Chính ngay lúc bắt đầy mới pháo kích lượt thứ nhất, nhìn thấy được trên bốn chiếc thuyền bản giáp đều có cánh buồn dâng lên, mượn vào sức gió bắt đầu tăng tốc, sau đó lại cấp tốc hạ cánh buồm. Những người nước ngoài này điều khiển thuyền so với lão hải cẩu Đại Minh không kém chút nào. Dù sao bọn họ thuận gió vượt sóng ngang dọc ngàn dặm, kinh nghệm trên biển phong phú rất nhiều.
Vừa xông tới vừa dừng lại, đội hàng ngang đơn độc của bốn chiếc thuyền bản giáp lại hướng vào phía trong di chuyển một đoạn khoảng cách. Bốn chiếc thuyền đều ở trong phương viên tầm bắn của pháo đài. Cùng lúc này pháo đài cũng đều ở trong tầm bắn của pháo thuyền. Ba chiếc thuyền mặt sau liền vào đúng một khắc lúc cánh buồm hạ xuống đồng thời nã pháo, mà lúc này, nhét đạn nhồi pháo của thủ vệ bến cảng pháo đài vẫn còn chưa hoàn thành.
Hỏa pháo liên tục vang lên, đạn pháo gào thét thuận hướng pháo đài các nơi đánh tới. Lý Hải Âu đã không dám lên chỗ pháo đài, thuyền pháo nổ súng không có gì chính xác, nhưng một mặt hơn mười mấy khẩu mấy chục khẩu hỏa pháo bắn một lượt đánh tới. Điều này sát thương tất nhiên cực lớn, duy nhất che đậy được chính là công sự đá của pháo đài này. Tiếng sấm vang rến dày đặc như vậy, gia đinh trong pháo đài này đều nhìn nhau hoảng sợ, trong lúc nhất thời dừng nhét vào.
- Nằm sát xuống! Không biết ai khàn giọng hô to, bởi vì nghe thấy tiếng rít của đạn pháo bay tới, pháo đài này nhất định bị đánh trúng rồi.
Lý Hải Âu đi đến bên này, đã từng chịu qua huấn luyện, biết ở thời điểm nào nên nằm nép sát xuống, tránh cho bị đá vụn mảnh vụn của đạn pháo rơi xuống đất không bắn trúng. Y cùng rất nhiều con cháu Lý gia rất ngại phiền toái dư thừa này, nhưng đối với hỏa pháo Lý Hải Âu rất có hứng thú, đối với những điều trong sách yếu lĩnh dạy đều rất cẩn thận tỉ mỉ nghe theo. Nghe thấy tiếng la, y theo đó nằm xuống, sau đó chính là đất rung núi chuyển, trong nháy mắt không biết gì cả.
Mặc dù nằm sát xuống, hai má Lý Hải Âu vẫn bị cát bắn phá mấy cái lỗ lớn lỗ tai, gò má tạo mấy lỗ hổng. Rung động ầm ầm qua đi, y theo đó cảm thấy qua thật lâu, nhưng lại biết thật ra chỉ trong nháy mắt, trong thoáng chốc nghe thấy ở rất xa xăm có người đang gọi mình, lắc đầu mới nhìn thấy đội phó pháo đài ngay ở chỗ bên tai, vừa rối chấn động nổ vang khiến lỗ tai y nghe không rõ ràng thứ gì.
Đội phó kia vừa hô vừa đá y một cước.- Đứng lên trợ giúp! Nã pháo đánh con mẹ nó chứ! Nhanh lên! Lý hải Âu theo đó nhảy dựng lên, công sự pháo đài đã bắn ra nửa góc, trên mặt đất có mấy cỗ xác chết, tùy ý thấy được máu thịt, đội trưởng nằm úp sấp ở một bên, trên người găm mấy miếng đá vụn, máu đã để lại đầy đất.
Chính ngay lúc này, chỉ nghe thấy trong bến cảng trên mặt biển lại có nổ vang. Trong pháo đài mọi người theo đó co rụt thân mình lại, phỏng chừng con thuyền thứ nhất đã nhét đạn vào xong cũng bắt đầu khai hỏa.
Đội phó khàn khàn cổ họng hô. – Mau! Mau! Lão tử muốn đánh chìm bọn chúng! Thuyền pháo còn kiêu ngạo dám đánh cùng pháo trên bờ chúng ta, tròng mắt thiếu tám đời. Lúc bọn gia đinh bắt đầu bận rộn, có lúc còn có chút nghiêng ngả lảo đảo, sau đó động tác trở nên lưu loát. Đã có dụng cụ pháo bị đập vỡ, tuy nhiên gần kề pháo đài đều có hai bộ dự bị. Càng vào lúc này, trình tự nạp pháo càng không được bỏ bớt.
Trước tiên rửa sạch lỗ nòng pháo lấy vải ướt dập tắt đốm lửa, sau đó đưa bàn chải khô đi vào đưa cặn và hơi nước ra, lại dùng thang móc xoay tròn thông một lần, sau đó đại khái ước lượng bắt đầu cho thuốc, dùng thước đo xác định lượng thuốc, nện thuốc nổ chặt vào, sau đó để đạn pháo vào. Phải nói tới giá pháo bằng sắt tôi luyện chính là rắn chắc, mới vừa rồi bị đạn pháo bắn đến gần, chẳng qua bắn lệch chỗ mà thôi.
Mọi việc xong xuôi, Lý Hải Âu và mọi người cùng nhau hét lớn đặt hỏa pháo đúng chỗ. Hỏa pháo mười hai cân tây này đặt đúng chỗ không dễ dàng. Đội phó pháo đài đứng chỗ lỗ hổng bắt đầu đo đạc khoảng cách và ước lượng góc bắn, không ngừng báo ra con số. Theo hét to của đội phó, gia đinh còn sót lại đóng đinh gỗ chêm mặt nghiêng vào giữa hỏa pháo và giá pháo, không ngừng điều chỉnh họng pháo.
Ở mặt biển bến cảng, mục tiêu bốn chiếc thuyền trên mặt biển quá lớn, không sao bắn chính xác được.
- Nã pháo! Châm ngòi dẫn nổ, bọn gia đinh tránh sang hai bên, hai tay đều bịt kín lỗ tai, cả pháo đài chấn động một cái. Lý Hải Âu thậm chí không để ý tới đi thu dọn hỏa pháo, vội vàng bổ nhào lại lỗ hổng xem, y cực kỳ hy vọng một pháo kích này đánh trúng thuyền địch.
Đội phó nóng giận đẩy Lý Hải Âu trở lại. – Mau trở lại chỗ cũ cho lão tử, đi nhanh! Nhưng trước lúc đó, bọn họ đều đã nhìn thấy một phát pháo rơi vào khoảng không. Trên mặt biển ven mép chiếc thuyền thứ hai đang khơi lên cột nước cao ngút trời, còn nhìn thấy được trên hai bên cửa mấy chiếc thuyền địch này họng pháo lại đưa ra ngoài, đây là phải bắt đầu tiến hành đợt pháo kích thứ hai. Trong lòng Lý Hải Âu một mảnh lạnh lẽo, lập tức cắn răng chạy về phía sau, nghĩ thầm cùng lắm là liều cái mạng này!
Nhưng ngay vào lúc này, lại nghe thấy đội phó kia rống lớn một tiếng, tiếng quát này rõ ràng là hoan hô, Lý hải Âu đánh bạo quay đầu lại liếc nhìn, lại nhìn thấy thuyền thứ hai của cánh quân thuyền địch kia đã bị bắn một lỗ to đùng.
Đại đa số pháo đài ở Đại Minh, hỏa pháo chỉ dùng để ngăn cản nơi khẩn yếu, chỉ cần qua chỗ kia, hỏa pháo liền trở nên vô dụng. Muốn một lần nữa điều chỉnh lại góc bắn pháo, thì giờ tiêu tốn chính là phải dùng canh giờ làm đơn vị tính toán, vốn dĩ không cần để ý tới, hỏa pháo sau khi điều chỉnh không nói được là chính xác, chỉnh lý càng là trò cười. Nhưng hỏa pháo Từ Châu trang bị ở bến cảng hải Châu lại khác, nó nhanh chóng điều chỉnh góc bắn, độ chính xác cũng tăng lên cao hơn.
Mấy chiếc thuyền địch trên biển trong cảng không nghĩ đến hỏa pháo của pháo đài bến cảng lại nhét đạn trong một đoạn ngắn như vậy, càng không ngờ được bọn chúng lại điều chỉnh được, càng không nghĩ đến theo tình hình tổn thất nặng nề và nghiêm trọng còn nhanh được như vậy, nhanh chóng cứng rắn phản kích như vậy! Bây giờ còn có hỏa pháo của mười một cái pháo đài tiếp tục nổ vang. Đánh trúng thuyền địch trước tiên chính là một khẩu pháo mười sáu cân tây.
Đạn pháo hai mươi cân từ một bên mép thuyền bắn vào, lại bắn trúng một khẩu hỏa pháo trong thuyền, hỏa pháo kia vừa lúc nhét vào xong, va chạm kịch liệt dẫn đến bùng nổ. Kim loại khối vụn và vụn gỗ bị phá nát quét ngang một tầng khoang thuyền này, sau đó đánh xuyên qua một mặt khác, hỏa pháo trên pháo đài có bốn khẩu đánh hụt, nhưng hỏa pháo còn lại toàn bộ bắn trúng đích.
Thuyền Cái Luân của Tây Dương trang bị hai mươi mấy khẩu hỏa pháo cân nặng thật lớn, bọn họ là nhắm mục têu rất tốt, chẳng qua là từ đầu đến cuối, bọn họ cho là mình sẽ tránh thoát pháo kích, sẽ không bị nhắm trúng, cũng sẽ không bị bắn trúng.
Vào lúc này, người trên bốn chiếc thuyền Cái Luân đã trở nên hoảng loạn, bị đạn pháo đường kính lớn bắn trúng, bất kể là tổn hại của con thuyền hay là thương vong của bọn thủy thủ, đều là tổn thất không thừa nhận được, chớ đừng nói chi là pháo đài khẳng định sẽ không có mỗi một lần pháo kích này bắn chuẩn xác.