Triệu Tiến khen ngợi gật đầu lại là nói.- Chúng ta hiện giờ chia bốn xuất. Không cần nhiều lời, Hà Nam, Sơn Đông phần lớn Bắc Trực Lệ còn có một phần Giang Bắc của Nam Trực Lệ hẳn lấy được tới trong tay. Tiến thêm một bước nữa, Sơn Tây, Thiểm Tây thậm chí Giang Nam và Hồ Quảng cũng không nói được. Nhưng sau đó thì sao? Chúng ta làm hoàng đế, khắp chốn nhiều bá tính như thế phải làm sao? Những cường hào kia phải làm soa? Đệ cảm thấy chúng ta rất nhanh sắp làm được những địa bàn và người kia giống như Từ Châu sao?
Thạch Mãn Cường ngẫm nghĩ một chút, sau đó lắc đầu, Triệu Tiến lại là nói.- Cường hào là hổ lang, dân chúng là dê bò, chúng ta muốn đi đoạt dê bò, cường hào sẽ đói chết. Những cường hào Hà Nam Sơn Đông này thậm chí trên đất Từ Châu vẫn luôn không được một lòng với chúng ta. Mấy lần lặp đi lặp lại, những cường hào mới nổi lên trên địa bàn đó thì sao? Bọn chúng đều là tạp chủng gà đất chó kiểng, ở trước mặt gia đinh chúng ta không đáng nhắc tới, nhưng rốt cuộc là phải đánh, rốt cuộc là phải chết bị thương. Những bá tánh kia trong lúc nhất thời không có được ấm no. Dù sao sẽ bị binh tai giày xéo, đệ cảm thấy sẽ cảm ơn hay là sẽ phẫn hận?
- Nhất định sẽ phẫn hận!
- Chúng ta an trí lưu dân phải tiêu tốn sức người và đồ vật cực lớn, còn phải phân chia đầy đủ đoàn luyện và quản sự trang chủ đáng tin cậy đi củng cố, một lần nắm lấy được nhiều địa bàn và người như vậy, chúng ta có đầy đủ của cải đi làm sao? Chúng ta có đầy đủ sức người đi làm sao?
- Không có!
- Nếu như an trí không xong, quản không được. Như vậy những địa bàn và sức người này liền không phải của cải của chúng ta mà là gánh nặng của chúng ta. Thạch Đầu, đệ ở khu bắc Hoài An cắm rễ rất lâu, huynh hỏi đệ một câu, trang đinh bá tánh của chúng ta vì cái gì bằng lòng khăng khăng một mực đi theo chúng ta. Vì sao bằng lòng vất vả làm lụng, vì sao bằng lòng theo chúng ta nam chinh bắc chiến.
- Bởi vì chúng ta cho bọn họ ấm no, cho bọn họ chỗ tốt, bọn họ cũng nhìn thấy thảm trạng của những bá tánh bên ngoài kia, chỉ cần rời khỏi chúng ta, đi quan phủ Đại Minh bên kia sẽ rất thê thảm.
- Đúng! Sức mạnh và trung thành của Triệu Tự Doanh chúng ta, có rất nhiều tới từ đối lập như vậy, nếu như chúng ta nắm lấy mảnh lớn địa bàn như thế, nhiều người như thế, chúng ta còn làm được những thứ này sao? Muốn an trí người và địa bàn mới có được, liền phải cán mỏng cái dĩa căn cơ của chúng ta. Không có so đo, đãi ngộ thăng giáng cấp bậc này, đệ nói những người đó sẽ trung thành đối với chúng ta hay không. Chúng ta nhìn địa bàn này lớn rồi, người nhiều rồi nhưng thật sự ra sức mạnh của chúng ta lại sẽ trở nên yếu ớt.
Lời nói này của Triệu Tiến khiến Thạch Mãn Cường sợ hãi mà hoảng kinh. Y theo ý của Triệu Tiến tưởng tượng, ngay lập tức nghĩ tới được hậu quả kế tiếp, Triệu Tiến chậm rãi giọng điệu nói.- Thạch Đầu, hiện giờ triều đình vẫn là có danh phận đại nghĩa. Chúng ta nếu như đại động, trên đời này không biết bao nhêu người muốn làm kẻ địch với chúng ta. Cho dù những bá tánh bị áp bức kia đều sẽ cảm thấy chúng ta là dòng nước lũ mãnh thú, tới lúc đó chúng ta mặc dù thành được, hết thảy cũng đều là không vội, không duyên cớ có thêm oán hận, không duyên cớ có thêm kẻ địch, chúng ta sao không từ từ.
Thạch Mãn Cường gật gù nói.- Là tiểu đệ nóng vội, đại ca cũng phải cùng Đại Hương bên kia nói chuyện, nhị ca, tam ca và Băng Phong, Tiểu Dũng cũng đều biết cách bình tĩnh, Đại Hương lại còn vội hơn đệ.
Triệu Tiến mỉm cười, hắn dĩ nhiên biết Cát Hương đưa thư sang cho Thạch Mãn Cường, bảo Thạch Mãn Cường khuyên nhủ mình, tuy nhiên điều này cũng không cần phải nhắc tới rõ ràng. Triệu Tiến nâng bát trà lên nhấp một hớp nói.- Chúng ta láy bản thân tới bảo vệ, làm xong việc mình nên làm, đã tốt muốn tốt hơn. Khiến người trong thiên hạ nhìn thấy chỗ tốt của chúng ta. Đợi tới lúc chúng ta cùng chung một đích lại đi về phía trước cũng không muộn.
Thạch Mãn Cường ho khan mấy tiếng, có chút chần chừ hỏi.- Đại ca, huynh luôn nói chúng ta muốn cái gì chính là cái đó, chúng ta làm như thế, triều đình sai khiến được sao? Triều đình Đại Minh cũng sẽ không nhìn chúng ta càng lúc càng lớn phải không?
Nói tới đây, trên mặt Triệu Tiến lại lộ ra vẻ cười gượng lắc đầu nói.- Nói không chính xác nếu như triều đình Đại Minh muốn sống lâu vài năm nữa, sẽ dựa theo bước chân của chúng ta. Nhưng huynh đoán chừng, trong triều người giống như Ngụy Trung Hiền biết thức thời hiểu chuyện quá ít, mười có tám chín phần phải đánh một trận. Hoạn đảng đã biết đau rồi, đợi sau khi bọn quyền quý cũng biết đau, hết thảy mọi chuyện liền sẽ chiếu theo bước chân của chúng ta. Bọn chúng không có lựa chọn nào khác.
Từ sau khi Ngụy Trung Hiền được triệu về kinh sư, trong thiên hạ đã bắt đầu lan truyền “chúng chính doanh triều”. Bọn văn thần quyền quý bắt đầu sĩ khí tăng cao, đương nhiên, “chúng chính” và “thanh lưu” này chủ chốt là nói người đảng Đông Lâm xuất thân từ Mấy phủ Tô, Tùng, Thường cùng với gần kề, người khác chiếm không được bao nhiêu.
Nhưng chúng chính doanh triều này còn xa mới nói ra được cảnh tượng như vậy, hiện giờ trong triều thế lực hoạn đảng đích xác yếu đi, nhưng cũng chỉ yếu đi mà thôi, một đám người sẽ bị Từ Châu làm liên lụy cũng chẳng qua là bị giáng chức, luận tội hạ ngục còn không có, về phần có một số quan lớn chỉ là bị khiển trách và trách phạt không có bổng lộc, quan vị vẫn như cũ, quyền thế không bị ảnh hưởng gì.
Truy cứu nguyên nhân, chính là Ngụy Trung Hiền không có rơi đài, ông ta mặc dù trong cuộc chiến tiêu diệt Từ Châu này chịu phong tỏa, nhưng thân thuộc với vua vẫn còn đấy, mắt thấy cục diện không cách nào thu dọn, Thiên Khải hoàng đế phái thầy của mình Tôn Thừa Tông đi phủ Hà Gian triệu hồi Ngụy Trung Hiền, sau khi trở lại kinh sư, cái ghế Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám không có mất, chỉ có điều khiêm cung rất nhiều so với trước đây.
Ai cũng nhìn ra được ý che chở của Thiên Khải hoàng đế, Đông các Đại học sĩ, Đốc sư Liêu Đông Tôn Thừa Tông mặc dù không có giao tình gì với Ngụy Trung Hiền, nhưng giữa lẫn nhau cũng không có thù hận gì, hơn nữa lại là thầy của thiên tử, chấp hành không cắt không xén ý chỉ của hoàng đế Thiên Khải, nếu hoàng đế Thiên Khải bố trí ngay người của Ty Lễ Giám hoặc là Nội các phái người sang, chỉ sợ ý chỉ giống nhau, nhưng Ngụy Trung Hiền ở phủ Hà Gian sẽ thắt cổ tự vẫn.
Bởi vì bố trí này, bọn vây cánh của Ngụy Trung Hiền liền có mấy phần lo lắng ở đấy, người đảng Đông Lâm các chỗ Lục bộ, Nội các, Khoa đạo liền biết thiên tử cũng không có nỡ buông Ngụy Trung Hiền, liền không có cách nào đuổi tận giết tuyệt, nhổ cỏ tận gốc, cho nên hiện giờ mỗi ngày Thông Chính Ty thu tấu chương đều phải nương tay, bọn quan can gián cả ngày công kích phe đảng Ngụy Trung Hiền hại nước, nói tiêu diệt hào tặc một phương lại còn thảm bại như vậy làm nhục quốc thể, lung lây căn cơ nước nhà, hơn nữa triệu tập đại quân ở phủ Hà Gian âm mưu khó lường, nếu như nghĩ muốn thay đổi cục diện này, chỉ có trục xuất gian tà, khiến cho thanh lưu chính nhân đương quyền, mới đảo ngược lại thế suy tàn, chấn hưng oai danh của nước nhà.