Thôi Văn Thăng cười nói.- Ở đây không có kiệu phu, cũng không có kiệu để ngồi. Nhưng Triệu đại nhân không cần phải lo lắng, đường xá Từ Châu được san bằng, ngồi xe cũng sẽ không bị chịu khổ nhiều.
Xe ngựa ở Từ Châu so với ở Đại Minh có chút cải tiến, khoảng trống trong xe thông thoáng hơn giúp người cử động được thoải mái hơn, hơn nữa việc thông gió giữ ấm cũng là không tệ. Xe ngựa di động, sau khi đi được một đoạn Triệu Ngạn mới yên tâm lại, vén rèm nhìn ra phía ngoài, không kìm nổi cảm thán.- Non sông tươi đẹp như thế này vậy mà lại bị nghịch tặc chiếm giữ, thật đáng tiếc.
Thôi Văn Thăng thản nhiên nói.- Triệu đại nhân, ở đây so với những châu huyện khác đã được chỉnh đốn lại không ít, tuy nhiên đây đều là của bọn giặcTừ Châu làm ra đấy, tri huyện và quan lại không hề có dính líu gì.
Thái độ này khiến Triệu Ngạn rất kinh ngạc, nhưng ông ta cũng không có bận tâm suy nghĩ lại, tuy rằng hôm nay không uống rượu, nhưng do mấy ngày trước đã bị rượu cùng người đẹp làm cho bại hoại đi không ít, cho nên ông ta cũng lười miệt mài suy ngẫm. Triệu Ngạn lại vén rèm quan sát bên ngoài, Từ Châu bên này so với nơi khác Đại Minh, thô thiển nhìn khác biệt không lớn, nhưng nếu lưu tâm một chút sẽ thấy ở đây chỉnh tề có lớp lang, nơi nơi đều có vẻ bừng bừng sức sống, người đi trên đường đều có sắc mặt hồng nhuận, tinh thần vui vẻ, sung mãn.
Đợi khi nhìn thấy một đội gia đinh cưỡi ngựa đi ngang qua, Triệu Ngạn hừ lạnh một tiếng hạ màn xe, căm giận nhìn Thôi Văn Thăng, nói.- Cũng may trong triều còn nói sự tình bị bức làm loạn gì đó còn có căn nguyên, đây rõ ràng chính là bọn nghịch tặc xé cờ tạo phản. Bọn chúng điệu bộ giơ đuốc cầm gậy bậc này, không phải nghịch tặc thì là gì. Thôi công công ngươi biết không? Thời điểm bản quan rời thuyền, mấy chiếc tào thuyền ở bên cạnh không ngờ tại nơi đó dỡ xuống mấy bao muối. Đây chẳng phải là muối lậu hay sao? Trách không được bọn giặc Từ Châu đại thế như vậy, thì ra là thu được món lợi khủng lồ từ buôn muối lậu. Thực là coi trời bằng vung, coi trời bằng vung mà!
Thôi Văn Thăng cười một cái lại là nói tiếp.- Triệu đại nhân, ngài có lẽ không biết, ruộng muối Hải Châu hiện nay Từ Châu bên này đã chiếm ba thành, mai sau chỉ sợ còn chiếm nhiều hơn nữa.
- Cái gì? Tuần phủ Triệu Ngạn la thất thanh, nhìn Thôi Văn Thăng thần sắc thản nhiên, ông ta gấp gáp nói.- Thuế muối chính là cội nguồn tài phú quốc gia. Nghịch tặc Từ châu ngay cả cái này cũng muốn can thiệp, vậy thì còn cần chiêu an làm gì, phải nhanh chóng cứ đại quân đến tiêu diệt a!
Nhìn Thôi Văn Thăng vẻ mặt lãnh đạm. Triệu Ngạn dĩ nhiên trở nên căng thẳng, vội vàng hạ thấp giọng.- Thân đang ở trong lòng địch, thật là bản quan không cẩn thận. Thôi công công, phải nhanh chóng báo tin này ra ngoài bằng không thì triều đình sẽ gặp rắc rối lớn.
Nghe lời khẩn thiết của Triệu Ngạn, Thôi Văn Thăng vô cùng sửng sốt, lập tức thấy Triệu Ngạn bởi vì tửu sắc mà khuôn mặt vàng vọt, Thôi văn Thăng không nhịn được cười ra tiếng, vừa lắc đầu vừa nói.
- Triệu đại nhân, nô gia nói với ngài một tin mới mẻ, muối chính Hải Châu bên kia đều đem đồng muối giao cho người khác làm, chỉ cần lượng muối nộp hàng năm không ít hơn năm trước là được.
Hoài muối can hệ đến cả thiên hạ, một số người muối chính này lại dám giao đồng muối dính tới căn cơ ra? Triệu Ngạn nghẹn họng nhìn trân trối, lập tức phản ứng lại, liền vội vàng hỏi.- Chẳng lẽ là bị nghịch tặc Từ Châu cưỡng đoạt rồi?
Thái giám Thôi Văn Thăng thản nhiên nói.- Xin nghe nô gia nói hết, từ sau khi người khác đến đây phơi muối, chẳng tốn công phu vài tháng, muối làm ra trên ruộng muối đã tăng gấp bốn lần. Đấy là mới chưa đầy năm tháng, mà còn không phải là ở mùa thịnh vượng, vậy mà tăng được gấp bốn lần. Theo như số luối làm ra năm kia báo lên, còn lại mọi người chia nhau. Những thứ này ngài thấy có được không?
Tuần phủ Phượng Dương ở trong quan trường chìm nổi nhiều năm, cũng đã nuôi dưỡng ra khí độ thành phủ, thế nhưng nghe thấy mấy lời này cũng không nén được kinh ngạc. Nhưng làm được đến chức thượng thư này, tin tức cũng phải rất linh thông, chuyện muối Hoài và muối vận thối nát đến mức nào hắn cũng biết được sơ sài, chỉ có điều không nghĩ đã đến mức như thế.
Nói đến đây, nhất thời Triệu Nhạn cũng không phản bác lại được, đành quay đầu kéo tấm mành ra, mặc cho gió bên ngoài thổi vào có chút lạnh, ông ta cũng không hề bận tâm mà chỉ ngơ ngác nhìn đồng ruộng phía ngoài và mấy căn nhà lớn kẹp ở chính giữa đó.
- Từ châu bên này làm sao lại dựng cái nóc nhà cao như thế, chẳng lẽ là dùng để tích trữ lương thực hay sao?
- Đó là các loại xưởng phường. Triệu đại nhân lúc ở kinh sư và Sơn Đông có lẽ đã từng uống qua danh tửu Hán Tỉnh rồi chứ? Rượu này chính là đặc sản của Từ Châu.
Triệu Ngạn chuyển sang trầm mặc hồi lâu, xe ngựa vì gặp cái gì đó mà dừng lại, ông ta buồn bực hỏi.- Thôi công công, ngài đã quen thuộc Từ Châu như thế, ngài cảm thấy lần chiêu an này có thành được hay không?
Thôi Văn Thăng thoải mái nói.- Thành hay không thì lại làm sao? Chẳng qua là mấy người trẻ tuổi đó không muốn ép buộc quá căng, mà muốn từ từ mưu đồ mà thôi. Triệu đại nhân, không phải là những người Từ Châu vội vàng xoa dịu mà là triều đình bên đó gấp gáp chiêu hàng. Trở về đường ngay nẻo thẳng a, làm việc nhiều năm như vậy cũng đều đã quen rồi, bất kể hắn thế nào, bịt mắt giả bộ không thấy là xong.
Triệu Tiến bên này mặc dù không phái người đến đón tiếp nhưng đội ngũ hộ tống cũng không có sơ sài. Từ sau khi đối phương tiến vào phủ Duyện Châu liền có đoàn luyện gia đinh đi theo hộ tống, ở vùng đất ven rìa phòng thủ tiến hành giao thiệp. Từ bến thuyền đến Hà Gia Trang phải đi mấy canh giờ, nửa đường cũng sẽ dừng lại nghỉ ngơi, ăn cơm. Triệu Ngạn đối với mọi thứ ở Từ Châu bên này đều thấy rất mới lạ, tuy nhiên theo lời Thôi Văn Thăng giải thích nên tâm trạng cũng tở nên nặng nề.
Triệu Ngạn nghiêm túc nói.- Thôi công công, bản quan chưa bao giờ nghĩ tới Từ Châu lại là cái dạng này. Như vậy, như vậy… Thôi công công ngài trước mắt cũng không có gì che đậy. Mưu tính của Ngụy công công cũng thật là có lí của ông ấy. Cường hào bậc này phải bất chấp hết thảy đánh phá mới tốt. Bằng không mà nói, cái này không đúng, nơi đây đã trở thành mối họa lớn rồi.
- Điều Ngụy công công suy ngẫm là không sai, chỉ là lúc ông ấy biết Từ Châu thì đã không phá nổi nữa rồi. Không có công lao còn chiêu lấy họa cho nhà mình, thật sự cũng đáng tiếc cho một tấm lòng kia của ông ta, chỉ hận mấy kẻ hủ nho kia gièm pha thôi. Thôi Văn Thăng nói tới đây có chút kích động.
Tiền nhiệm Binh bộ thượng thư, Tuần phủ Phượng Dương đương nhiệm, Triệu Ngạn ngáp một cái, lau nước mắt nói.
- Thôi công công ngài vẫn là không cần nóng vội, bản quan thật cũng không tin được Từ Châu này làm lớn được đến mức nào. Thiên hạ Đại Minh ta, người có đến ức vạn, nếu như chăm lo việc nước, nếu như rảnh tay xuất thủ…