Cho tới bây giờ thì Triệu Ngạn mới nhậm chức Tuần phủ cùng thái giám Thôi Văn Thăng đều đã nhận mệnh, Thôi Văn Thăng từ sớm đã đi vào Từ Châu để chờ đợi, Tuần phủ Triệu Ngạn lại dọc sông xuôi nam. Dựa theo tin tức nửa đường truyền tới, Triệu Ngạn ngày hai bữa rượu không thiếu được, lại mua ba tiểu thiếp để hầu hạ, cả đường mơ mơ màng màng, xem chừng là không muốn tỉnh lại nữa rồi.
Vào lúc này các nơi của Triệu Tự Doanh đều đang vô cùng bận rộn, điền trang các nơi thì không cần nhắc đến, tửu phường, lò rèn, xưởng dệt và các xưởng đóng thuyền, công trường đều ở ngoài vùng động đất, lần này bị lây lan rất nhỏ, chính đáng lúc chiêng trống rùm ben gia tăng khởi công làm ra.
Khắp nơi Đại Minh đều là chiến loạn, nhưng đồng dạng cơ hội buôn bán khắp nơi, càng chớ nói tới là buôn bán với nước ngoài, ngoài biển, đồ sắt và vải vóc Từ Châu hai hạng này trước mắt tính thế nào cũng đều là cung không đủ cầu, hơn nữa thiếu hụt cũng tương đối lớn, ngoại trừ đơn đặt hàng của các thương nhân ở cửa sông Thanh Giang và Giang Nam, đòi hỏi càng nhiều hơn thì là tới từ đại bang Trịnh gia, mặc dù đòi hỏi của Dư gia năm nay so với năm trước tăng lên ước chừng bốn thành, nhưng so với Trịnh gia thì cũng thực chưa tính là gì.
Nhắc tới đại bang Trịnh gia tác phong từ trước và bây giờ có chút bất đồng, long đầu Trịnh gia đối với cơ hội buôn bán cực kỳ mẫn cảm, càng bởi vì mới giành được cái ghế long đầu này nên càng cần phải dùng của cải và buôn bán để vững chắc các loại giao tình từ trước, hiện giờ trên mặt biển chỉ là nói long đầu tiền nhiệm Lý Đán vì bạo bệnh mà chết, nhưng những người nghe nhiều biết nhiều phán đoán trong lòng cũng là tránh không được, không khỏi coi đây là tai họa ngầm.
Long đầu Trịnh gia vì muốn củng cố cái ghế này liền dùng thương hàng dính tới gốc rễ làm lung lạc lòng người, lợi nhuận từ binh khí, đồ sắt còn có vải vóc tuy rất hậu hĩnh, nhưng so với chúng thì lợi nhuận từ thương hàng lại càng lớn hơn. Nhưng đồ sắt binh khí các đại bang thậm chí các thế lực lớn ở Nam Dương và Oa quốc đều có đòi hỏi rất lớn, vải vóc cũng như vậy. Đây là bọn tù trưởng chư hầu các nơi thống trị dân thuộc địa, hàng hóa khẩn yếu thu mua lòng người, như vậy buôn bán làm nhiều hơn dĩ nhiên củng cố được giao tình lẫn nhau.
Ngoại trừ một loại suy xét này thì việc đại bang Trịnh gia giao hảo đối với Từ Châu cũng có đòi hỏi bức thiết, bất kể là Trịnh Lão Hải hay là tai mắt Trịnh gia dừng lại ra vào trong cảng biển, cũng đều xác nhận một việc, dựa vào sưc mạnh của đại bang Trịnh gia vốn dĩ không đánh hạ được, lại càng khó phá vỡ, sẽ bị pháo đài phòng hộ trên bờ trên bờ đánh cho đầu rơi máu chảy, nếu đã không ăn được vậy thì cũng chỉ đành làm ăn ngoan ngoãn mà thôi.
Từ Châu làm ra được lượng lớn muối ăn, vũ khí, vải vóc cùng với hàng hóa cửa sông Thanh Giang đưa ra chỗ cảng Cáp Lỵ, đều là bắt buộc và cần thiết của đại bang Trịnh gia, mà đi về hướng cảng biển Liêu Đông, thì cần phải có cảng Hải Châu này làm trung chuyển mậu dịch và tiếp viện, nếu một trong hai tuyến này bị cắt đứt, thì bên phía Từ Châu còn có con đường phát tài, nhưng một phần ba cục diện hiện giờ của Trịnh gia sẽ bởi vì cái này sụp đổ, bởi vì phần lớn muối ăn được đưa vào để mà củng cố nhà buôn bán cũ Phúc Kiến tiếp nữa cũng sẽ có phiền toái.
Trịnh gia cũng có chung nhận thức, tuy rằng Từ Châu chứa chấp bọn còn sót lại của Lý gia là Lý Tư Minh và Lý Tư Mân, nhưng với Trịnh gia không có mâu thuẫn xung đột, việc buôn bán lại càng nhiều, giao kết với nhau lại càng thắm thiết, tàn dư của Lý gia kia thì càng sẽ không mượn lực báo thù.
Bất kể là làm buôn bán phát tài hay đại cục của đại bang ổn định lại hoặc là ân oán tình cừu với Lý gia, những nguyên nhân này đều khiến đại bang Trịnh gia ở cảng Hải Châu bên đó hạ tiền vốn lớn, mặc dù Triệu Tự Doanh không có giao người Lý gia ra, nhưng việc Trịnh gia gia tăng số lượng mậu dịch, hứa hẹn sẽ tăng gấp đôi lượng thuyền con đi Liêu Đông, hơn nữa còn cố ý bố trí thợ thuyền của mình tiến vào xưởng đóng tàu.
Trong mậu dịch này, người phòng mậu dịch của Triệu Tự Doanh cũng biết Oa quốc rốt cuộc có bao nhiêu béo bở, đội thuyền đợt thứ ba của Trịnh gia đã mang tới lượng lớn bạc nén và thỏi đồng, chủ thuyền Trịnh gia còn cố ý nhắc nhở Từ Châu bên này khi dung luyện thỏi đồng phải chú ý, vì bên trong thỏi đồng của Oa quốc có chứa khá nhiều bạc, nếu tinh luyện ra được liền phát tài lớn, thỏi đồng là để đáp ứng đòi hỏi của Triệu Tự Doanh, mà những bạc này là tiền đặt cọc.
Đòi hỏi lớn như vậy, thợ tạo của Triệu Tự Doanh ở các nơi dĩ nhiên muốn toàn lực khởi công, trận động đất này đã cho bọn họ một cơ hội tốt chiêu mộ nhân công. Vân Sơn Hành, hiệu buôn của Tôn gia đều là đi bên phía Hoài Dương và Giang Nam, hễ là thợ thầy có tay nghề có kinh nghiệm đều sẽ được Từ Châu dốc sức chiêu mộ, đáp ứng đủ loại điều kiện ưu đãi, chính là muốn làm sung túc thêm cho công trường của mình.
Tuy nhiên chiêu mộ nhằm vào vùng thiên tai ưu đãi gần như cực hạn cho thợ thầy có tay nghề có kinh nghiệm, nơi đi đối với lao động chỉ có một, đó chính là đi vào trong điền trang các nơi an trí, chiêu mộ lao dịch công trường bị Triệu Tiến hạn chế vô cùng gắt gao, chỉ được tiến hành ở một châu bốn huyện Từ Châu và trong địa phận Bi Châu.
Hiện giờ mặt đất Từ Châu, Bi Châu phồn thịnh giàu có và đông đúc hơn so với trước kia rất nhiều, chỉ cần ngươi chịu ra sức làm việc, nuôi sống gia đình cũng không thành vấn đề, tuy nhiên tất cả nghề làm ăn việc sai vặt đều cách thành trì rất xa, đều ở nơi chốn địa thế khá là cao, nhất là nhưng làm công, việc kém đãi ngộ khá là không tệ kia, tửu phường, xưởng rèn và xưởng dệt cùng với xưởng đóng thuyền và ruộng muối nơi Hải Châu kia, đều phải hàng loại người đi làm công, nhưng đi cũng chỉ bỏ lại quê hương đằng sau lưng.
So với việc nuôi sống gia đình và sống xa quê nhà thì ăn no còn sống trọng yếu hơn, thành trì các nơi Từ Châu Bi Châu càng ngày càng hoang vắng, đám dân chúng mang theo gia đình tụ tập xung quanh công trường của Triệu Tự Doanh, hoặc đi về hướng các điền trang đang xây dựng của Triệu Tự Doanh ở Sơn Đông, bên đó dùng người cũng không ít. Có một số người đối với sắp xếp này có chút buồn bực, trong long luôn tự hỏi phải chăng đây là cách nói phong thủy hay tiên tri gì đó? Nhìn có ý muốn rút sạch thành trì các nơi.
Tuần phủ Phượng Dương mới nhậm chức Triệu Ngạn khi rời bến thuyền Hoàng Hà, tuy rằng còn mặc quan bào, tiến hành nghi thức trang hoàng, nhưng bên này Triệu Tự Doanh mặc nhiên không có phái người tới đón tiếp, ngược lại Thái giám Thôi Văn Thăng chờ đọi đã lâu liền phái tôi tớ tới thông tri, sau khi chào hỏi lẫn nhau, lúc này mới lên xe ngựa đi về phía Hà gia trang.
Đứng trước xe ngựa Tuần phủ Triệu Ngạn có vẻ khó khăn mở lời.
- Thôi công công, ngồi xe ngựa khẳng định rất xóc nảy, cái tuổi này của bản quan cũng không vẫy vùng nổi nữa, ta vẫn nên ngồi kiệu thì hơn.