Có tiếng hô thảm thiết của sĩ tốt quan quân.- Lại có giặc tới rồi! Vô số người nhìn về phía đông, lại nhìn thấy có mấy trăm nhân mã Từ Châu mặc giáp cứ như vậy điên cuồng mà tới, tay cầm đao búa, trường kích xông vào. Trong lúc nóng vội ai còn nhìn ra được đây là mấy trăm người, bụi đất bốc lên trời, ai nấy đều hoảng loạn, cảm giác rằng một đội nhân mã Từ Châu nối tiếp một đội, vả lại đều là công kích cánh yếu nhất của phe mình.
Đội quân vừa mới có chút khôi phục trật tự bị làn sóng thứ hai này xông lên sau đó liền hoàn toàn rối loạn. Nếu như nói phương hướng của lữ thứ nhất là một mặt cưa lớn, không ngừng cắt xé quan quân, cánh nhân mã Cát hương dẫn dắt như thế chính là búa, hung hăng bổ vào trung ương của cây đại thụ quan quân này, vả lại một búa này bổ xuống sẽ chém gãy!
Binh tốt quan binh theo đó chống cự, nhưng đao thương trong tay rất khó tạo thành thương tổn đối với giáp sắt của nhân mã Từ Châu, mà binh khí đối phương lại không ậm ờ, trên mình binh tốt quan quân được xưng là miên giáp thật sự ra là áo bông che đậy vốn dĩ không có phòng hộ gì, xông đi vào trong hỗn loạn thoáng qua một cái, phía đơn giản của máu tanh giết chóc càng khiến cho người ta sụp đổ.
Nhân mã quan quân Sơn Đông đều đang trốn chạy, không người nào bằng lòng ngăn cản ở trước mặt binh mã Từ Châu, cũng không người nào bằng lòng đi đối chiến, Cát Hương đã liên tục hai lần trường đao chém hụt, khoảng trống xung quanh càng ngày càng trống trải, y quay đầu vừa nhìn gia đinh đi bộ bị rơi lại đằng sau đã đuổi tới rồi, đã hội họp cùng một chỗ.
Cát Hương rống to nói, bọn gia đinh đồng thanh đáp ứng.- Tụ lại, phối hợp vũ khí dài ngắn, cùng lão tử nhằm chỗ đông người xông tới!
Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống trên mặt đã không còn huyết sắc rồi, y nhìn thấy được đội quân xuất thân Liêu Trấn đằng trước đang chạy tán loạn cuốn ngược vào nhau, đốc chiến kiểu gì cũng không chịu quay trở lại, mà đại quân phía sau càng lúc càng loạn, đã giữ gìn không được trận hình rồi.
- Truyền lệnh các tướng lĩnh của ta, bảo Dương Cốc Thân đi sang ngăn lại cánh quân giặc đánh lén này. Binh mã còn lại… Tổng binh Dương Quốc Đống vẫn muốn giẫy dụa tới cuối cùng.
Nhưng mới hô ra được nửa câu, đã bị âm thanh núi lở sóng gầm phía trước lấp mất, nhìn thấy binh mã xuất thân Liêu Trấn đã sụp đổ mất, nhằm bổn trận binh mã Sơn Đông cuốn ngược lại.
- Đại soái đi thôi! Chúng ta đã thua rồi, lưu lại chút hạt giống trở về, còn Đông Sơn tái khởi lần nữa! Bên người đã có thân vệ mở miệng khuyên ông ta rồi, Tổng binh Dương Quốc Đống nhìn trận thế đã hoàn toàn sụp đổ trước mặt, ông ta dĩ nhiên hiểu được ý vị này như thế nào. Sắp sửa tiền trận sẽ phá tung hậu trận, sau đó chính là sụp đổ toàn diện, cánh nhân mã đánh bất ngờ giết vào kia càng là đoạn tuyệt hy vọng thu thập chỉnh đốn lại lần nữa. Đánh tới như vậy, không cần nói thắng, ngay cả lui cũng không có khả năng, trừ đội nhân mã không có người nào chạy ra được.
- Đại soái! Nếu không đi nữa thì không kịp nữa rồi! Thân vệ đã sửa soạn giơ tay đoạt lấy dây cương của Dương Quốc Đống, muốn dẫn cùng nhau chạy.
Chính vào lúc này, chợt nghe thấy Tổng binh Dương Quốc Đống ngửa thẳng lên trời rú thảm, mang theo tiếng khóc nức nở hô.- Xong rồi, hoàn toàn xong rồi!
Chẳng lẽ Đại soái muốn tự tuẫn vì nước, đám thân vệ đều là giật mình, không biết lúc này nên ngăn trở hay là như thế nào. Tuy nhiên kế tiếp Tổng binh Dương Quốc Đống chỉ là nước mắt chảy đầy mặt hô to.- Đi, chúng ta đi.
Sau khi nói xong, Tổng binh Dương Quốc Đống không chút do dự thúc ngựa xoay người, thân binh, thân vệ bên cạnh ông ta cũng đều đuổi theo, mặc kệ trước mặt có phải binh tốt của mình hay không, va thẳng vào, nếu như có binh tốt thật sự làm vướng bận, lập tức một đao trảm xuống.
Theo cục diện bậc này, bọn võ tướng quan quân đã sớm căng thẳng như dây cung, ba phần lòng dạ ở trên chiến trường, bảy phần lòng dạ thì dõi theo động tĩnh của chủ tướng, vừa nhìn thấy Tổng binh Dương Quốc Đống chạy trước, mọi người đều là trốn theo. Cục diện lúc này đã không phải đánh trả qua lại, mà là nhân mã Từ Châu xua đuổi quan quân chạy loạn, nếu không chạy nữa đích xác không kịp nữa rồi. Bọn bộ tốt không chạy được, nhưng bọn thân vệ võ tướng lại chạy được, bốn cái chân chung quy chạy nhanh hơn một chút.
Kỵ binh quan quân vẫn luôn ở bên cánh sẵn sàng linh hoạt, vào lúc này cũng hẳn không chậm, theo dẫn dắt của Thiên tổng Dương Cốc Thân biến đổi hướng, hội hợp cùng Tổng binh Dương Quốc Đống lao ra, sau đó cùng nhau nhằm hướng bắc chạy đi. Sĩ tốt quan quân vốn dĩ lòng người bàng hoàng, nhìn thấy chủ quản nhà mình chạy trối chết, mặc kệ có bị hỗn loạn lây lan tới hay không, ai nấy theo đó chạy tán loạn, đại trận quan quân mới vừa rồi còn có chút dáng vẻ thuận thế sụp đổ!
Đại quân gần hai vạn tan vỡ, hỗn loạn và thế tấn công liền giống như trời long đất lở, vốn dĩ Cát Hương dẫn bọn gia đinh tận hứng đại khai sát giới, lại bị tan vỡ đột nhiên này thiếu chút nữa hỗn loạn trận cước, chỉ tạm thời tách khỏi trung ương đại quân mới ổn định được.
Tan vỡ binh mã Sơn Đông mang tới sụp đổ càng lớn hơn nữa của binh mã xuất thân Liêu Trấn. Sau đó bại quân tấn công lẫn nhau, khiến cục diện này đã không có cách nào thu dọn. Võ tướng và kỵ binh thân ở trong quân vì chạy trốn giữ mạng cái gì cũng mặc kệ, cũng mặc kệ ngăn ở trước thân mình có phải người nhà mình hay không, thẳng tay chính là vung đao chém giét, binh tốt bên dưới cũng không cam lòng, kẻ chắn đường phía trước chính là một đao chém xuống, nếu như bọn kỵ binh võ tướng muốn giết người, bọn họ cũng muốn đi theo đánh nhau một lần.
Nhân mã vô cùng loạn bốc lên bụi đất đầy trời, tầm nhìn trên chiến trường đã trở nên rất kém cỏi, nhưng tiếng trống có nhịp của nhân mã Từ Châu còn đang không ngừng tiến tới gần, tiếng động này đối với quan quân mà nói đã giống như tử vong, đều muốn cách nhau xa một chút.
- Bỏ lại vũ khí, quỳ xuống đất không giết. Vứt bỏ vũ khí, quỳ xuống đất không giết! Hô hoán đồng thanh của nhân mã Từ Châu đè ép hết thảy mọi tiếng động trên chiến trường, sĩ tốt quan quân không ngừng chạy tán loạn cuốn ngược lại đều đã không còn sức lực, rất nhiều người sau khi nghe thấy cái này lập tức vứt bỏ binh khí quỳ trên mặt đất, sau đó lại bị phương trận Triệu Tự Doanh tiến tới gần xua đuổi tới hai bên, ngăn ở trên đường thật sự trở ngại, kẻ đi chậm chạp, Triệu Tự Doanh đồng dạng sẽ không khách khí.
Bọn Cát Hương bên đó cũng nghe được tiếng động của lữ thứ nhất, Cát Hương lau mồ hôi trên mặt, oán giận nói.- Đáng tiếc để cho đội nhân mã quan quân chạy rồi, bằng không lần này chính là toàn diệt. Các ngươi cũng đi theo hô, những tên chó má quan quân này nếu như không ngoan ngoãn, liền làm thịt thì tốt rồi!
Tiếng la trên chiến trường vang lên khắp nơi.- Vứt bỏ vũ khí, quỳ xuống đất không giết!
Quan quân nghe thấy lời này càng ngày càng nhiều, bọn họ không ngừng quỳ xuống, ngay cả kỵ binh quan quân cũng không chạy nữa. Kẻ không có kịp thời xông ra, hoặc là hãm vào trong trận không nhúc nhích được, vào lúc này cũng chỉ đành đầu hàng. Bởi vì gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh và nghĩa dũng Từ Châu cũng đã lượn vòng trở về.