Tôn Thừa Tông nói xong thì cực kì kích động, Ngụy Trung Hiền sắc mặt trở nên âm trầm. Đợi sau khi Tôn Thừa Tông nói xong, Ngụy Trung Hiền chỉ nói.- Tôn các lão, sau khi nô gia hồi kinh vẫn mong Tôn các lão chớ nên để những bố trí của nô gia bị bỏ dở giữa chừng. Nghịch tặc Từ Châu còn chưa trừ, giang sơn xã tắc Đại Minh còn không yên ổn.
Tôn Thừa Tông lắc đầu nói.- Nếu không phải là nội quan và thân sĩ khắp nơi tranh giành quyền lợi thì làm sao lại kích khởi dân biến? Nếu không phải là môn hạ Ngụy công công ra tay quá tàn nhẫn thì làm sao lại có biến cố như hiện nay. Nghịch tặc Từ Châu chẳng qua chỉ là bách tính trên đất đó bị kẻ gian xúi giục. Chỉ cần xoa dịu thỏa đáng, hiểu được đại nghĩa, hiển nhiên sẽ tản đi. Làm sao lại nguy hại như lời ngài nói.
- Chúng ta và các huynh đệ đi tranh lợi sao? Là chúng ta kích khởi dân chúng nổi dậy sao? Hoạn đảng cái danh này nô gia biết, nhưng đám tặc tử Từ Châu này làm loạn làm sao can hệ đến chúng ta? Chúng ta muốn vàng bạc, muốn bao nhiêu không có, nào đâu sẽ nhìn chằm chằm nơi nơi chốn nghèo khổ như Từ Châu kia mà ra tay! Tôn Các lão, giặc Từ Châu tự lập cơ nghiệp chính là người lòng mang dị chí.
- Ngụy công công!
Tôn Thừa Tông chợt lên giọng, lúc đó gã Thi hoạn quan kia mới vào cửa, chén trà đang bưng rơi mạnh xuống đất, rơi vỡ tan tành, nhưng chẳng ai bận tâm đến việc nhỏ nhặt ấy, Ngụy Trung Hiền ngay lập tức phất tay đuổi người ra ngoài.
Tôn Thừa Tông nhìn chằm chằm Ngụy Trung Hiền, do dự một chút rồi thở dài, có chút tiêu điều nói.- Ngụy Công Công không cần phải chấp mê bất ngộ như vậy, ngươi chẳng lẽ không biết tin tức gì về kinh đô bên đó, ngươi chẳng lẽ không biết tại sao lại phái lão phu đến? Ngươi có nghĩ tới hay không, nếu như tiếp tực đánh nhau với giặc Từ Châu kia, thì tào vận năm nay sợ rằng sẽ không mở nữa, ngươi muốn đắc tội với bao nhiêu người đây? Ngụy công công, nghe lão phu một câu, hồi kinh thôi. Thánh Thượng bảo lão phu tới cũng là một tấm lòng trân trọng đối với ngươi, ngươi muốn lưu lại ở nơi này lâu thêm chút nữa, chỉ e rằng không về lại được nữa.
Ngụy Trung Hiền sững sờ, lập tức vỗ đùi, giọng điệu lanh lảnh nói.- Chặt đứt tào vận thì sao, lương thảo kinh thành cần ở phủ Bảo Định và phủ Chân Định liền thu gom đầy đủ, nếu lại không đủ vận chuyển thông qua hải vận từ Thiên Tân bên đó sang bù vào, hay ở trong trang viên gần kinh kỳ trưng dụng. Nô gia vì Thánh Thượng tận tâm suy nghĩ, những kẻ đáng chết này lại chỉ nhìn chằm chằm vào lợi nhỏ của gia đình mình, vì vài món của cải đó, mà ngay cả gốc rễ cũng đều…
Vốn đã nói thất lễ, nhưng càng nói giọng càng nhỏ, tới cuối cùng chỉ là thở dài một tiếng, cúi đầu thấp.
Tôn Thừa Tông giọng điệu trở nên ôn hòa một chút.- Ngụy công công, thiên tử cùng sĩ đại phu thống trị thiên hạ, đây mới là chính đạo. Cũng bởi vì nội quan tham dự vào chính sự, mới có hiện tượng loạn như này. Sau khi trải qua lần giáo huấn này, Ngụy công công kiềm chế chút đi!
Ngụy Trung Hiền ngẩng đầu, trong hai mắt tất cả đều là tia máu, cũng không nói với Tôn Thừa Tông những lời thừa thãi, hỏi thẳng.- Tôn Các lão, sau khi chúng ta đi, đại doanh Hà Gian bên này làm sao đây? Giặc Từ Châu bên kia xử trí như thế nào?
- Bên phía phủ Hà Gian sẽ thiết lập mới sáu ngàn binh mã, các binh mã khác sẽ từng đoàn quay về nơi trú đóng của mình. Binh mã trấn Đại Danh và Sơn Đông cộng lại có gần ba nghìn kỵ binh, đây đều là binh tinh nhuệ, sẽ phái đến ở bên này phủ Tế Nam. Trấn Đăng Lai bên đó chiêu mộ liêu binh gầy dựng lại, còn về phần phía giặc Từ Châu, gây lọa đến bước này, lại có lề lối như vậy, nhất định có thân hào sĩ tử tham dự. Việc này có vẻ khó trăm bề, thật sự ra lại bố trí tốt, phong thưởng một vài chức quan là tốt rồi, bọn đầu lĩnh có được chức quan dĩ nhiên là sống được yên ổn, tặc chúng bên dưới cũng sẽ tán đi, đợi đến khi triều đình rảnh tay, rồi tới xử trí cũng không muộn.
Nghe Tôn Thừa Tông nói xong, Ngụy Trung Hiền lại thở dài, cả người như là già đi rất nhiều, run rẩy đứng lên, giọng buồn bực nói.- Hôm nay vẫn phải đa tạ Tôn Các lão chỉ bảo, hôm nay nô gia lập tức khởi hành hồi kinh, ngày sau vẫn mong rằng tới lui nhiều hơn, lần này chúng ta nếu không phải bại, vẫn giúp đỡ được Các lão một chút.
Đốc sư Liêu Đông, Đông các Đại học sĩ Tôn Thừa Tông chần chờ chốc lát, rồi vẫn mở miệng nói.- Ngụy công công lần này hồi kinh, phải khuyên bệ hạ nhiều, sớm sinh long tử, đây mới là tính toán lớn vì nước nhà. Những việc khác lão phu nói rồi, Ngụy công công không thích nghe, các vị trong kinh cũng không thích nghe.
- Tôn các lão không trở về kinh sao?
- Không trở về, mang theo binh mã đi thẳng về Liêu Đông.
Mùng bốn tháng hai năm Thiên Khải thứ tư, Thái giám Đề đốc Ti Lễ Giám Ngụy Trung Hiền hôi kinh, tới trước bệ rồng tự xin trách phạt, Hà Gian tụ tập đại quân trú đóng các nơi về, tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống mất chức trách tội, nguyên tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ cải nhậm chức quan Tổng binh Sơn Đông, thiết lập mới một Tổng binh Hà Nam, chiêu mộ một vạn quân, đóng quân ở phủ Khai Phong.
Đáp ứng lời thỉnh cầu của Tuần phủ Đăng Lai Viên Khả Lập, trấn Đăng Lai thiết lập mới một viên Tổng binh, chiêu mộ quân tốt Liêu Trấn và binh mã trên đất ấy đầy đủ, cũng như đáp ứng lời gọi mời của trấn Đông Giang Liêu Đông.
Nguyên Binh bộ Thượng thư Triệu Ngạn đổi sang nhậm chức Tuần Phủ Phượng Dương, sẽ cùng Thái giám Thủ bị phủ Phượng Dương Thôi Văn Thăng, chiêu an Từ Châu.
Lần này trong triều một phe đảng Ngụy Trung Hiền kiêu căng thế lớn, Nội các có hai gã Đại học sĩ từ quan về quê, Lục bộ, Đô sát viện mỗi nơi đều phải thay đổi vô số quan chức nha môn, đến ngay cả trong Ti Lễ Giám đều có cái gọi là thanh chính nội thần tiến vào.
Đại doanh Hà Gian giải tán, tin tức triều đình sửa soạn chiêu an Từ Châu với tốc độ nhanh nhất truyền đến dọc tuyến Vận Hà, trước kia cho dù là đại sự quân quốc hỏa tốc tám trăm dặm cũng không có nhanh quá như vậy.
Tin tức này có ý vị như thế nào thì mọi người đều hiểu rõ, thay mặt cho tào vận mở ra lần nữa, hôm nay chuyện buôn bán dính tới Vận Hà sẽ không bị chậm trễ.
Tin tức truyền tới Nam Trực Lệ, giá cả hàng loạt lương thực vốn sụt xuống thì bắt đầu tăng lên, Triệu Tự Doanh thu mua lương thực các nơi càng ngày càng không dễ dàng, cũng may sau khi tin tức này truyền đến, cũng thay mặt cho điền trang nông khẩn trong phương viên thế lực Từ Châu ung dung cày bừa vụ xuân, không cần sẵn sàng chiến tranh đề phòng mất mùa, cho nên đòi hỏi của Triệu Tự Doanh đối với lương thực cũng không hề nóng vội.
Tin tức này truyền đến, giá vải Tùng Giang lên tiếng hạ xuống, vải Từ Châu bên này lại bắt đầu tăng lên, bọn thương nhân của chợ lớn Thanh Giang sớm có phát giác, có kẻ lần này mới có cảm giác, hóa ra nhất cử nhất động của thế lực Từ Châu này đều sẽ làm xấu đến hàng loạt giá cả hàng hóa, lương thực, vải vóc, muối ăn, và đồ sắt, đâu đâu cũng dính đến quốc kế dân sinh.