Trong phòng bởi vì tranh luận mà tình cảnh trở nên khẩn trương bắt đầu trở nên dịu đi. Vương Triệu Tĩnh ngồi ở chỗ kia chỉ là đem điều Triệu Tiến nói ra chép lại nhanh như bay, cũng là mượn cơ hội bình phục tâm tình, Như Huệ ngồi ở phía dưới lầm bầm.- Còn phải đại chiến nữa. Sau đó nhíu mày nói.- Lão gia, cày bừa vụ xuân sắp tới rồi, nếu binh mã triều đình tiến sát lại đây như vậy, ruộng đồng điền trang các nơi vườn không nhà trống, chỉ sợ sẽ đả thương nghề nông rồi, lương thực năm nay của chúng ta chỉ sợ cũng bị chậm trễ, vậy sẽ chỉ có tai họa.
Triệu Tiến trả lời rất là khẳng định nói.- Không đâu, quan quân nếu lại động nữa, chúng ta sẽ chủ động xuất kích, ở bên ngoài phương viên Từ Châu đập nát bọn chúng.
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh mới ngẩng đầu hỏi.- Đại ca, thôn trang bên phủ Quy Đức đã được san bằng mười lăm cái, lấy được trong kho cất chứa không ít, sẽ sau khi Hoàng Hà tan băng đưa đến bên Từ Châu, Vân Sơn Hành đã phái người qua đó kiểm kê, nhìn thử có cái gì ngay tại chỗ bán ra được không. Tuy nhiên bên phủ Quy Đức, trang viên ruộng đất chúng ta chiếm được lại không nhiều.
Triệu Tiến trước hết cười bình luận một câu.
- Mấy huynh đệ Lý gia làm không tệ, đối phó bọn người này, chính là phải để cho kẻ xuất thân quan quân đi thu dọn.
Triệu Tiến suất lĩnh chủ lực từ sau khi phủ Quy Đức rút về Từ Châu, lại phái đi mấy tên huynh đệ Lý Sâm xuất thân đất Liêu. Bố trí Lỗ Đại của đoàn Phong Bái qua đó chủ trì, mà hành động cặn kẽ thì lại là huynh đệ Lý gia dẫn theo bọn đoàn luyện tiến hành. Sau đại thắng bẻ gãy nghiền nát thôn trang kia, sĩ thân cường hào phủ Quy Đức trong lòng đều sợ hãi, có người bất chấp mang theo đồ tế nhuyễn trốn vào phủ Khai Phong, cũng có người vò đã mẻ lại sứt phải liều mạng cố thủ.
Thổ hào thân hào nông thôn khi rời khỏi quê hương thì cái gì cũng không phải rồi, không quyền không thế lưu lạc tha hương, mặc dù của cải sung túc sống được cũng không có gì, còn thường thường sẽ trở thành con mồi mà cường hào nơi đó mơ ước, thật không bằng chết đi, đại số mọi người trốn không thoát thậm chí cũng không muốn trốn.
Lúc trước quan quân tiến vào phủ Quy Đức, thái độ lưỡng lự mờ ám này khiến đám thân sĩ thổ hào đều phải thắp hương dập đầu, may mắn lúc ấy không có hành động thiếu suy nghĩ, nói cách khác vậy thì thật là chết không có chỗ chôn, hơn nữa còn là thảm hoạ bị tịch thu gia sản và cả nhà bị giết, kế tiếp phải làm chính là đàm phán với Triệu Tự Doanh. Nhìn xem đối phương mạnh mẽ, cứng rắn có bao nhiêu chỗ trống cho nhà mình thở.
Nhưng những người phân chia thôn trang Triệu Tự Doanh, bức ép trang đinh làm gia nô nhà mình, thậm chí đánh cướp đội thương buôn Vân Sơn Hành, những bọn cường hào phủ Quy Đức sát hại người Từ Châu này, vào lúc này chính là tai vạ đến nơi rồi. Có người muốn chạy cũng chạy không được, mắt thấy trời của phủ Quy Đức đã thay đổi rồi, bao nhiêu người muốn mượn đầu của bọn họ đưa lên Triệu Tự Doanh tranh công xin thưởng công, bọn họ cũng chỉ có một con đường liều chết.
Bọn cường hào của chính phủ Quy Đức này sống mái với nhau, muốn đánh hạ bảo trại chắc chắn kiên cố không dễ dàng, nhưng đối với bọn đoàn luyện Từ Châu ở phủ Quy Đức mà nói thì rất đơn giản, bởi vì đại đội súng hỏa mai lưu lại ba khẩu đại bác và pháo thủ. Có đại bác này trong tay, vỏ bọc gì mà đập không ra, chỉ cần đánh mở cổng tường, bọn đoàn luyện và nghĩa dũng đúng thật là không phải tráng đinh trên đất này chống cự được.
Nhưng nếu chỉ là một cái thôn trang bị đánh phá mà nói, đây là kết quả hợp tình lý, cho dù không phải Lỗ Đại mang theo mấy tên huynh đệ Lý gia đi cũng làm được, mấy tên huynh đệ Lý gia đi đánh từng cái thôn trang đều đánh đến rất gian khổ, nhưng đoàn luyện Từ Châu cũng không có tổn thương, đại bác cũng không có nổ vang, bởi vì huynh đệ Lý gia sai khiến đoàn luyện của cường hào bản xứ đi công trang, khiến bọn họ tiêu hao lẫn nhau, đến cuối cùng tinh tàn lực tận mới thu dọn tàn cuộc.
Cứ như vậy từng trận đánh kế tiếp, phủ Quy Đức thật sự là sợ rồi, mắt thấy sức mạnh nắm trong tay từng chút bị tiêu hao dần, có người tuyệt vọng trốn không thoát khỏi phủ Quy Đức, dứt khoát đi huyện thành và phủ thành tránh né, thậm chí đi bên trong hai Vệ sở Tuy Dương vệ và Võ Bình vệ. Phủ Quy Đức và Triệu Tự Doanh Từ Châu giao thiệp rất lâu, biết sức mạnh Từ Châu làm việc còn có chừng mực, sẽ không đi chạm vào phương viên thế lực quan phủ quan quân vạch định.
Tuy nhiên xưa đâu bằng nay, chạy vào thành trì đi theo vào thành trì bắt người, chạy vào Vệ Sở tiến vào Vệ Sở bắt người, bọn đoàn luyện Từ Châu hoàn toàn không cần bận tâm khai chiến cùng với quan quân và sai dịch. Nghĩ kỹ lại cũng bình thường thôi, vốn dĩ đã ra tay đánh lớn rồi, ai còn sẽ giữ lấy khuôn phép lúc trước nữa.
Hơn nữa suy nghĩ lĩnh hội của huynh đệ Lý gia đối với Triệu Tiến rất rõ ràng, ở phủ Quy Đức quả nhiên là vênh váo hung hăng, không lưu lại cho trên đất này một chút tình cảm, một khi động thủ chính là vô cùng tàn nhẫn, nhổ tận gốc, sẽ không để cho bọn họ có một chút còn sót lại, mỗi ngày đều có cường hào thân sĩ trên đất này bị bắt lấy được áp giải đến Từ Châu, mỗi ngày đều có vàng bạc đồ tế nhuyễn chất đầy cả xe đưa đến bên Từ Châu.
Người nhà gia quyến cường hào phủ Quy Đức không trọng yếu, vàng bạc đồ tế nhuyễn của những người này không trọng yếu, trọng yếu chính là khiến thực lực nguyên khí phủ Quy Đức đại thương, không còn khả năng chống cự với bên phía Từ Châu, nếu như là bọn gia đinh giữ khuôn phép đi làm, tuyệt không có hiệu nghiệm tốt như huynh đệ Lý gia, lần này tất cả mọi người rất hài lòng.
Nhưng Vương Triệu Tĩnh đã nói rất đúng một vấn đề, phủ Quy Đức và Từ Châu, Sơn Đông cùng với khu bắc Hoài An khác nhau, mấy chỗ này không phải hoang vắng hoặc là mấy năm nay liên tục thiên tai, có mảng lớn ruộng đất bỏ hoang khoanh vòng mua bán, có lượng lớn ruộng đất dùng để ổn định lưu dân, biến địa bàn này thành địa bàn của Triệu Tự Doanh, biến lưu dân thành bá tánh Triệu Tự Doanh, nhưng phủ Quy Đức những năm gần đây vẫn luôn giữ gìn không tốt không xấu, dân chúng bản xứ trốn chết không nhiều lắm, ruộng đất bỏ hoang cũng có hạn.
Chính là bởi vì như thế, cường hào phủ Quy Đức vẫn luôn duy trì, sau khi Triệu Tự Doanh chen vào thôn trang có hạn kia, liền giương cung bạt kiếm với thế lực bản địa, mãi cho đến xung đột bùng nổ lần này, thế nhưng mặc dù là bình định thế lực cường hào, trên ruộng đồng của bọn họ vẫn là có hàng loạt đầy tớ tá điền làm công, vẫn không có khả năng đuổi dân chúng cũ đi, thay Liêu dân vân vân, đó chẳng khác gì là giảm bớt một đám lưu dân, lại tạo ra một đám lưu dân mới.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Người trồng trọt vẫn phải lưu ở phía trên, chúng ta cắt giảm tô, giảm thuế, nhường một thành hoặc là hai thành thuế đất ra, thu lòng người lại, sau đó xác định mảnh khu, mỗi một mảnh bố trí một liên đội đoàn luyện hoặc là hai. Điều động còn lại đều không biến đổi quy chế với phòng nông khẩn bây giờ, phải quản hết ruộng đất của phủ Quy Đức.