Cung ứng của hội quán bên này không tồi, bọn họ ở nơi này tán gẫu, nước trà quả khô trước sau có cung ứng, lại có các loại mì miến há cảo đưa lên, có người muốn uống chút rượu, chỉ cần lấy ra tiền bạc, rất nhanh sẽ đưa đến. Mọi người hưng phấn bàn bạc, lại có ăn uống cung ứng, ngược lại cũng không cảm thấy thì giờ trôi qua rất dài. Có đều chờ đến lúc Thạch Mãn Cường mang người tới, đêm đã khuya rồi, có không ít người đã gục xuống bàn ngủ, tiếng ngáy rung trời, chỉ có mấy người gắng gượng chống đỡ.
Vừa thấy Thạch Mãn Cường tiến vào, không đợi bọn gia đinh thông tri, mấy người gắng gượng kia liền vội vàng đánh thức mấy người bọn của mình, trong phòng khách hội quán những chủ thuyền cùng quản sự cùng lúc đứng lên, uể oải nặn ra tươi cười tiếp đón.
Thạch Mãn Cường tươi cười đáp lại, tuy lời nói y còn vụng về nhưng nhiều chuyện nhìn ra rất minh bạch. Triệu Tự Doanh ở Nam Trực lệ cùng Sơn Đông không người bất kính, Mặc kệ người là quan lại thân hào cũng phải cúi đầu, nhưng ở cảng Hải Châu lại không phải như vậy.
Bọn chủ thuyền buôn bán trên biển tuy rằng khách sáo nhưng cũng rất lễ độ. Bởi vì ở trên biển tự do tự tại đã quen, đối vối trên bộ trên bờ thường thường hay lơ đễnh, cảm thấy biển rộng vô biên vô hạn, chỉ muốn trở mặt cãi nhau, lão tử giương buồm xuất cảng, dù sao ngươi cũng không đuổi kịp. Nhưng hôm nay lại khác, kính nể của rất nhiều người đều xuất phát từ đáy lòng.
Xem ra thủ vệ bến cảng thành công này, tin tức pháo chiến đại thắng cũng đủ thuyết phục lòng người. Thạch Mãn Cường trong lòng nắm chắc, chỉ là cất giọng nói. – Thuyền các vị chỉ ở trong cuộc chiến pháo vừa rồi có nhiều tổn hại, tất cả tổn thất Vân Sơn Hành đều gánh chịu, xin mời các vị ngày mai báo lên số lượng tiêu hao, sau khi kiểm tra xong sẽ dựa theo từng thuyền bồi thường.
Y vừa nói xong, tất cả mọi người phía dưới đều giật mình, lập tức tỉnh táo lại, nụ cười trên mặt cũng từ lễ độ kính sợ biến thành vui sướng, có người cao giọng hô.- Tứ gia nhân nghĩa, Từ Châu nhân nghĩa!
Đanh chạy đánh bại hết thảy hải tặc cùng quỷ Phiên thế lực mạnh như thế, trên bờ lại có nhiều nhân mã hổ lang, không nói đến những tổn hại này cũng là vì hàng hóa của mọi người đều an toàn, cho dù há tô mồm nói mọi người cùng gách vác hao phí quân lương, mọi người cũng chỉ đành cười cung phụng, chưa từng nghĩ đến việc bên này còn giao cho bồi thường, đây không phải nhân nghĩa thì là cái gì?
Thạch Mãn Cường cao giọng nói.
– Ta đến bên này, là muốn hỏi mọi người một chút. Từ Châu chúng ta xây dựng bến cảng này không oán không thù với ai, vì sao trêu chọc đến kẻ địch như vậy. Mọi người có ý kiến gì cứ nói, bất kể đúng sai, Từ Châu ta đều nhận các vị một phần tình nghĩa.
Nghe Thạch Mãn Cường nói như vậy, hội quán trở nên có chút yên tĩnh, mọi người quay sang nhìn lẫn nhau, có người mở miệng nói. – Không giấu gì Tứ gia, bến cảng Hải Châu này so với bến cảng ở các nơi khác của Đại Minh có chút khác biệt. Bến cảng của quan gia này không cần phải nói, bên trong có quan quân thủy sư đóng quân, ai cũng không dám qua bên kia gây chuyện thị phi. Mặt khác cảng riêng khắp nơi đều có bọn long đầu che chở, càng không ai dám gây rối. Nhưng cảng Hải Châu này vừa không có quan gia, vừa không có người đứng ra che chở. Đây thoạt nhìn càng ngày càng thịnh vượng hơn, khó trách không người nhắm vào.
Người này vừa nói xong, trong hội quán mọi người đồng loạt phụ họa, càng có người hét lớn nói. –Bến cảng quan gia đều bị long đầu chúa biển để mắt đến. Không nói ở đâu xa, Ninh Ba bên kia không phải có tiệm buôn của Chung Bân sao. Muốn ở bên đó bỏ neo dỡ hàng, muốn ở trên mặt biển gần kề chuyển hàng bình an, phải đi qua chỗ tiệm buôn đó mua cờ mua thẻ bài.
- Đúng vậy, Quảng Đông cùng Phúc Kiến cũng có khuôn phép như vậy. Trên biển chính là thiên hạ của bọn long đầu chúa biển. Phương bắc không màu mỡ nên bọn họ không bằng lòng đến, nhưng bến cảng Hải Châu này càng ngày càng thịnh vượng, khẳng định có người nhìn trông mà thèm.
- Những quỷ Phiên kia cũng không phải không biết nặng nhẹ. Mấy vị long đầu trên biển cùng bọn chúng đánh qua bao nhiêu lần, sớm khiến cho bọn chúng biết lợi hại. Có chỗ bọn long đầu chúa biển bảo hộ, bọn họ khẳng định không dám đi, đoán chừng bọn chúng biết cảng Hải Châu là một chỗ trống rồi.
Đang lúc mồm năm miệng mười lại có người đứng ra nói.
– Tứ gia, Trịnh gia chúng ta cũng ở bến cảng Hải Châu làm ăn. Đám quỷ Phiên không có mắt này dám đi gây chuyện với hải tặc, không riêng gì mạo phạm Từ Châu, cũng là mạo phạm đến Trịnh gia chúng tôi. Xin Tứ gia chuyển lời cho Tiến gia, Trịnh gia chúng tôi nhất định sẽ truy xét chuyện này đến cùng.
Sau khi nói xong câu này, con cháu vị Trịnh gia lưu lại này liếc nhìn mọi người trong hội quán một lượt, tất cả mọi người lập tức yên tĩnh trở lại. Thạch Mãn Cường gật gật đầu, nhìn thấy không còn ai nói gì, lúc này mới mở miệng nói. – Làm phiền để cho mọi người đợi lâu như vậy, mọi người đã khổ cực rồi, đi về nghỉ là tốt rồi, ngày mai là rời khỏi cảng Hải Châu được, các vị trên thuyền đều có các loại cờ nhận biết thủy bài, chắc hẳn rời bến không có phiền toái gì.
Dặn dò xong những việc này, Thạch Mãn Cường lại lễ độ bắt chuyện vài tiếng, lúc này mới dẫn mọi người rời khỏi hội quán. Nơi chốn việc làm của y ở phụ cận bến cảng cách bên này không xa, đợi đến lúc đó, Diệp văn thư đã ở trong phòng chờ đợi.
Thạch mãn Cường buồn bực hạ giọng nói. – Cái tên Trịnh gia lưu lại có chút không đúng, nhưng cũng không nói được là khả nghi.
Sau khi ngồi xuống, Thạch Mãn Cường mở miệng nói. – Đã tra hỏi qua người Tây Dương bắt được cùng bọn hải tặc. Người Tây Dương nói có người bỏ ra mấy ngàn lượng bạc để thuê bọn họ, bảo bọn họ đến cảng Hải Châu cướp ngân lượng tồn trữ. Còn nói bên trong ngân lượng có một hộp sắt chứa công văn, việc ấy mới khẩn yếu. Hơn nữa những người Tây Dương này nghe nhiều người nói bến cảng Hải Châu giàu có và đông đúc. Về phần những hải tặc khác, có hơn một ngàn người của Chung Bân, còn lại đều là đám nhỏ chiêu mộ từ các nơi khác đến, chỉ có điều ngàn người này cũng không phải chi chính của Chung Bân.
Y bên này nói, Diệp Văn Thư bên kia đang nhanh chóng ghi chép lại, đợi sau khi viết xong ngẩng đầu lên nói. – Rõ ràng có người dẫn bọn hải tặc đến đây, chuyện này chắc chắn thoát không khỏi liên can đến Trịnh gia, bởi vì chúng ta thu nhận tàn dư của Lý gia. Cho nên làm ra trò hề này để mượn dao giết người.
Thạch Mãn Cường trầm giọng trả lời. – Đạo lý không sai, nhưng ngươi không nắm được chứng cớ, bất kể là người Tây Dương hay là hải tặc khác, đều nói không có can hệ gì với Trịnh gia, chỉ nói là người bên ngoài, Trịnh gia cũng không ngu như vậy, sẽ không để cho người trong nhà đứng ra làm chuyện này. Diệp Văn Thư vừa tức giận, vừa là bất đắc dĩ gật đầu.
Sắc mặt của Thạch Mãn Cường cũng rất âm trầm, hạ giọng nói nhỏ. – Bọn gia đinh pháo đài hùng dũng giết địch nhưng pháo của người nước ngoài cũng lợi hại. Chúng ta thiệt hại gần trăm huynh đệ tốt, mấy năm qua gia đinh đoàn luyện nam chinh bắc chiến, lúc nào chết nhiều như vậy, khu bắc Hoài An chúng ta mất mặt rồi.