Ở dưới ngọn đèn chiếu xuống, Vương Tự Dương nhìn Triệu Tiến sắc mặt âm trầm, cũng không dám tiếp tục thừa nước đục thả câu, vội vàng nói.- Tiến gia, tiểu nhân khi đi qua địa phận phủ Thái Nguyên sắp đến Đại Đồng phủ, lại ở bên kia nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc của Từ Châu. Lúc trước không biết là gia đinh hay là đoàn luyện, tiểu nhân cảm thấy không đúng, cũng không có tiến lên chào hỏi, chỉ đi theo một đoạn. Không dối gạt Tiến gia, Sơn Tây phong nguyệt tốt lắm, tiểu nhân qua bên đó đều phải tiêu khiển một chút.
Triệu Tiến không có cử chỉ gì, hắn đã sớm từ phía Nội Vệ biết được Vương Tự Dương này háo sắc, ở Sơn Tây rất là phong lưu, không chỉ nuôi vợ bé, thường xuyên còn phải thu nạp vài người vào phòng. Tuy nhiên theo như lời của Vương Tự Dương nói lại làm cho hắn thấy hứng thú. Gia đinh đoàn luyện ở Sơn Tây, bọn họ ở phương viên khống chế của Từ Châu tìm được kế sinh nhai thật tốt, bất kể khỏe mạnh tàn tật, Từ Châu nhất định sẽ có chỗ an trí thích đáng cho họ, hơn nữa còn có một phần sản nghiệp, không lưu lại bên này đi Sơn Tây làm cái gì?
Nhìn Triệu Tiến có hứng thú, Vương Tự Dương hắng giọng lại nói.- Mượn nguyên do này đi theo ra ngoài, những người kia thường tới gần khách điếm, còn mang theo hơn hai mươi mấy tên tráng đinh, nói là lại đây mua người mướn người. Như vậy cũng không có gì, tuy nhiên hai mươi mấy người kia có cử động rất giống với gia đinh Triệu Tự Doanh chúng ta, cũng là tháo vác như vậy. Nhưng giọng nói của hai mươi mấy người kia đều là bên chỗ Sơn Tây và Thiểm Tây, vài người đi theo chính là đi như vậy. Đúng, cũng là đi đều bước, lúc ấy chạy đi gấp quá, tiểu nhân sợ chậm trễ chuyện buôn bán, lại không dám làm loạn sắp xếp bọn tiểu nhị đi theo dõi, chỉ thăm dò một chút ở khách điếm nơi đó. Khách điếm nói những người đó đều đến từ Đại Châu, hình như là bắt đầu từ năm trước hay là năm ngoái, Đại Châu còn có thân sĩ bắt đầu chiêu mộ tráng đinh làm đoàn, chỉ nhận hán tử tráng niên Thiểm Tây và Sơn Tây không có gánh nặng trên người.
Nghe được Vương Tự Dương giải thích, Triệu Tiến không có lập tức trả lời, sau khi im lặng đi về phía trước một đoạn, mới cười nói.- Thú vị, thật là thú vị, ta sẽ bố trí vài người cho ngươi, đến lúc đó ngươi tới sai phái là được rồi.
Vương Tự Dương vui rạo rực trả lời.- Đa tạ Tiến gia, đến lúc đó tiểu nhân liền chỉ điểm cho mấy vị bọn họ rõ ràng, liên thủ thật tốt với nhau là được.
Triệu Tiến dừng bước, quay đầu hỏi Vương Tự Dương.- Ngươi hiện tại gia tài hẳn là không ít, đoán chừng lấy đi sang bên Giang Nam và Sơn Tây cũng sẽ không rơi dưới hạ phong, có phải như vậy không?
Bị Triệu Tiến hỏi gia sản, Vương Tự Dương không kìm lòng nổi rùng mình một cái, tuy nhiên vẫn trả lời.- Bên Giang Nam thì không biết, tiểu nhân ở Sơn Tây xếp vào bốn mươi người đứng đầu vẫn là có. Đây đều là ân điển Tiến gia, không có Tiến gia, tiểu nhân làm sao có được như ngày hôm nay, đáng giận lúc đó tiểu nhân bị dầu mỡ heo làm hồ đồ rồi.
- Mới xếp được tới bốn mươi hạng đầu? Triệu Tiến ngạc nhiên hỏi, suy nghĩ của hắn đều bị câu trả lời này cắt đứt.
- Vào được bốn mươi hạng đầu đã rất khó khăn rồi, sau lưng thương gia giàu có bên kia không phải là vương phủ chính là biên quân, chuyện làm ăn muối dẫn quân lương đều là do bọn họ làm chủ, còn có mua bán qua lại với các bộ lạc Mông Cổ ngoài quan ải thậm chí các nơi xa hơn. Mấy chục năm trên trăm năm đã trôi qua, thật sự là giàu ngang một nước, tiểu nhân mặc dù có vận may lớn, nhưng vẫn là không đuổi kịp. Vương Tự Dương vội vàng nói, gã nhận ra được Triệu Tiến hỏi chuyện cũng không có ý gì khác.
Câu trả lời này khiến Triệu Tiến có chút sững sờ, món lợi lướn buôn bán rượu trắng và trâu ngựa này hắn biết rõ, hơn nữa tầm vóc này còn đang nhanh chóng mở rộng thêm, vốn tưởng rằng Vương Tự Dương đã tính là phú hào giàu có nhất rồi, chưa từng nghĩ mới vừa đụng đến mép thôi. Chỗ nào có dính đến buôn bán với bên ngoài đều là núi vàng biển bạc, Triệu Tiến lại nghĩ đến bên Giang Nam, nơi đó nhà quyền quý đại tộc kế thừa trăm năm trở lên, thiết nghĩ không ít người có dính tới mậu dịch trên biển, tích lũy này cũng là vô cùng hùng hậu.
Đợi từ trong xuất thần khôi phục lại, Triệu Tiến bật cười nói.- Bị ngươi như vậy đi quấy rầy một cái suýt nữa đã quên muốn nói gì. Lão Vương, ngươi đừng tưởng rằng hiện tại kẻ giàu có là hiếm thấy như thế, đi theo chúng ta tiếp nữa, mai sau đến được mức nào, ngươi khẳng định không ngờ tới.
Vương Tự Dương theo đó bật cười, nụ cười lập tức đọng lại trên mặt, sau đó tay chân mau lẹ quỳ trên mặt đất, dập đầu nói.- Xin Tiến gia yên tâm, tiểu nhân sau này nhất định trung thành và tận tâm, bằng lòng tan xương nát thịt vì Tiến gia, bằng lòng làm trâu làm ngựa cho Tiến gia.
Triệu Tiến giơ tay dìu đỡ Vương Tự Dương đứng lên, cười nói.- Ngươi hỏi thăm mấy tin tức này cũng không tệ, ta xem ngươi hay là treo cái chức vụ ở bên Nội Vệ, để sau này làm việc cũng tiện hơn nhiều.
Lời nói này khiến Vương Tự Dương suýt nữa lại muốn quỳ xuống, Đại Minh rất nhiều thương gia giàu có đều có thân phận là Cẩm Y Vệ, có khi là dựa vào tổ tiên để lại, có khi là tốn nhiều tiền mua được, có thứ này đúng là làm việc tiện hơn nhiều, trong thiên hạ Đại Minh ai không nhường Xưởng Vệ ba phần, mà ở trên địa bàn Từ Châu, gia đinh trong đội Nội Vệ giống với Xưởng Vệ Đông Xưởng, có được thân phận này, chẳng phải là nói rõ nhà mình được coi trọng.
Nhớ tới lúc trước cấu kết người ngoài, suýt nữa đưa mình tới họa sát thân, nghĩ đến chuyện buôn bán hiện giờ này, Vương Tự Dương trăm mối cảm xúc ngổn ngang, đi theo vài bước, nước mắt lại không ngừng rơi xuống, trong lúc nhất thời cũng bất chấp tươi cười làm ra vẻ nịnh hót, ở bên đó cố gắng đi lau cũng ngăn không được, Triệu Tiến vỗ vỗ bả vai Vương Tự Dương, ôn hòa nói.- Làm rất tốt, ta sẽ không bạc đãi ngươi.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến mang theo bọn hộ vệ đi về phía trước, Vương Tự Dương ở phía sau không kìm nổi khóc ra thành tiếng.
Triệu Tiến về đến nhà lúc đó đã hơi muộn, tuy nhiên Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan cũng còn chưa ăn cơm chiều, ở đó chờ hắn trở về, ba đứa bé đều có chút đói, đứa lớn ăn điểm tâm, đứa bé do vú nuôi mang đi bú sữa, nhìn thấy Triệu Tiến trở về, đồ ăn mới được bưng lên.
- Phu quân, cha chồng ở bên kia thấy đỡ chưa?
Từ Trân Trân mở miệng nói, nhìn thấy sắc mặt Triệu Tiến nặng trĩu gật đầu, Từ Trân Trân do dự lại nói.- Thiếp thân hỏi qua lang trung quen biết, bọn họ nói lần này bệnh của cha chồng cũng không nhẹ, dính tới rất nhiều bệnh cũ vết thương cũ lưu lại, rất là phiền phức. Triệu Tiến rầu rĩ gật đầu, mở miệng nói.- Ta biết, lần này rất phiền phức, tận tâm tận lực đi chăm sóc chữa trị, chúng ta cũng không có cách gì khác nữa.
Ăn xong cơm chiều, Triệu Phượng, Triệu Long được dụ dỗ đi ngủ, Mộc Thục Lan thì là đi chăm sóc Triệu Kỳ, Triệu Tiến và Từ Trân Trân cũng là cùng nhau nghỉ ngơi. Ánh lửa ngọn đèn tắt, phòng ngủ lâm vào tối mờ, Triệu Tiến không có lên tiếng, tuy nhiên cũng không có ngủ, trong đầu vô số các chuyện lăn qua lăn lại, trong lúc nhất thời làm sao bình tĩnh lại được, đúng lúc này, vốn tưởng rằng Từ Trân Trân đã ngủ lại mở miệng nói.- Phu quân, lần này phải đánh tới khi nào, chúng ta thắng được sao?