Thạch Mãn Cường ngẩng đầu, sắc mặt trở nên lạnh lẽo, hơn mười chiếc Quảng thuyền kia chính là nguồn của cải khó có được, đại bang Trịnh gia gì kia nếu như có thái độ này, vậy về sau không thiếu được một trận chiến. Những ưu đãi mậu dịch vân vân đáp ứng trước dó cũng không cần nhắc tới. Thế nhưng Trịnh Lão Hải lại là trầm giọng nói.- Nếu như là thuyền bè của Từ Châu ra biển, mọi người không thiếu được đều phải đưa cho thuận tiện.
Những lời này nói xong, tình cảnh vừa mới có chút bồn chồn trong phòng tức khắc thả lỏng, Trịnh Lão Hải cũng không nhiều lời, chỉ là ôm quyền nói.
- Nếu nói chuyện xong rồi, lão phu liền không ở nơi này chậm trễ nhiều nữa. Đợi lát nữa sẽ có người đưa tờ trình lên. Số lượng muối và đồ sắt cần lần này không nhiều, vẫn mong mấy hôm nữa chất dỡ hoàn tất. Long đầu chưởng quỹ nhà ta cũng nói, Tiến gia anh hùng đáng nể, ông ta là nhất định phải tới cửa bái phỏng, đến lúc đó lại tới quấy rầy.
Trịnh Lão Hải đi ra ngoài, Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư đứng dậy đưa tiễn, nhìn ra được bọn người hộ vệ chờ đợi Trịnh Lão Hải bên ngoài lòng dạ cao ngất, thậm chí đối với người của Triệu Tự Doanh cũng có chút địch ý, còn tâm tình của Trịnh Lão Hải lại không cao như thế, lúc sắp lên thuyền còn cảm thán mấy câu.- Sớm nói phải về nhà dưỡng già, nhưng cứ mãi hành hạ như thế, sợ là chết cũng phải làm mồi cho cá rồi.
Vốn tưởng rằng sẽ đánh một trận công phòng trên bộ và biển, không ngờ rằng còn làm được buôn bán, nhưng sửa soạn của cảng Hải Châu rất đầy đủ, muối và đồ sắt thậm chí vải Từ Châu cũng có tồn trữ. Bọn quản sự Vân Sơn Hành ở cảng biển đã bắt đầu trù bị hàng tính sổ, trên thuyền biển cũng có những đặc sản của Oa quốc muốn bán sang đây.
Lúc trên đường trở về, Diệp văn thư lại nhịn không được cảm khái hai câu.- Chúng ta bên này buôn bán là vì đánh thắng trận được, Những người trên biển đó đánh thắng trận tăng cường võ bị là vì việc buôn bán. Vật đè khoang thuyền lần này không ngờ đều là thỏi đồng và thỏi vàng, chẳng lẽ đuổi giết này còn muốn kiếm tiền vào cảng mậu dịch sao?
Bọn họ đi tiễn Trịnh Lão Hải, Lý Tư Minh vẫn còn bị gia đinh trông giữ không nhúc nhích, đợi Thạch Mãn Cường và Diệp văn thử quay trở lại, Lý Tư Minh trước đó nao núng nhát gan lại nghiến răng nghiến lợi nói.- Nhị vị, Trịnh Lão Hải kia mặt người dạ thú, những thứ đó của hắn đều là lường gạt nói điêu, các người tuyệt đối không được tin tưởng, bằng không cũng sẽ bị giết hại a!
Diệp văn thư cười lạnh mấy tiếng, còn Thạch Mãn Cường thậm chí cũng lười tiếp lời, thẳng thừng dặn dò người dẫn Lý Tư Minh này đi bố trí chỗ ở. Sau khi người rời khỏi, Thạch Mãn Cường không kìm nổi nói một câu.- Trịnh Lão Hải quả thật cũng không nói sai. Đại bang này nếu giao cho Lý Tư Minh này chỉ sợ cũng thực sụp đổ rồi.
Vừa rồi Trịnh Lão Hải nói được lời kia, nhìn như cảnh cáo uy hiếp, thật sự ra là chỉ ra một con đường sống cho tàn dư của Lý gia này. Chỉ cần ngươi nhờ được Từ Châu che chở, giữ được tính mạng, nếu như còn muốn giữ gìn danh phận Lý gia gì kia, đó chính là chạy vào con đường chết, trách không được người khác. Nhưng biểu đạt ý nghĩ rõ ràng như thế, Lý Tư Minh này vốn dĩ không có nghe hiểu.
Mặc dù pháo đài cảng Hải Châu và bọn gia đinh vẫn luôn nghiêm trận chờ đợi, nhưng đội thuyền của Trịnh gia lại rất an phận, sau khi chất dỡ hàng hóa bổ sung lương thực nước uống liền nhổ neo rời khỏi. Vì cầu vẹn toàn, bọn Thạch Mãn Cường còn cố ý bố trí thương thuyền trong thuyền không có gì đi theo, sau ba ngày quay trở lại bẩm báo. Đội thuyền của Trịnh gia đích xác đi xa, đây mới khiến phòng bị nơi này trở nên buông lỏng một chút.
Vào lúc này, tin sứ Từ Châu cũng chạy tới Hải Châu, mang tới mệnh lệnh của Triệu Tiến. Ý của Triệu Tiến giống như xử trí của Thạch Mãn Cường. Những người này của Lý gia đều phải lưu lại, đội thuyền cũng phải nuốt sạch, hơn nữa Triệu Tiến bên đó cho lời rất kỹ càng. Lý Tư Minh, Lý Tư Mân và bọn người cốt cá thủy thủ thuyền viên của Lý gia kia, toàn bộ bảo bọn họ tới Từ Châu du ngoạn, Triệu Tiến muốn đích thân gặp một lần, về phần kẻ bình thường bên dưới, thì là trộn lẫn vào thủy thủ trên biển của chính Triệu Tự Doanh.
Trong thư Triệu Tiến nói rất kỹ càng, muốn lữ thứ hai bên này trước hết phân rã hấp thụ người còn sót lại của Lý gia, biến những sức mạnh này thành căn cơ trên biển của Triệu Tự Doanh, nhưng chuyện làm ăn bên phía Trịnh gia không được chậm trễ, chiếu theo trong thư nói, không cần xem đại bang Trịnh gia và Triệu Tự Doanh là tổ chức giống như nhau, đại bang Trịnh gia chính là vì mậu dịch và phát tài, chỉ cần hòa khí làm giàu, cùng chung ích lợi, bọn họ liền sẽ không kết thành đại địch sống chết với Triệu Tự Doanh.
Diệp văn thư cười cảm khái một câu.- Tiến gia vui mừng, từ trong những hàng chữ cũng đọc ra được a! Thành Đại Khí và Cảnh Mãn Thương đã chạy tới bên này đều đang ngồi đây, tâm tình của mọi người đều cao ngất. Mấy hôm nay không ngừng có mệnh lệnh và tin tức ở Từ Châu truyền tới, những kẻ bản thân ở tầng trên này như bọn họ đều biết tin tức, lần này đại chiến với quan quân, lữ thứ hai và khu bắc Hoài An tuy rằng không có công lao, lần này thu nạp đội thuyền Lý gia, lại tiếp tục giữ giao tình với Trịnh gia, Từ Châu cũng xem chuyện này thành đại công bậc nhất.
- Từ trước tới nay trên thuyền biển luôn khiến người ta lo lắng. Bằng không chính là người của Thái gia đông đúc, bằng không chính là người của Dư gia quá nhiều. Tuy nói hai nhà này đều đang trung thành làm việc, nhưng cái gì quá độc lập đều có mạo hiểm. Nếu như những người Lý gia này dùng được, liên thủ mỗi con thuyền liền đơn giản không ít. Kiềm chế lẫn nhau, lo lắng đã giảm đi rất nhiều. Thành Đại Hổ bên ngoài nhìn hào phóng, nhưng y kiêm quản cả tuần đinh và nội vệ, lòng dạ lại rất kỹ càng.
Cảnh Mãn Thương đôi mắt có chút biến thành màu đen, y như nay là một người bận rộn nhất trong phòng mậu dịch Triệu Tự Doanh, bôn ba ở trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang, thậm chí còn phải đi Tế Ninh bên đó, đều là mua trữ lương thực, làm được như là nghề chính. Đồng nghiệp trước kia đều hết mực cung kính, hăng hái này càng không cần nói tới, nhưng cực khổ cũng chạy không thoát, lần này đại bang thay đổi, thu dụng đội thuyền là đại sự đệ nhất đằng, y cũng đi sang đây.
- Ta ở cửa sông Thanh Giang bên kia nghe nói, thuyền đi tới tận cùng trên mặt biển Phúc Kiến, Quảng Đông không qua Chiết Giang, bọn họ đều chạy tới Nam Dương và Oa quốc, một thuyền hàng hóa sang chính là một thuyền bạc, một vùng Chiết Giang tới Liêu Đông này, ngoại trừ thuyển biển các tỉnh của mình, chính là thương đội thuyền mành của nơi phủ Tùng Giang. Ý của ta là nói, nếu như đại bang Trịnh gia này kiếm không được ngân lượng gì trên cảng này. Vậy thì không tiếc trở mặt sống mái với nhau. Chúng cho dù đánh không vào được, chỉ vỏn vẹn ngăn chặn ở bên ngoài chúng ta cũng không chịu nổi. Nhưng khiến cho đại bang Trịnh gia kia ở chỗ chúng ta kiếm được lợi lớn, bọn họ cũng sẽ không vọng động binh đao, dù sao cũng là người làm ăn. Chương 1656: Đại công bậc nhất
Thạch Mãn Cường ngẩng đầu, sắc mặt trở nên lạnh lẽo, hơn mười chiếc Quảng thuyền kia chính là nguồn của cải khó có được, đại bang Trịnh gia gì kia nếu như có thái độ này, vậy về sau không thiếu được một trận chiến. Những ưu đãi mậu dịch vân vân đáp ứng trước dó cũng không cần nhắc tới. Thế nhưng Trịnh Lão Hải lại là trầm giọng nói.- Nếu như là thuyền bè của Từ Châu ra biển, mọi người không thiếu được đều phải đưa cho thuận tiện.
Những lời này nói xong, tình cảnh vừa mới có chút bồn chồn trong phòng tức khắc thả lỏng, Trịnh Lão Hải cũng không nhiều lời, chỉ là ôm quyền nói.- Nếu nói chuyện xong rồi, lão phu liền không ở nơi này chậm trễ nhiều nữa. Đợi lát nữa sẽ có người đưa tờ trình lên. Số lượng muối và đồ sắt cần lần này không nhiều, vẫn mong mấy hôm nữa chất dỡ hoàn tất. Long đầu chưởng quỹ nhà ta cũng nói, Tiến gia anh hùng đáng nể, ông ta là nhất định phải tới cửa bái phỏng, đến lúc đó lại tới quấy rầy.
Trịnh Lão Hải đi ra ngoài, Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư đứng dậy đưa tiễn, nhìn ra được bọn người hộ vệ chờ đợi Trịnh Lão Hải bên ngoài lòng dạ cao ngất, thậm chí đối với người của Triệu Tự Doanh cũng có chút địch ý, còn tâm tình của Trịnh Lão Hải lại không cao như thế, lúc sắp lên thuyền còn cảm thán mấy câu.- Sớm nói phải về nhà dưỡng già, nhưng cứ mãi hành hạ như thế, sợ là chết cũng phải làm mồi cho cá rồi.
Vốn tưởng rằng sẽ đánh một trận công phòng trên bộ và biển, không ngờ rằng còn làm được buôn bán, nhưng sửa soạn của cảng Hải Châu rất đầy đủ, muối và đồ sắt thậm chí vải Từ Châu cũng có tồn trữ. Bọn quản sự Vân Sơn Hành ở cảng biển đã bắt đầu trù bị hàng tính sổ, trên thuyền biển cũng có những đặc sản của Oa quốc muốn bán sang đây.
Lúc trên đường trở về, Diệp văn thư lại nhịn không được cảm khái hai câu.- Chúng ta bên này buôn bán là vì đánh thắng trận được, Những người trên biển đó đánh thắng trận tăng cường võ bị là vì việc buôn bán. Vật đè khoang thuyền lần này không ngờ đều là thỏi đồng và thỏi vàng, chẳng lẽ đuổi giết này còn muốn kiếm tiền vào cảng mậu dịch sao?
Bọn họ đi tiễn Trịnh Lão Hải, Lý Tư Minh vẫn còn bị gia đinh trông giữ không nhúc nhích, đợi Thạch Mãn Cường và Diệp văn thử quay trở lại, Lý Tư Minh trước đó nao núng nhát gan lại nghiến răng nghiến lợi nói.- Nhị vị, Trịnh Lão Hải kia mặt người dạ thú, những thứ đó của hắn đều là lường gạt nói điêu, các người tuyệt đối không được tin tưởng, bằng không cũng sẽ bị giết hại a!
Diệp văn thư cười lạnh mấy tiếng, còn Thạch Mãn Cường thậm chí cũng lười tiếp lời, thẳng thừng dặn dò người dẫn Lý Tư Minh này đi bố trí chỗ ở. Sau khi người rời khỏi, Thạch Mãn Cường không kìm nổi nói một câu.- Trịnh Lão Hải quả thật cũng không nói sai. Đại bang này nếu giao cho Lý Tư Minh này chỉ sợ cũng thực sụp đổ rồi.
Vừa rồi Trịnh Lão Hải nói được lời kia, nhìn như cảnh cáo uy hiếp, thật sự ra là chỉ ra một con đường sống cho tàn dư của Lý gia này. Chỉ cần ngươi nhờ được Từ Châu che chở, giữ được tính mạng, nếu như còn muốn giữ gìn danh phận Lý gia gì kia, đó chính là chạy vào con đường chết, trách không được người khác. Nhưng biểu đạt ý nghĩ rõ ràng như thế, Lý Tư Minh này vốn dĩ không có nghe hiểu.
Mặc dù pháo đài cảng Hải Châu và bọn gia đinh vẫn luôn nghiêm trận chờ đợi, nhưng đội thuyền của Trịnh gia lại rất an phận, sau khi chất dỡ hàng hóa bổ sung lương thực nước uống liền nhổ neo rời khỏi. Vì cầu vẹn toàn, bọn Thạch Mãn Cường còn cố ý bố trí thương thuyền trong thuyền không có gì đi theo, sau ba ngày quay trở lại bẩm báo. Đội thuyền của Trịnh gia đích xác đi xa, đây mới khiến phòng bị nơi này trở nên buông lỏng một chút.
Vào lúc này, tin sứ Từ Châu cũng chạy tới Hải Châu, mang tới mệnh lệnh của Triệu Tiến. Ý của Triệu Tiến giống như xử trí của Thạch Mãn Cường. Những người này của Lý gia đều phải lưu lại, đội thuyền cũng phải nuốt sạch, hơn nữa Triệu Tiến bên đó cho lời rất kỹ càng. Lý Tư Minh, Lý Tư Mân và bọn người cốt cá thủy thủ thuyền viên của Lý gia kia, toàn bộ bảo bọn họ tới Từ Châu du ngoạn, Triệu Tiến muốn đích thân gặp một lần, về phần kẻ bình thường bên dưới, thì là trộn lẫn vào thủy thủ trên biển của chính Triệu Tự Doanh.
Trong thư Triệu Tiến nói rất kỹ càng, muốn lữ thứ hai bên này trước hết phân rã hấp thụ người còn sót lại của Lý gia, biến những sức mạnh này thành căn cơ trên biển của Triệu Tự Doanh, nhưng chuyện làm ăn bên phía Trịnh gia không được chậm trễ, chiếu theo trong thư nói, không cần xem đại bang Trịnh gia và Triệu Tự Doanh là tổ chức giống như nhau, đại bang Trịnh gia chính là vì mậu dịch và phát tài, chỉ cần hòa khí làm giàu, cùng chung ích lợi, bọn họ liền sẽ không kết thành đại địch sống chết với Triệu Tự Doanh.
Diệp văn thư cười cảm khái một câu.- Tiến gia vui mừng, từ trong những hàng chữ cũng đọc ra được a! Thành Đại Khí và Cảnh Mãn Thương đã chạy tới bên này đều đang ngồi đây, tâm tình của mọi người đều cao ngất. Mấy hôm nay không ngừng có mệnh lệnh và tin tức ở Từ Châu truyền tới, những kẻ bản thân ở tầng trên này như bọn họ đều biết tin tức, lần này đại chiến với quan quân, lữ thứ hai và khu bắc Hoài An tuy rằng không có công lao, lần này thu nạp đội thuyền Lý gia, lại tiếp tục giữ giao tình với Trịnh gia, Từ Châu cũng xem chuyện này thành đại công bậc nhất.
- Từ trước tới nay trên thuyền biển luôn khiến người ta lo lắng. Bằng không chính là người của Thái gia đông đúc, bằng không chính là người của Dư gia quá nhiều. Tuy nói hai nhà này đều đang trung thành làm việc, nhưng cái gì quá độc lập đều có mạo hiểm. Nếu như những người Lý gia này dùng được, liên thủ mỗi con thuyền liền đơn giản không ít. Kiềm chế lẫn nhau, lo lắng đã giảm đi rất nhiều. Thành Đại Hổ bên ngoài nhìn hào phóng, nhưng y kiêm quản cả tuần đinh và nội vệ, lòng dạ lại rất kỹ càng.
Cảnh Mãn Thương đôi mắt có chút biến thành màu đen, y như nay là một người bận rộn nhất trong phòng mậu dịch Triệu Tự Doanh, bôn ba ở trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang, thậm chí còn phải đi Tế Ninh bên đó, đều là mua trữ lương thực, làm được như là nghề chính. Đồng nghiệp trước kia đều hết mực cung kính, hăng hái này càng không cần nói tới, nhưng cực khổ cũng chạy không thoát, lần này đại bang thay đổi, thu dụng đội thuyền là đại sự đệ nhất đằng, y cũng đi sang đây.
- Ta ở cửa sông Thanh Giang bên kia nghe nói, thuyền đi tới tận cùng trên mặt biển Phúc Kiến, Quảng Đông không qua Chiết Giang, bọn họ đều chạy tới Nam Dương và Oa quốc, một thuyền hàng hóa sang chính là một thuyền bạc, một vùng Chiết Giang tới Liêu Đông này, ngoại trừ thuyển biển các tỉnh của mình, chính là thương đội thuyền mành của nơi phủ Tùng Giang. Ý của ta là nói, nếu như đại bang Trịnh gia này kiếm không được ngân lượng gì trên cảng này. Vậy thì không tiếc trở mặt sống mái với nhau. Chúng cho dù đánh không vào được, chỉ vỏn vẹn ngăn chặn ở bên ngoài chúng ta cũng không chịu nổi. Nhưng khiến cho đại bang Trịnh gia kia ở chỗ chúng ta kiếm được lợi lớn, bọn họ cũng sẽ không vọng động binh đao, dù sao cũng là người làm ăn.