Trên thành Lâm Thanh đã vô cùng bồn chồn, ngay khi người đưa tin hô gọi tới gần, đầu thành lập tức liền có cung tiễn bắn xuống, lập tức nghe thấy được tiếng quát mắng đầu thành, bảo cung thủ ngu muội cút xuống. Tới lúc này, Lý Ngọc Lương và cung thủ bên cạnh cũng lười hô hoán, lập tức nhằm hướng đầu thánh giương cung lắp tên, bắn thư tới gần lầu cổng thành, hô gọi.- Đưa cho người làm chủ trong thành, mau chóng hồi đáp!
Triệu Gia Quân không có cho thành Lâm Thanh bất luận cái gì làm dịu đi hiểu lầm, sau khi bắn mũi tên đòi hỏi vào thành, đoàn hỏa pháo đã bắt đầu đặt giá pháo ở ngoài thành. Nhìn từng khẩu hỏa pháo đặt sẵn ở chỗ cách thành trì mấy trăm bước, nhìn nhân mã Từ Châu vây xung quanh hỏa pháo khẩn trương bận rộn, đầu thành Lâm Thanh một trận hoảng loạn, nhìn thấy được có người đang chạy tới chạy đi trên tường thành. Thế nhưng rất nhanh, một mặt tường thành họng pháo chĩa thẳng vào bắt đầu trở nên vắng lặng, không ai muốn lưu ở bên trên chịu chết.
Tuy nhiên một canh giờ qua đi, mặt trời cũng đã ngã về tây, trong thành Lâm Thanh không có chút động tĩnh nào, cổng thành vẫn đóng chặt như trước.
Triệu Tiến và đoàn trưởng lữ trưởng cũng đã rời khỏi quân trướng, đứng từ xa nhìn trận địa hỏa pháo, Lỗ Đại mang theo đoàn Phong Bái đi gần hơn về phía trước, đã sắp hàng xong trận hình sẵn sàng xuất kích.
- Chủ tướng, có cần lại đi hỏi thử hồi đáp của Lâm Thanh không?
Triệu Tiến trả lời.- Không cần, bọn chúng cảm thấy chúng ta sẽ không hao phí khí lực công thành, cũng cảm thấy hỏa pháo này chẳng qua chỉ là đánh nát mấy miếng gạch tường, cho nên cứ như vậy nhẫn nhịn không chiến không hòa, đợi cho chúng ta chậm trễ không nổi nữa rời khỏi. Nã pháo đi!
Mệnh lệnh truyền đạt xuống, chỉ thấy bên phía pháo trận có cờ xí giơ lên đong đưa, một tiếng rền vang, tiếng sấm nổ cực lớn, nhìn thấy được cổng thành cao lớn của thành Lâm Thanh rung lên, bị oanh phá ra một lỗ, bụi đất bùng lên. Mục tiêu cổng thành lớn như vậy ngược lại không cần nhắm chuẩn quá rắc rối, nhưng đối với cổng thành này chỉ nã một phát pháo, đội pháo lập tức đưa tới tin tức cho Triệu Tiến. Thành Lâm Thanh dùng đất đá cát chặn cứng cổng thành, mặc dù oanh vỡ cổng thành, vẫn không vào được như trước.
Đợt pháo kích thứ hai lại là khai hỏa, lần này mục tiêu xạ kích là tường thành, tiếng pháo rền vang, gạch đá của tường thành bị đánh vỡ vụn, theo xung lượng cực lớn của pháo mười sáu cân tây, trên tường thành bị đánh mở một cái hố to, nhưng tường thành vẫn sừng sững không ngã như trước.
- Tường thành hợp khuôn phép đều là gạch đá ôm lấy đất nện, oanh kích chính diện như vậy kỳ thật hiệu quả không tốt, cho dù hỏa pháo của chúng ta đường kính đủ lớn, không biết bắn bao lâu mới phá thủng được. Triệu Tiến giọng điệu buồn bực, mọi người đều gật đầu.
Trên đầu thành vẫn rất vắng vẻ, theo pháo kích như vậy bọn chúng cũng không dám thò đầu ra, nhưng người bên ngoài cũng cảm giác được, thành Lâm Thanh kỳ thật không chút nào bồn chồn, pháo kích như vậy dĩ nhiên thanh thế kinh người, nhưng muốn đánh phá phòng ngự thành trì rất khó, tới sau cùng vẫn phải như tổ kiến công thành, đoán chừng người trong thành này đánh cuộc chính là Triệu Gia Quân không muốn hao phí hi sinh vô vị này.
Hỏa pháo hai đợt pháo kích đằng trước đều đang chuyển hướng hiệu chỉnh, hỏa pháo đợt thứ hai đặt sẵn ngay chỗ lại là khai hỏa, mục tiêu xạ kích lần này chính là góc thành, thành trì là tường bốn phía vây nên, đánh vào chính là một góc bốn cạnh.
Tiếng pháo nổ vang, góc tường thành bị oanh sụp mất một miếng. Hỏa pháo theo thứ tự khai hỏa, từng trận tiếng sấm, chỉ nhìn thấy tổn hại thiếu hụt của góc tường thành kia càng lúc càng nhiều, nhìn giống như có người khổng lồ vô hình vung múa đại chùy từng cái từng cái nện về hướng góc tường thành, nhìn gạch tường và đất nện không ngừng bị đánh rơi vãi, góc tường thành kia rốt cuộc không chống đỡ nổi, sụp đổ xuống tan tành.
Triệu Tiến giải thích.- Lúc ấy chúng ta ở Tế Ninh, dùng một khẩu pháo mười hai cân tây không ngừng oanh kích là đã đánh sụp được một góc tường thành, phá vỡ một sườn dốc xông vào. Hiện giờ ở nơi này hơn mười khẩu pháo khai hỏa, không có lý nào bắn không phá được.
Hỏa pháo rền vang không có đình chỉ, bởi vì cái góc thành sụp đổ kia còn không tính được là sườn dốc nghiêng, không có cách nào thông suốt khiến bọn binh sĩ giẫm đạp xông vào, tuy nhiên mặc cho ai cũng nhìn ra được, đây chỉ chẳng qua là sự tình sớm muộn, đoàn Phong Bái Lỗ Đại suất lĩnh đã nhằm hướng nơi này di động.
- Đợi tới trước khi bắt đầu tiến công, lại cho trong thành một cơ hội, nếu đầu hàng còn kịp, chúng ta không ở nơi này lãng phí sức lực. Triệu Tiến dặn dò đơn giản chốc lát, Lý Ngọc Lương bên kia thiên ân vạn tạ rời khỏi.
Triệu Tiến và chư tướng bên cạnh không có bận tâm công thủ của thành Lâm Thanh, bọn họ nghe kỹ càng hồi báo của pháo trận bên kia, lấy kình thiên lý quan sát tổn hại của tường thành. Vẻ mặt mỗi người đều rất trịnh trọng, đối với thành Lâm Thanh mà nói, dùng thành trì chân thật nghiệm chứng chiến pháp và uy lực của hỏa pháo mới là trọng yếu nhất, Triệu Gia Quân phần lớn là chinh chiến trên đất bằng, số lần công thành rất ít.
Trần Thăng nghiêm nghị nói.- Đệ nhớ mấy vị người Tây Dương kia đều nói qua quân đội của bọn họ không thiếu hỏa pháo như vậy. Nếu như chúng ta thủ bọn họ công, dùng thành trì như vậy khẳng định thủ không được. Thế nhưng, chúng ta ở đầu thành đắp dựng pháo đài, tới lúc đó chẳng qua chỉ là đấu pháo rồi.
Tất cả mọi người đều là gật đầu, Triệu Tiến khoát tay, Tôn Đại Lâm và mấy tên thân binh nâng sang một cái hòm gỗ. Trong hòm gỗ là một mô hình, làm rất tinh tế, nhìn thật có dáng vẻ như thành lũy pháo đài, tuy nhiên cũng không phải loại thành trì hình thang bốn góc vuông vức như của Đại Minh, mà là rất nhiều góc cạnh. Cái hình trước mắt thì là sáu cạnh, hơn nữa tường thành cũng không phải thẳng tắp xuống phía dưới còn có độ dốc nhất định cách nhau một khoảng.
Mô hình này ở trên một tấm ván, trên ván gỗ cũng dùng bùn cát mịn làm ra toàn cảnh, nhìn thấy được có chiến hào, có sông hộ thành, nền móng thành lũy kia tọa lạc giống như ruộng bậc thang, mỗi một tầng đều có bố trí khác nhau, tất cả mọi người đều là tập trung tinh thần nhìn sang.
Vào lúc này, bọn người của liên đội gia đinh lữ dạy bảo có phúc lợi, bọn họ vây xung quanh nghe giảng đồng thời làm bức tường người ngăn cách chủ soái bên này và xung quanh.
Triệu Tiến giải thích.- Đây là Lộ Dịch và Thang Nhược Vọng kia là ra đấy. Bọn họ vẽ cho dáng vẻ, tay nghề của thợ thuyền chúng ta thật không kém cỏi. Tất cả mọi người đều ghé sát vào nhìn.
Trần Thăng đánh giá vài lần, giọng điệu không vui vẻ nói.- Đây chính thật cái gọi là đôn đài của phương tây, xem ra biến mã diện trên tường thành của chúng ta thành góc nhọn, muốn đánh thành lũy như vậy, chỉ cần bên trong có hỏa khí cung tiễn, bên ngoài đánh vào sẽ rất khó, qua một tầng liền phải chết một tầng người. Ái chà, cái này nhìn không ra góc chết gì, hỏa pháo từ một mặt nào oanh kích cũng đều giống nhau.