Tuy nói bên trong thành này có Thánh Cô của Văn Hương Giáo, lại có Lý tuần kiểm thông đồng chặt chẽ với Từ Châu, nhưng Lâm Thanh Châu dù sao vẫn là quốc thổ Đại Minh, chịu khống chế của vương pháp. Sau khi Bộ hộ và Tuần phủ tỉnh thành đều phái người tới, Lâm Thanh châu bên này liền bị đốc thúc bắt đầu vận chuyển.
Triều đình bằng lòng xuất bạc, lại có uy thế của Bộ hộ áp chế, hơn nữa còn có các lão đại lương thực phía sau ngầm tán đồng, đám thương nhân buôn bán lương thực đã hút hết máu huyết của tào vận hoặc bằng lòng, hoặc không bằng lòng bắt đầu phải nôn ra, nhưng những điều này đều đã thay đổi trên sổ sách. Nhiều kho lúa như vậy trên bến thuyền tào vận kỳ thật không có xuất ra nhập vào, chẳng qua là kho lúa ở nơi nào thì lúc này quy về nơi đó.
Khiến rất nhiều người Lâm Thanh không biết nên khóc hay cười chính là, Bộ hộ và Tuần phủ vơ vét lương thực, Lý gia và Vân Sơn Hành cũng thu mua, hai bên rõ ràng không xâm phạm nhau, thậm chí còn xuất hiện việc một số nhà liên thủ với nhau để nâng giá. Lại nói cũng không có gì kỳ quái, nếu như là nhà buôn bình thường, sai dịch mà quan phủ phái ra cầm niêm phong liền trưng dụng được rồi, nhưng những hạng người kiếm ăn được bằng nghề tào lương há dễ dàng chọc vào, ngươi dám trưng dụng, ngày mai khó giữ được chức quan. Những thương gia giàu có có trăm ngàn mối giao tình với những đại thần quyền quý lần này đã đi đầu vì quốc gia mà làm việc, nên cần phải thu mua với giá cao để có chút bồi thường.
Theo kinh nghiệm của mọi người từ trước đều cảm thấy lần này Từ Châu còn bị động tiếp chiến, triều đình phái đại quân xuôi nam, chút nữa thì chiến trường vẫn là ở trong địa phận phủ Duyện Châu, lân cận Tế Ninh, ai nghĩ được Triệu Gia Quân Từ Châu lần này cử động rất nhanh, khi triều đình còn đang triệu tập binh mã, bọn họ đã tập kết xong ở Tế Ninh, hướng tới phủ Đông Xương bên này, cho dù ai cũng đều nghĩ ra được, đối phương tất nhiên muốn động ở thành Lâm Thanh này.
Lúc đầu, trên dưới thành Lâm Thanh đều rất nhiệt tình với người tới từ Bộ Hộ và tỉnh thành. Sau khi tin tức tới đã nhanh chóng lãnh nhạt. Những người tới kia cũng không phải mê muội, một canh giờ sau khi nhận được tin tức lập tức mang người quay về Tế Nam. Vì sao chậm trễ một canh giờ, là vì muốn tìm chỗ tốt ở Lâm Thanh Châu, chất các loại thùng hàng lên xe, nếu không lần này đã trắng tay rồi.
Người chủ sự Phan Hòa Kiến mà Bộ hộ phái ra ngược lại quyết định rất nhanh. Y thét đám tùy tùng và hộ vệ lại với nhau, sau đó đóng chặt cửa nhà, cửa phòng, người thành Lâm Thanh nhìn thấy đều cảm thấy chê cười. Vị Phan chủ sự xuất thân Đông Lâm này sau khi tới Lâm Thanh luôn rất cao giọng, luôn mồm vì nước làm việc, kết quả đám thương nhân buôn lương thực đưa bạc, dâng nữ tử tới đều vui vẻ thu nhận hết, thật sự nhìn không ra chữ “thanh” trong đó rồi.
Kim ngân trắng lóa bày ra trước cửa đã bị phân thành nhiều phần lớn, nhìn thấy tiền tài này, đám hộ vệ tùy tùng và tôi tớ đều trợn tròn mắt, người sắc sảo còn có thể nhận ra, đây là chỗ tốt mà đám thương nhân buôn lương thực đưa tới, mỗi phần cũng phải hơn trăm lạng, cầm đi mua nhà, đất thế nào cũng sống qua mấy năm an lành.
Phan Hòa Kiến mặc quan bào, vạt áo dài lại dùng dây thừng buộc lại, cầm trong tay một thanh trường kiếm, vẻ mặt nghiêm túc nói.- Các vị, đại quân triều đình cử động chậm chạp, phản nghịch Từ Châu lại tới nhanh, nghịch tặc khẳng định chẳng mấy sẽ đến thành Lâm Thanh. Lương thảo bên ngoài thành không khéo sẽ bị phản tắc cướp lấy hết, trở thành tiền vốn để bọn chúng tạo phản, chỉ sợ phản tặc Từ Châu vốn dĩ đánh tới cũng là vì chủ ý này. Cũng có loại gian tà ở bên ngoài thành tích trữ lương thảo cho bọn chúng, thật sự là tổn hại đại nghĩa, cực kỳ khốn kiếp.
Đám tùy tùng và tôi tớ ở dưới chỉ chăm chú nhìn vào chỗ vàng bạc, đối với lời huấn thị của Phan chủ sự này không có hứng thú. Ai mà không biết những chuyện này, đây vốn không phải bí mật, hiện tại mọi người bận tâm nhất chính là Phan chủ sự xuất ra nhiều bạc như vậy là muốn làm gì.
- Bản quan đọc sách biết đại nghĩa, nhất định trung quân đền nợ nước, sao ngồi xem Lâm Thanh châu này rơi vào tay quân phản loạn. Phan chủ sự hiên ngang lẫm liệt nói. Y còn chưa dứt lời đã có người lui về sau mấy bước. Mọi người làm công để nuôi sống chính mình, cũng không muốn cùng y đi chiến đấu với phản tặc hay thủ thành, đây chính là tự tìm đường chết.
- Chúng ta hiện giờ liền rời thành, hỏa thiêu tất cả toàn bộ lương thảo ngoài thành. Sau đó liền về kinh sư, quân phản loạn không có lương thảo, tất nhiên không chiến tự tan. Tới lúc đó ai nấy đều có đại công! Những lương tiền này các ngươi lấy trước đi, đợi sau khi chuyện thành, bản quan còn phải cho các ngươi một nửa còn lại. Những tiền của kia, bản quan đã đưa về kinh sư rồi.
Nghe thấy điều này, mấy chục người Phan chủ quản gọi tới tạm thời trở nên phấn chấn, phóng hỏa thật là dễ dàng, những kho lương và lương thực tụ tập ở bên ngoài mọi người đều đi theo nhìn qua. Cỏ gỗ bao quanh kho lương, bên trong lại đều là các loại hạt giống, có một chút đốm lửa liền bốc cháy, đến lúc đó thế lửa lan tràn việc này cho dù làm thành rồi, trước mắt mấy trăm lượng bạc sau khi xong việc cũng liền tới tay.
Đây cũng không có gì để sợ hãi, quân phản loạn nói là tới mau, nhưng còn chưa có tới, ra thành phóng hỏa nhất định là vội không kịp phòng bị, đợi lửa bốc lên cái gì cũng muộn rồi!
Trong phòng hơi chút yên lặng, lập tức mọi người đều là thét to lên, một bên ba chân bốn cẳng tiến lên đi lấy bạc, một bên hô “nguyện ý đi theo lão gia vào sinh ra tử, đền đáp diệu kế của triều đình lão gia, sau khi hồi kinh tất nhiên sẽ một phen đại phú quý!
Không qua bao lâu, Phan chủ quản và bọn thuộc hạ cũng đã sẵn sàng, có người cưỡi ngựa, có người đánh xe, mỗi người đều là vác tay nải nặng trịch, trên mặt lại mang hưng phấn, cứ như vậy một đường rời khỏi thành. Quan lại Lâm Thanh Châu cũng lười để ý tới, càng không có ân cần nịnh nọt lúc mới đầu, ngược lại người qua đường xem náo nhiệt, đối với đoàn người này có chút khinh bỉ, đây không riêng gì chỗ tốt bao nhỏ bao lớn, nữ nương trong kỷ viện kia cũng bỏ ở trên kiệu mang đi, lúc này đây thật không uổng công tới Lâm Thanh.
Đợi sau khi ra khỏi thành, cũng là chạy thẳng tới bến thuyền bên đó, hồi thành ngồi thuyền quan cũng là lệ thường. Đương nhiên, những kho lương lương thực tồn trữ cũng ở nơi này. Bỏ xe ngựa và đồ tế nhuyễn dừng nơi thuận gió, một đám người lại là tay chân luống cuống sẵn sàng vật để dẫn lửa đốt lửa. Không bao lâu mỗi người một cây đuốc, Phan chủ quản kia đứng ở trên xe ngựa giống như thống soái, uy phong lẫm liệt hét lớn một tiếng, mọi người cầm đuốc lập tức tản ra, nhằm phương hướng kho lương thực tồn trữ bên kia chạy đi.
Từ sau khi tin tức đại quân Từ Châu tụ tập Tế Ninh truyền tới, trên bến thuyền Vận Hà Lâm Thanh Châu liền trở nên vô cùng vắng vẻ, nhưng kẻ đi được đều là chạy tứ tán, binh tai đã tới rồi, thằng ngốc mới không đi. Nếu như đã vắng vẻ, dĩ nhiên liền không có người đếm xỉa đám người Phan chủ quản phóng hỏa, mặc dù là có nhìn thấy cũng đều né tránh rất xa, những hộ binh kia cũng đều mang theo đao!