Không nói được vĩnh viễn không dừng lại, thế căng phồng gần như không nghịch chuyển được này vào năm Thiên Khải bị lấn át khống chế, thậm chí bắt đầu thụt lùi. Điền trang Khổng phủ bắt đầu đổi chủ, sản nghiệp Khổng phủ lũng đoạn bắt đầu bị người khác nhúng tay vào, thậm chí con cháu Khổng gia ở bên ngoài còn bị giết chết, nếu những năm trước đó có chuyện như vậy, Diễn Thánh Công cũng dám cáo án kiện này tới thiên tử phán xử, nhưng lần này lại không có cách nào.
Cách làm mấy trăm năm hảo dụng, khuôn phép mấy trăm năm đều thông dụng, ở trước mặt Triệu Tiến Từ Châu kia là không dùng được. Năm ngoái cường đạo như thế đều có giới hạn, động tĩnh quá lớn sẽ rước lấy quan quân tiêu diệt, mặc kệ ngươi ba đầu sáu tay cũng là kết cục tan thành tro bụi. Nhưng Triệu Tự Doanh Từ Châu này vốn dĩ không sợ quan quân, động thủ mấy lần đều là đại thắng, điều này khiến cho người ta không còn cách nào khác, ngay cả Tuần phủ Sơn Đông và Tổng binh đều nén giận, Khổng gia lúc này cũng chỉ đành vuốt mũi nhẫn nhịn.
Nếu như Khổng gia ở nơi khác còn tốt, hiềm rằng lợi ích cốt lõi đều ở phủ Duyện Châu, vốn cho rằng Lỗ Vương bị giết chính là thiên hạ của nhà mình, không ngờ rằng ngay cả chuyện làm ăn của nhà mình cũng sắp bị Triệu Tự Doanh Từ Châu cướp đoạt sạch sẽ rồi. Phủ Duyện Châu tiếp giáp Từ Châu, Từ Châu tiến thêm một bước, Khổng gia chỉ đành lui một bước, nhưng phủ Duyện Châu mới bao lớn, đây mới mấy năm công sức, mắt thấy chính là không còn đường để lui rồi.
Rất nhiều tộc nhân Khổng gia trấn thủ làm việc ở bên ngoài cùng với con cháu cùng họ đều trở về Khổng phủ, bọn họ ở bên ngoài tác oai tác quái, nhưng sau khi sản nghiệp cục diện không có, chỉ đành trở về chịu khổ. Ở trên mặt đất Khúc Phụ, uy phúc bên ngoài của ngươi không tính là gì cả, mọi người ai nấy uất nghẹn, trong lòng rất tức giận, trong thành ngoài thành Khúc Phụ uống rượu đánh nhau ẩu đả mỗi ngày đều xảy ra, khiến đám dân chúng khổ không tả xiết.
Cứ như vậy nín nhịn không được bao lâu, trong lúc đột nhiên triều đình đã phái ra mấy lộ đại quân tiêu diệt phản tặc Từ Châu rồi. Không khí cả Khúc Phụ tạm thời trở nên náo nhiệt, lần này thả pháo mừng năm mới cũng phải nhiều hơn rất nhiều so với ngày thường, mỗi người đều là vui mừng phấn chấn bàn bạc, đợi quan quân diệt giặc Từ Châu kia, Sơn Đông này lại là thiên hạ của hậu duệ Thánh Nhân chúng ta Mọi người còn muốn đi Từ Châu bên kia phát tài, nghe nói xưởng dệt, đồng muối, tửu phường gì đó, cái nào cái nấy đều là chuyện làm ăn núi vàng biển bạc, thậm chí lão đại và trưởng bối Khổng gia có mặt mũi đã vì chia chác sau khi thắng lợi bắt đầu cãi vã.
Diễn Thánh Công suy tính càng thêm chu đáo, ông ta cố ý an bài con thứ hai của mình đi kinh sư gặp Ngụy Trung Hiền, đưa tới lễ vật ngày tết, coi như trước tiên đánh tiếng chào hỏi báo cho biết, văn nhân quyền quý dưới gầm trời này đều không dám dính với hoạn đảng, như vậy sẽ lập tức thân bại danh liệt, nhưng Khổng gia không sợ, cho dù cấu kết lui tới, ai lại gây khó dễ Khổng gia, tới cuối cùng còn không phải chỉ đành giả vờ nhìn không thấy.
Ngoại trừ bên chỗ kinh thành được đưa tin bố trí, bản thân Khúc Phụ cũng bắt đầu tổ chức đoàn luyện hương dũng vân vân, ngược lại không trông cậy được những dân tráng đó đi đánh nhau với giặc Từ Châu, mà là sau khi quan quân chiến thắng, những sản nghiệp Từ Châu kia dù sao cũng có người đi tranh cướp, tới lúc đó ngoại trừ chiêu bài hậu duệ Thánh Nhân, còn phải dựa vào nắm đấm của bọn tôi tớ bên dưới.
Hết thảy mọi chuyện hưng phấn và sửa soạn của Khổng gia đều không có dính tới Khổng Chương của trấn Phòng Sơn, trấn Phòng Son ở tây nam huyện Khúc Phụ, phủ một vùng Nghi Châu phía đông phủ Duyện Châu và một vùng Cử Châu, huyện Nghi Thủy phía nam phủ Thanh Châu, muốn đi tới phía tây phủ Duyện Châu, muốn tới chỗ Vận Hà, ngang qua giữa Mông sơn và núi Bồi Vĩ, trấn Phòng Sơn này là con đường phải đi qua, coi như là bến thuyền đường bộ đường thủy nho nhỏ, trong trấn tiệm buôn không ít, chuyện làm ăn cũng rất hưng thịnh, đương nhiên, những thứ này đều là sản nghiệp dính tới Khổng gia.
Những tiệm buôn náo nhiệt này không có can hệ với Khổng Chương, cái gã cai quản chính là một nơi thôn trang trồng cỏ nuôi dê, Khổng phủ giàu có, bọn tôi tớ đều cần rất nhiều thịt, đòi hỏi đối với thịt dê cũng thật không ít, nhà mình cũng phải có làm ra tương ứng, thôn trang này nhìn không mặt mũi, thật sự ra béo bở qua tay rất không thiếu, cho dù là béo bở bên trong việc sai vặt ngoài Khổng gia.
Khổng Chương ở trong Khổng phủ vẫn luôn là một loại khác, địa vị không thấp không cao, danh phận thì không cần phải nói, tuy nhiên người quản sự trên trên dưới dưới đều có hẹn ước ngầm, vị Khổng cửu gia này không cần phải quá nâng đỡ, nhưng cũng không cần phải đối đãi ác nghiệt, phái tới nơi gia chủ không nhìn thấy hưởng phúc là tốt rồi.
Người bên dưới không để ý tới Khổng Chương này chút nào, cảm thấy một kẻ con cháu họ xa xuất thân không rõ ràng, còn không được bọn thái phu nhân ưa thích, chỗ dựa vững chắc lại mất, vốn dĩ không đáng coi trọng, nhưng bọn lão già quản sự chân chính của Khổng phủ cũng vẫn còn nhớ rõ cái tên Khổng Chương này, chuyện biết không lộ ra ngoài sáng được không tiện đi làm đều giao cho Khổng Chương đi làm.
Chính bởi vì như vậy, thôn trang nơi Khổng Chương trông coi tự thành một thể, vốn dĩ không có người tới quản, nhìn thật giống như là mặc kệ, tình cờ có người tới làm việc vặt già trẻ Khổng phủ sẽ thấy trong thôn trang này có một số hạng người lai lịch không rõ ràng ra vào, nhìn sẽ không giống hạng người lương thiện, điều này khiến mọi người một mặt phán đoán lung tung, một mặt kính trọng nhưng giữ khoảng cách xa.
Bắt đầu từ tháng mười năm thứ ba Thiên Khải, người ngoài ra vào trong thôn trang này lại bắt đầu nhiều lên, chuyện tốt hiện giờ của Khổng phủ càng lúc càng ít, loại thôn trang trồng cỏ nuôi dê này đã coi như một chỗ không tệ, có người theo dõi rất sát sao, sau khi phát hiện vết tích này lập tức đi tìm bọn người tai to mặt lớn chủ quản Khổng gia trang cáo trạng, muốn khiến Khổng Chương cút đi, bản thân đi làm ở chỗ này, chưa từng nghĩ cáo trạng hoặc bị giáo huấn khiển trách, hoặc tìm lỗi trách phạt thật nặng.
Mọi người cũng không phải kẻ ngốc, ngay lập tức hiểu được khác thường của thôn trang này e rằng không phải việc riêng của mình Khổng Chương, mọi người vẫn là ít quản thì tốt hơn. Đợi tới sĩ tử trong thành Tế Ninh làm loạn, sát cục ở sân tỷ võ cửa sông Thanh Giang, mấy lộ đại quân triều đình tiêu diệt Từ Châu, mọi người đều vui mừng hưng phấn chờ đợi mai sau, tranh luận chia chác những sản nghiệp và chỗ của Từ Châu, cũng liền không có người màn tới thôn trang này của Khổng Chương.
- Khổng tiên sinh, thiên binh sẽ tiễu trừ nghịch tặc, đại cục đã định, bọn ta cũng nên đi rồi. Ở trước cổng thôn trang này, bốn người ăn mặc theo lối thương nhân áo bào vải bông đang cáo từ với Khổng Chương. Khổng Chương cười đáp lễ, mở miệng nói.- Mấy vị hẳn nên lưu lại nhiều thêm mấy ngày, để cho Khổng gia tận hết tình nghĩa chủ nhà.