Trên mặt Triệu Tiến lại có ý cười, chỉ có điều vẻ mặt mỉm cười này khiến thái công Thượng gia cả người đều trở nên sợ run, Triệu Tiến tiếp tục nói.- Mặc kệ ai làm hoàng đế, mặc kệ là triều đại nào, cũng phải khiến cho các ngươi ở nơi này trường tồn có phải hay không? Hôm nay ngươi chết rồi, con cái cháu chắt trong nhà còn đấy, sớm muộn cũng phải báo được thù này có phải hay không? Đổi lại cường hào khác, lúc này có phải muốn dìu đỡ ngươi đứng lên, an ủi mấy câu, sau đó thu dụng hai nữ nhân ngươi nuôi dưỡng này, trở thành một đoạn giai thoại. Ngươi có phải nghĩ như vậy hay không hả?
- Bệ hạ... Tiến gia... Thượng gia... Thật sự tiểu lão nhi tự mình làm chuyện khốn khiếp hồ đồ này, không có dính dáng tới kẻ khác của Thượng gia! Thái công Thượng gia giọng nói đã trở nên run rẩy, bất chấp cái gì trấn tĩnh và nịnh hót, gần như là quát lên.
- Mấy ngày nay ta cũng là căng thẳng suốt dọc đường, có cơn giận ấm ức ở trong lòng. Ngươi muốn cầu kiến, ta liền gặp rồi. Xử trí Thượng gia các ngươi thế nào ta hiện giờ liền nói cho ngươi biết. Mấy chi thân cận của Thượng gia các ngươi sẽ không có một người nào sống sót. Mặc kệ là kẻ lưu lại hay là kẻ bỏ trốn, bọn chúng chỉ có một con đường chết. Gia nghiệp của các ngươi sẽ thành sản nghiệp của Triệu Tự Doanh ta, tộc nhân khác của Thượng gia các ngươi sẽ đi ngoài tỉnh Hà Nam làm trang dân của Triệu Tự Doanh phục dịch khổ sai. Năm năm mười năm thậm chí càng lâu hơn nữa mới sẽ thoát thân. Ngươi nghe thấy rõ không? Ta kỳ thật vẫn luôn cảm thấy buồn cười, Triệu Tự Doanh nể mặt nói khuôn phép với các ngươi, không giống quan phủ và quan quân cưỡng ép như vậy, sao lại khiến các ngươi có lòng dạ như vậy. Cảm thấy chỗ ta chính là miếng thịt béo, mỗi người đều muốn gặm một miếng. Đầu óc các ngươi hỏng rồi sao?
Lúc nói những lời này, Triệu Tiến rất thản nhiên, cũng là một hơi nói xong, mỗi một câu nói kia, Thượng thái công kia liền run rẩy một cái, sắc mặt trắng nhợt đi một phần, hai cô gái trẻ tuổi sau lưng lão đã sợ tới không khống chế nổi ngồi liệt xuống, cũng đã suy sụp rồi.
Đợi Triệu Tiến nói xong, run rẩy của Thái công Thượng gia cũng dừng rồi, trên mặt cũng có huyết sắc hiện rõ, cẩn thận sợ hãi gì hoàn toàn không thấy, chỉ là nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Triệu Tiến, giọng điệu buồn bực nói.- Quan phủ quan quân cưỡng bức ăn hiếp. Nhưng bọn chúng tới được thì đi được. Thượng gia ta còn phải mượn sức mạnh của bọn chúng trấn áp dân chúng. Nhưng Triệu Tự Doanh ngươi tới rồi thì sẽ không đi, còn muốn cắt đứt gốc rễ gia đình thân sĩ như ta đây. Các ngươi thật là biết khuôn phép, nhưng khuôn phép này một phần châm chước cũng không có. Cứ tiếp tục chầm chậm như vậy, cơ nghiệp Thượng gia chúng ta vất vả tích lũy liền bị các ngươi đào rỗng lấy rỗng. Tới lúc đó cả nhà ta học võ học văn đều tuyệt nhiên vô dụng, rơi rụng tới nỗi nghèo hèn kia. Quan phủ quan quân là chó, các ngươi là hổ. Bọn chúng vứt miếng thịt thì sai phái được, các ngươi lại muốn ăn thịt người. Thượng gia muốn liều mạng với các ngươi, đại tộc thân sĩ cả thiên hạ này đều muốn liều mạng với các ngươi. Cẩu tặc, các ngươi sớm muộn gì cũng phải gặp báo ứng!
- Khốn khiếp! Trương Hổ Bân quát lớn một tiếng, đã rút đao ra khỏi võ.
Nụ cười trên mặt Triệu Tiến trở nên khôi hài, trêu chọc nói.
- Nhìn cũng phải là kẻ ngốc, giống như là thấy được rõ ràng chân tướng ngọn nguồn. Nhưng ta đã vạch ra con đường càng tốt hơn cho các ngươi đi, các ngươi không đi, lại cảm thấy ta đang đoạn tuyệt mệnh căn của các ngươi. Các loại người như ngươi mới là thật hồ đồ, dẫn đi, đầu treo ở trên tường trang là được.
Thái công Thượng gia hết hơi hết sức quát lên.- Cẩu tặc, Thượng gia ta có người làm quan trong triều, ngươi dám tán tận lương tâm như vậy, tất gặp phải báo ứng, lão phu ở dưới đất chờ ngươi!
Triệu Tiến cười nói.
- Thật sẽ có một ngày nào đó ta và ngươi ở dưới đất gặp nhau, chỉ sợ vẫn là tình cảnh như hôm nay. Ngươi vẫn là chớ suy nghĩ nhiều nữa.
Thái công Thượng gia kia sau khi mắng xong mấy câu, dường như sức lực cả người đều tiêu hao sạch sẽ, chỉ là hung ác nhìn chằm chằm Triệu Tiến, bị bọn gia đinh áp giải rời khỏi. Triệu Tiến thở hắt ra một hơi dài, thả lỏng nói.- Tuy nói lời mắng người này vô dụng, nhưng tìm người nói mấy câu vẫn là tim gan thoải mái.
Trương Hổ Bân ở bên cạnh ho khan hai tiếng, cũng là không kìm nổi cười, gia đinh đợi ở một bên vào lúc này mới cẩn thận hỏi.
- Tiến gia, hai nữ nhân này thì sao?
- Khuôn phép xử trí thu dụng các ngươi chưa từng học qua sao? Chiếu theo khuôn phép làm việc, không cần tự mình nghĩ ngợi lung tung! Giọng nói của Triệu Tiến nghiêm khắc một chút, gia đinh vội vàng nghiêm nghị nghe lệnh, bảo hai cô gái đã thần hồn mất hết kia đứng lên, áp giải đi về một phía khác.
Bắt tù binh và giết chóc là cùng lúc đi làm, Thượng gia ở một vùng huyện Ngu Thành phủ Quy Đức chiếm cứ mấy chục năm, muốn giữ gìn gia nghiệp hưng thịnh, muốn trong dân chúng có thanh danh tốt gì là không có khả năng, chính ngay cả tộc nhân bà con xa trong Thượng gia trang đều có người hận thấu xương. Mặc dù tộc nhân con cháu dòng chính trực hệ của Thượng gia làm chút sửa soạn, nhưng sau khi Triệu Tự Doanh lên tiếng, lập tức toàn bộ bị chỉ mặt dẫn ra, không kẻ nào trốn thoát được.
Người nên giết cứ như vậy bị đẩy tới trước mặt từng đội tù binh, thẳng thừng dùng đao búa xử trí rơi đầu, tiếng gào khóc thấu trời, máu tươi đầy đất, tất cả mọi người nhìn thấy một màn này đều là kinh sợ muốn chết, sợ kế tiếp sẽ tới lượt mình.
Dương Triệu Cơ chủ tướng quan quân dẫn đầu đội nhân mã thân vệ trốn trước, Phó tướng Chu Bảo Lộc dẫn thân vệ đầu hàng, đội nhân mã còn lại chỉ cần không có chết bị thương trong trận pháo kích, toàn bộ đều chạy như điên giữ mạng. Đội kỵ binh quan quân vốn dĩ chính là tinh nhuệ nhất trong quân, bọn họ muốn xông ra chạy đi, vẫn thật không có người nào ngăn cản được, vả lại kỵ binh này thường thường là quân tướng, võ tướng từ Bả tổng trở lên đại đa số là cưỡi ngựa, bọn họ phần đông cũng đều chạy thoát rồi.
Không có kỵ binh chống cự cản lại phía sau, không có tổ chức của đầu lĩnh quân tướng, quan quân đại đa số bộ tốt liền biến thành một nắm cát rời, không nói tới tổ chức chống cự không nổi, theo bao vây vờn quanh của đội nhân mã Triệu Tự Doanh, thậm chí ngay cả chạy cũng không chạy thoát, bọn họ chạy mau hơn nữa cũng không cách nào nhanh hơn gia đinh cưỡi ngựa nghỉ ngơi dưỡng sức đầy đủ. Rõ ràng quan quân nhiều người, gia đinh cưỡi ngựa ít người, nhưng ít người này không ngờ bao vây bắt được đông người. Về phần hộ nông dân gia đinh của Thượng gia trang sớm đã sợ vỡ mật, sau khi nghe được đầu hàng, không nói nhiều lời quỳ xuống đất không nhúc nhích, điều này càng giảm bớt sức lực rồi.
Đợi sau khi đoàn luyện hậu đội theo kịp, cục diện liền hoàn toàn an định, bọn đoàn luyện chiếu theo lề lối thao luyện ngày thường, bảo bọn tù binh giao ra binh khí, biên chế thành đội, sau đó tập trung bọn họ lại, còn phải lựa chọn ra từng đội tù binh trở vào trong Thượng gia trang kiểm kê đồ đạc. Quân nhu của quan quân và xe ngựa của chính bản thân Thượng gia trang đều bị tập trung lại, đồ vật bọn họ mang theo sẽ được dùng làm tiêu hao trên đường.
- Thật sự là hiếm lạ, trong hầm ngầm rõ ràng còn có mười mấy con tin. Thượng gia này không ngờ còn thường xuyên qua Hoàng Hà đi Sơn Đông và Bắc Trực Lệ gây án. Trong quá trình lục soát quả thật có một số phát hiện khiến người ta khó bề tưởng nổi.
Sau khi chiến trường an ổn, Triệu Tiến theo vây quanh của Thân Vệ cưỡi ngựa đi xung quanh Thượng gia trang hai vòng, sau đó lại tiến vào bên trong quan sát. Không nói không được, tầm vóc và xây dựng của Thượng gia trang này phải chỉnh tề hơn rất nhiều so với thành trì của quan phủ, thậm chí còn càng sạch sẽ hơn đôi chút.
Trong lúc lục soát Thượng gia trang còn đang tiến hành, đám Thân Vệ không dám có chút mạo hiểm, bọn họ bao quanh bên cạnh Triệu Tiến, bất cứ lúc này cũng phòng bị đánh lén có khả năng xảy ra. Mà bọn gia đinh và đoàn luyện đang lục soát kỹ càng mỗi một căn phòng. Nội Vệ và tuần đinh theo đội lúc này phát huy hữu dụng, đối với chỗ có khả năng có hầm ngầm và mật đạo, bọn họ sẽ không bỏ qua bất kỳ dấu vết nào. Chỗ bọn gia đinh và đoàn luyện lục soát qua, mới sẽ để cho Triệu Tiến đi qua.
Vừa đi vừa nhìn, cứ như vậy đi tới vùng đất phía đông bị pháo kích, nơi đó là một mảnh đất ngàn hố trăm lỗ rách nát, gần như nhìn không thấy kiến trúc hoàn chỉnh nào, trong đống hoang tàn chân cụt tay đứt, máu thịt nát bấy nhìn thấy được khắp nơi. Nhìn thấy điều này, Triệu Tiến lại nghĩ tới cảnh tượng sau động đất Sơn Đông năm đó, thật sự là y hệt như vậy.
Mỗi một phát đạn pháo đều là viên đạn sắt mấy cân mười mấy cân đúc thành, thứ này lấy tới trong chợ lập tức bán lấy được tiền, dĩ nhiên không được lãng phí, gia đinh pháo đội đang giám thị bọn tù binh thu thập đạn pháo trở lại, thứ này bỏ vào lò làm mới, thậm chí lấy ra dùng lại được.
Trước mắt những thứ này nhìn rúng động thê thảm, nhưng trên mặt Triệu Tiến lại có ý cười, đây chính là uy lực của hỏa pháo, hơn ba mươi khẩu pháo đường kính lớn nhỏ khai hỏa bất kể số lượng, liền có chiến quả như vậy, hỏa lực như vậy khiến hắn tìm tới những cảm giác trong trí nhớ trước kia. Triệu Tiến rất khoái trá, tuy nhiên vào lúc này, Ngưu Kim Bảo vẫn luôn trầm mặc ít lời lại thở dài, giọng điệu rất nhẹ. Triệu Tiến quay đầu liếc mắt nhìn, nhìn ra được ảm đạm và mất mát trên mặt Ngưu Kim Bảo.