho dù là phá hoại cục diện, cũng chẳng qua là bọn giặc tự giết lẫn nhau, tan thành mây khói, khắp chốn tan hoang mấy năm lại chậm rãi khôi phục lại.
Không riêng Triệu Ngạn nghĩ như vậy, sư gia phụ tá đi theo ông ta cũng nghĩ như vậy, đại thần trong triều cũng nghĩ như vậy, thậm chí ngay cả bọn phụ tá bên cạnh Thôi Văn Thăng cũng là có suy nghĩ như vậy, chỉ là Thôi Văn Thăng có hoài nghi với điều này, nhưng ông ta cũng không có biểu đạt ra.
Sau khi thấy đám người Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương, Tuần phủ Phượng Dương Triệu Ngạn cũng giống với rất nhiều người trước kia thốt ra.- Còn trẻ như vậy… Nhưng lập tức bị Thôi Văn Thăng bên cạnh nhéo một cái, sau đó Thôi Văn Thăng cười bồi lên tiếng thăm hỏi.
Cũng may Thái giám Thôi Văn Thăng thái độ như vậy bằng không Triệu Ngạn nhất định sẽ nghĩ tới mấy người trẻ tuổi này không phải đám người Triệu Tiến mà là người khác tìm sang đây để lừa gạt làm trò cười. Ông ta thậm chí càng để ý thấy Như Huệ ngồi ở phía ngoài, cho rằng người trung niên trầm ổn này mới là cốt cán chân chính.
Triệu Tiến nhìn hai vị đại quan triều đình trước mặt, còn có mấy vị phụ tá sau lưng bọn họ, trừ Thôi Văn Thăng coi như ung dung điềm tĩnh, người khác đều là tò mò nhìn bên phía mình, khả năng trước giờ không ngờ tới loạn lạc lớn như thế lại là mấy người trẻ tuổi như vậy làm ra được. Chiêu an chiêu hàng Từ Châu vừa ra quyết định, tai mắt Từ Châu bố trí ở kinh sư liền dùng khoái mã truyền đưa tin tức tới bên này. Tuần phủ Triệu Ngạn kia từ phủ Hà Gian khởi trình xuôi nam, nhất cử nhất động của ông ta đều bị người để mắt tới.
Xem ra tin tức trình báo nói được không tệ, vị Tuần phủ Phượng Dương mới nhậm chức này đích xác là vò đã mẻ lại sứt rồi, nhìn ra được sắc mặt rất suy yếu tiều tụy, rõ ràng là bị tửu sắc đào hư thân mình rồi. Ngược lại khiến Thôi Văn Thăng khiến Triệu Tiến rất bất ngờ, Thôi Văn Thăng này rõ ràng là biết uy phong của Triệu Tự Doanh nhất, vả lại lần này cũng chịu thiệt nặng, nhưng ngoại trừ diện mạo già nua một chút, vẻ mặt thái độ ngược lại rất ung dung điềm tĩnh.
Một phía không ngờ tới đầu sỏ giặc Từ Châu trẻ tuổi như vậy, một phía chưa từng có tiếp nhận qua chiêu an, chiêu hàng. Sau khi đôi bên có chút lúng túng thi lễ chào hỏi nhau, đều không biết bước tiếp theo tiến hành như thế nào. Chiếu theo ý nghĩ của Tuần phủ Triệu Ngạn, đối phương lúc này hoặc là cao giọng đe dọa nói mình còn muốn đánh tiếp, hoặc là quỳ xuống đất dập đầu nói mình bị buộc không còn cách nào, tóm lại muốn cho bản thân mình giành lấy cái giá cao hơn, sau đó phía mình trả giá ứng phó, nhưng đối phương lại an tĩnh như vậy.
Cứ như vậy trầm mặc chốc lát, trước lúc Thôi Văn Thăng mở miệng, Triệu Tiến giơ tay ra hiệu.- Lần này bên ta đại thắng, tù binh quá bốn vạn, bản thân mình thương vong không quá hơn ngàn. Xin hai vị căn cứ vào cái này nói chuyện gì, ta muốn nghe xem có điều kiện như thế nào!
Đây đúng thật là nhanh gọn dứt khoát, hơn nữa đặt bản thân ở trên chỗ đối ngang với triều đình, Tuần phủ Triệu Ngạn trong lòng mắng một câu ngông cuồng còn kiêu ngạo, nhưng ông ta lúc trước thân làm Binh bộ Thượng thư, quân báo quân tình khắp nơi đều sẽ hội tụ ở tới chỗ của ông ta. Triệu Ngạn cũng biết Triệu Tiến không phải đe dọa cũng không phải khuếch đại mà là tỏ bày sự thật. Triệu Ngạn một mặt cảm thấy bất mãn, một mặt khác lại cảm thấy không có cách nào khác.
Người đàm phán giao thiệp với người, ai nếu như mở miệng trước đòi hỏi điều kiện gì, kẻ đó liền lâm vào bị động. Triệu Ngạn vốn định xem thử khẩu vị của đối phương, sau đó lại đưa ra định đoạt, ông ta không tin tâm cơ chìm nổi mấy chục năm trong quan trường của mình sẽ không đối phó được mấy gã đầu lĩnh phản tặc nơi chốn hẻo lánh Từ Châu này, lại không ngờ rằng đối phương dứt khoát lưu loát như vậy. Nhưng khiến người ta không cách nào khác chính là, đối phương nói thẳng vào đúng lý hợp tình như thế, đối phương không nói chuyện cũng được, nhưng triều đình lại không nói không được.
Vả lại tha cho ngươi càn rỡ, đợi triều đình thong thả ra tay, mấy mươi vạn đại quân áp tới, mặc cho ngươi ba đầu sáu tay cũng phải hóa thành máu thịt nát bấy. Tuần phủ Triệu Ngạn trong lòng nảy sinh ác độc, sau đó lại liếc nhìn về hướng Thôi Văn Thăng bên cạnh, lại nhìn thấy Thôi Văn Thăng cười gật đầu nói.- Nếu như đã nói như thế, vậy thì mời Triệu đại nhân nói một chút ân đức lần này của triều đình, mọi người thảo luận là được.
Thôi Văn Thăng vừa nói như vậy, vậy càng không có cách nào chuyển dời cái gì, như thế nào Thôi thái giám này làm giống như một tên nội ứng. Triệu Ngạn chỉ còn lại cười khổ, lắc đầu nói.- Các ngươi đều là thiếu niên anh kiệt, một thân bản lĩnh vốn muốn sửa đổi ra sức vì nước, lại bởi vì gian nhân dụ dỗ, lầm đường lạc lối. Triều đình…
Nói một nửa, liền nhìn thấy mấy người đối phương lông mày nhăn lại, đây còn không phải loại táo bạo kia sao, mà rõ ràng đích xác là biểu đạt thái độ. Tuần phủ Triệu Ngạn dứt khoát sửa lời nói.- Triều đình vì các vị mới thiết lập một trấn, nếu như bằng lòng đi mấy chỗ Hà Nam, Hồ Quảng, Sơn Tây và Thiểm Tây này, Triệu… Triệu Tiến thật có cái chức Tổng binh, chư vị còn lại ở trong trấn đấy ai nấy đều có chức quan. Binh mã dưới trướng biên thành quan quân, do triều đình phát ra lương bổng. Cũng coi như có cái tiền đồ làm rạng rỡ tổ tông rồi. Mai sau nếu như vì nước lập công, phong hầu bái tướng, vậy lại là một phen tiền đồ và sáng rọi.
Thôi Văn Thăng khẽ lắc đầu, mang trên mặt một chút cảm thán. Từ khi có nhà Minh tới này, chiêu an đều là ứng đối thấp nhất, phản loạn quá vạn có được chức Thủ bị đã là hiếm lạ rồi, có một Thiên tổng coi như là không tồi. Hơn vạn nhân mã kia sau khi kiểm điểm một phen còn lại mấy trăm, ngược lại không ngờ rằng trong triều lần này hạ vốn gốc như vậy, xem ra mấu chốt bây giờ chính là tranh giành trong triều, chỉ cần ổn định được cục diện nơi này, ở trong triều hoàn toàn đấu ngã được một phe đảng Ngụy Trung hiền, thế cục Từ Châu này khẳng định còn có lặp lại.
Nhưng thẳng thừng đã cho chức Tổng binh, hơn nữa thiết lập riêng một trấn, mặc kệ xuất phát từ mục đích gì, đây đều là đủ hậu hĩnh rồi. Quan tổng binh đây chính là đỉnh điểm của võ tướng thực quyền Đại Minh, không có xuất thân Thiên hộ rất khó có được cái chức này, còn thiết lập riêng một trấn thì là vạch ra sẵn một mảnh đất rồi. Trong mảnh đất này, ngươi chỉ cần không xé cờ tạo phản, không sai biệt lắm muốn làm gì thì làm. Bị Tuần phủ Tuần án và quan viên khắp nơi nhìn chằm chằm vào đó là việc nhỏ của mai sau, vả lại hứa hẹn phong hầu bái tướng này nhìn vô căn cứ, suy ngẫm kỹ vàng lại không phải không khả năng. Đại Minh lúc này bốn bề khói lửa, với tinh nhuệ và dũng mãnh của nhân mã Từ Châu, nếu như sai khiến ra thủ biên giới, giết địch lập công, với cục diện Đại Minh mấy năm nay thắng ít bại nhiều, phong hầu bái tướng đúng là không phải không được, nếu như bọn chúng thật ưng thuận được, đó chính là cục diện tất cả đều vui vẻ rồi.