Trong hệ thống và phương pháp tốt như vậy, các đoàn doanh mới thành lập lập tức hình thành được chiến lực, bởi vì những tuần đinh, đoàn luyện và nghĩa dũng Từ Châu này bản thân chính là được huấn luyện theo phương thức của Triệu Gia Quân, đã từng nhiều lần phối hợp vớ nhau, không tồn tại vướng mắc và lạ lẫm. Chẳng qua sau một đợt tăng cường quân bị, mấy chục vạn người Từ Châu, Bi Châu gần như đã dùng đến cực hạn, điền trang khai hoang bên kia đã không thể cung cấp hộ vệ thoát khỏi làm việc nữa, bằng không sẽ gây trở ngại cho việc vận hành nông, công, thương, nhưng sau đợt tăng cường quân bị này, rất nhiều việc vốn dĩ đám đoàn luyện phải làm đều được các doanh quân sỹ hoàn thành, không tồn tại lỗ hổng phòng ngự.
Giá thuê xe ngựa ở cửa sông Thanh Giang đã tăng cao, bởi vì xe trâu, xe ngựa đã bi điều động bổ sung đến các lữ đoàn để chở đồ quân nhu. Xe lớn ở cửa sông Thanh Giang kỳ thực cũng là một bộ phận hậu cần quân nhu của Triệu Gia Quân. Lần này sử dụng không riêng gì xe lớn mà còn cả một lượng lớn thuyền bè vận tải. Thủy thủ trên thuyền ngược lại vô cùng vui vẻ, dù sao thủy vận bế tắc, việc sinh kế của mọi người gặp vấn đề. Nếu Tiến gia Từ Châu chiếu cố, mọi người cũng vui vẻ bán mạng, về phần trung nghĩa ư, trên tào vận đã hút máu huyết của Đại Minh nhiều năm như vậy, đâu có khi nào nói chuyện trung nghĩa?
Điều khiến các lộ thương gia giàu có Nam Trực Lệ không nói được gì chính là, Triệu Gia Quân đến bây giờ còn chưa hề ức hiếp ngang ngược mà đều là mua bán công bằng, chỉ cần không tăng giá ào ào, Triệu Gia Quân đều trả bằng vàng bạc, thậm chí việc buôn muối vẫn chiếu theo như bình thường, bởi vì tham gia của Vân Sơn Hành, sản lượng muối của vùng Giang Hoài tăng lên sáu thành so với năm trước, hơn nữa còn tiếp tục tăng, càng không cần phải nói tới việc do bị chiến tranh kích thích và những đô thị và chợ lớn trở nên vô cùng náo nhiệt. Từ Châu mấy năm nay rốt cuộc tích lũy được bao nhiêu vàng bạc, ai nấy đều rất có hứng thú suy đoán.
Trên đường là những xe trâu xe ngựa chở đầy hàng hóa, đồ đạc. Trên Vận Hà và các nhánh sông là những con thuyền nặng trĩu giương buồn đi tới. Trên con đường hai bên bờ Vận Hà, các bộ phận của Triệu Gia Quân khẩn trương hành tiến, cát bụi mù trời.
Triều đình xuất động đại quân, thường thường là Binh bộ lập vạch kế, nội dung tình tiết cả thiên hạ đều biết, mà Triệu Gia Quân Từ Châu lại không như thế. Các nơi đến gần chỉ nhìn thấy binh mã điều động, các mặt liên quan chỉ nhìn thấy đồ đạc được vận chuyển, đến lúc bắt đầu đoán đại chiến sắp xảy ra, nhưng không biết có bao nhiêu người, xuất động lực lượng như thế nào. Người từ phía bắc Hoài An tới Từ Châu làm việc, nói những điều mắt thấy tai nghe, rồi đối chứng lẫn nhau mới phát hiện rõ ràng. Lữ thứ hai và đại doanh Từ Châu đều sẽ xuất động, các đoàn tăng cường từ các nơi cũng sẽ tham gia.
Ngày hai mươi lăm tháng ba năm Thiên Khải thứ tư, Triệu Tiến ra lệnh, đến đầu tháng tư, các nơi đã có suy đoán, nói Từ Châu lần này sẽ xuất động mười vạn đại quân, lẻn vào kinh sư, đoạt lấy thiên hạ.
Đoàn thứ nhất của lữ thân vệ vào ngày hai mươi bảy tháng ba đã vượt Hoàng Hà tiến về phía bắc, ngày hai mươi chín tháng ba, đoàn kỵ mã khởi hành. Triệu Tiến và lữ dạy bảo ngày mùng hai tháng hai xuất phát, sở dĩ đi muộn như vậy là vì phụ lão Từ Châu, Bi Châu có lời thỉnh cầu, những sỹ thân cường hào đức cao vọng trọng nhất ở hai nơi sau khi đưa tin lẫn nhau, quyết định chuẩn bị hương đèn trâu rượu, cung kính tiễn Triệu Tiến lần này mã đáo thành công, chúc Triệu Gia Quân hùng dũng lên đường.
Trung tuần tháng ba, Triệu Tiến phái sứ giả đi Từ Châu, Bi Châu tuyên đọc thông cáo, chiêu mộ nghĩa dũng, võ phu tự chuẩn bị binh khí, ngựa cưỡi. Trong thông cáo nói rằng chuyến đi này hung hiểm, sinh tử tự chịu, cũng không nói cấp cho chỗ tốt gì, nhưng thông cáo chiêu mộ này ở Từ Châu và phủ Hoài An, thậm chí phủ Phượng Dương và phủ Dương Châu, cũng như phủ Duyện Châu Sơn Đông đều tạo ra một trận sóng gió. Những võ phu tự mình sửa soạn được binh khí, ngựa cưỡi lần lượt đuổi tới, những người không có ngựa cũng đi suốt đêm. Những sỹ thân cường hào bỏ tiền trang bị cho con cháu mình, thậm chí những nhà chuyên đọc sách cũng thu nhận người học võ làm nghĩa tử, bỏ tiền trang bị để bọn họ tới bên này báo danh.
Theo ý nghĩ của mọi người, đây là Tiến gia muốn cùng với đồng hương cùng hưởng phú quý. Đây là cơ hội cuối cùng, nếu không nắm lấy sau này không còn nữa. Nam nhi nhiệt huyết lúc này cần phải dựa vào đao thương mà đoạt lấy công danh, vì chính mình, vì con cháu mà kiếm sản nghiệp phú quý mấy chục đời.
Tuy nhiên những người tới được cũng không nhiều, bởi vì Triệu Gia Quân luôn thu nạp chiêu mộ ở những địa bàn này, đợi đến lúc Triệu Tiến lãnh binh xuất phát, có tổng cộng hơn một ngàn nghĩa dũng, phân thành ba đội, lần lượt quy thuộc vào đoàn thứ nhất của lữ Thân Vệ, lữ dạy bảo và đoàn quân sỹ cưỡi ngựa.
- Chúc tướng quân chuyến này ra quân chiến thắng, hồng đồ mở rộng. Những sỹ thân có danh vọng của Từ Châu, Bi Châu cung kính dị thường chúc tụng, sau đó dâng rượu ngon. Triệu Tiến cười tiếp nhận, sau đó uống một hơi cạn sạch. Vương Hữu Sơn mỉm cười đứng ở một bên, cảnh tượng trước mắt thực sự làm ông thấy xúc động.
Triệu Tiến cười chắp tay, tất cả mọi người đều đáp lễ, đợi sau khi mọi người đứng dậy, Triệu Tiến cao giọng nói.- Sau trận chiến này, mọi người sẽ tốt hơn một chút, cũng sẽ được hưởng vài năm thái bình. Còn về đại sự mà mọi người nghĩ, Triệu mỗ cũng nói rõ, không vội, còn phải đợi vài năm. Nhưng Triệu mỗ còn trẻ, đợi vẫn được, ta xem các vị cũng đều đợi được.
Ai cũng nhìn ra Triệu Tiến tâm tình không tệ, ý tứ nói ra khiến mọi người có chút thất vọng, nhưng đều biết điều cười rộ lên. Triệu Tiến trèo lên mình ngựa, lại cất giọng nói.- Các vị, ngày lành còn ở sau này, mai sau sẽ ngày càng tốt hơn, mọi người cứ yên tâm là được.
Nghe thấy lời này, mọi người đều cười xuất phát từ nội tâm, nhìn Triệu Tiến xuất phát theo hộ vệ của thân vệ tùy tòng rời đi, mọi người đều thấp giọng nghị luận, nói vì sao Tiến gia lại vui vẻ như vậy, có chút gần như khoe khoang. Có người nói ngày trước lão thái gia thân thể không tốt, mấy ngày nay lại khôi phục rất nhanh, thậm chí còn đi bộ. Trước trận chiến không có gì phải lo lắng, dĩ nhiên thoải mái vui vẻ. Lại có người nói việc nạp thiếp của Triệu Tiến đã định, hiện tại Mạnh Tử Kỳ đã không hầu hạ ở phủ Triệu Tiến mà ra ngoài ở, do một vị tú tài già trung hậu ở trong thành nhận làm nghĩa nữ, đợi đến sau khi chiến thắng trở về sẽ vào nhà.
Việc nạp thiếp này có tính là chuyện vui hay không còn phải bàn. Uy lực của hỏa khí mọi người đều thấy rõ ràng, Mạnh Chí Kỳ nắm giữ sức mạnh lớn như vậy, lại là thân vệ của Triệu Tiến, dĩ nhiên muốn có chỗ lôi kéo.
Phụ thân Triệu Chấn Đường của Triệu Tiến sức khỏe chuyển biến tốt là sự thực, nghe nói Trần Vũ đã đến thăm một lần, đã chế diễu một phen, nói cái gì mà “Đệ sao lại vô dụng như vậy, tiểu tử nhà đệ làm ra cục diện lớn như vậy, đệ đã giúp được cái gì. Đệ nếu như không giúp được, còn cả ngày lo lắng sợ hãi, đây là già rồi nên hồ đồ sao? Chúng ra sống đời chúng ta, nhìn các con trưởng thành, phú quý của bọn chúng có can hệ thế nào tới chúng ta, bọn chúng hiếu thuận không phải là đủ rồi hay sao?”.
Ngôn ngữ gọn gàng, dứt khoát khiến Triệu Chấn Đường trầm tĩnh lại, vứt bỏ gánh nặng trong lòng, tinh thần lập tức tốt lên, ăn nhiều hơn, thân thể mỗi ngày một chuyển biến tốt. Rốt cuộc là năm đó xuất thân đao phủ, thật muốn nghĩ thông suốt nhưng vẫn là bảo thủ. Lúc Triệu Tiến vấn an, theo thói quen nói về động tĩnh của Triệu Gia Quân, Triệu Chấn Đường không nghe, thậm chí còn bảo hắn đừng đến vấn an, nói là cho cháu đến được rồi, con đi làm việc của con. Hoặc là do Lý Tử Du đưa đến mấy gốc sâm lâu năm và những dược liệu quý giá nên Triệu Chấn Đường hồi phục càng lúc càng nhanh.
Theo tình huống như vật, Triệu Tiến dĩ nhiên tâm tình vui vẻ, hơn nữa làm hắn vui vẻ còn có nguyên nhân khác. Lúc đoàn quân sỹ cưỡi ngựa tới Tế Ninh, triều đình vẫn chưa có động tĩnh gì.
Hôm nay là ngày mùng sáu tháng tư, Triệu Tiến dẫn quân tới Tế Ninh, ven đường không gặp bất cứ chống cự nào, ngược lại có chút không hiểu là người ở đây lại hô vạn tuế, thậm chí còn có người quỳ lạy, đều bị đuổi thẳng đi. Lúc tới Tế Ninh, xung quanh Vận Hà bên ngoài thành Tế Ninh đã trở thành đại doanh binh mã nhôn nhịp. Các đoàn của lữ thứ nhất đã tập hợp xong, các đoàn của lữ thứ hai hai ngày sau sẽ tới.
Lữ thứ nhất của Trần Thăng cũng không chờ đợi một cách buồn tẻ. Các đại đội quân sỹ và nghĩa dũng cưỡi ngựa ở đây đều bị phái đến phủ thành Tư Dương của phủ Duyện Châu, bắn tên vào thành, gọi một ngàn mấy trăm quan quân trong thành ra đầu hàng. Hơn ngàn quan quân này tới đây trong lúc Lỗ phiên bị diệt, vẫn mãi chưa rời khỏi, nhưng cũng không có ai để ý, mấy lần đại chiến đều khoanh tay đứng nhìn.
Lúc đội nhân mã của lữ thứ nhất xuất hiện ở ngoài thành Tư Dương, toàn bộ thành Tư Dương đều lâm vào yên tĩnh quỷ dị. Thủ bị Tư Dương muốn thay đổi y phục chạy trốn, nhưng xung quanh đại doanh bị nha dịch của Tri phủ và Tri huyện gắt gao trông chừng, vốn dĩ không có cơ hội. Phủ Duyện Châu đã nhận được tin tức, nói lần này binh mã Từ Châu còn chưa có ý định giết quan tạo phản, nhưng mọi người đều phải biết chừng mực, không được làm khó người khác.