Lời này của Dương Quốc Đống khiến tất cả mọi người đều hít ngược vào một hơi khí lạnh, tầm cỡ điều động bậc này chính là cuộc chiến lật ngược cả một nước, tương đương ngoài các lộ quan quân Đại Minh đối mặt Nữ Chân Kiến Châu, đối mặt Mông Cổ thảo nguyên, tiêu diệt thổ ty Tây Nam điều động toàn bộ, chính là vì muốn tiêu diệt phản tặc Từ Châu này, đây là muốn dùng binh mã cả nước Đại Minh đối phó bọn giặc ở vỏn vẹn một châu này.
Du kích Đồng Thanh Sơn nghe được điều này cảm thấy không quá đúng, tầm vóc như vậy không khỏi khó bề tin nổi, theo như y nghĩ tới, điều động sức mạnh như vậy, không cần nói là Từ Châu cỏn con, chỉ sợ ngay cả các bộ lạc Mông Cổ và Nữ Chân Kiến Châu cũng bị tiêu diệt. Dương Quốc Đống nói điều này có phải là lời điêu ngoa khiến người nghe giật mình hay không. Nếu như thật sự như vậy, vậy bản thân đi lần này há không phải chịu chết sao? Đồng du kích đột nhiên hiểu ra biểu hiện và thần sắc trước đó của mọi người.
- Người điều động được nhiều binh mã như vậy chỉ có đương kim thiên tử, người nói động được thiên tử làm như vậy, chỉ có Ngụy công công, gốc gác của bổn tướng mọi người cũng biết rõ. Các vị đối với sự tình chốn quan trường thiết nghĩ cũng không hàm hồ, không nói hai đợt này, chỉ nói riêng đợt thứ nhất này, không phải Nội các và Hộ bộ của binh bộ sao điều động cho được. Ngụy công công làm đại sự như vậy lại muốn đắp nối bao nhiêu nhân tình. Nhưng lão nhân gia ông ta vẫn phải làm. Ngụy công công bỏ công phu lớn như thế, điều ông ta muốn chỉ là đại thắng, các vị có người đi theo ta lâu một chút có người mới từ Sơn Đông tới, ta moi móc hết tâm can hỏi thử các vị. Ngụy công công dung tha được kết cục chiến bại không?
Xung quanh rất an tĩnh, một phe đảng Ngụy Trung Hiền trong triều tuy rằng thế lớn, nhưng trong triều còn có những phe phái khác, các phái không cầm quyền lại không ngừng đánh trống phản đối. Muốn điều động được sức mạnh tầm vóc lớn như thế, chẳng khác gì phải trong ngoài triều đình đều muốn đạt thành nhất trí, các phe cánh đối địch cũng không được quá mức phản đối, để đạt thành nhất trí như vậy, Ngụy Trung Hiền khẳng định làm ra trao đổi, bỏ vốn liếng. Mặc dù là có hoàng đế Thiên Khải ở sau lưng chống đỡ cũng giống như vậy.
Bỏ tiền đánh cược sâu dày, dĩ nhiên là muốn tranh thủ món lợi lớn, Ngụy Trung Hiền làm nhiều như vậy làm sao có khả năng dung thứ thất bại. Ngụy công công nếu như muốn trách tội người nào, kết cục của kẻ đó trong lòng của mọi người đều biết rõ. Dương Quốc Đống dặn dò rõ ràng như vậy, mọi người đều là trở nên nghiêm nghị.
Dương Quốc Đống nâng cao chút âm thanh, giọng điệu cũng trở nên lạnh lẽo.- Chư vị cũng hiểu rõ được hậu quả này phải không? Cho nên đợi chốc nữa ai cũng không được phép nao núng lui về sau. Kẻ phạm vào quân lệnh, từ bổn tướng trở xuống, quân pháp bất vị thân. Chớ nên tội chết ở trước mắt mới biết hối hận, hiểu rõ rồi chưa? Chư tướng nhất tề nghiêm nghị, ôm quyền đáp.- Xin đại soái yên tâm, bọn thuộc hạ sẽ anh dũng tiến lên!
Tổng binh Dương Quốc Đống gật đầu lại là mở miệng nói.- Chư vị cũng bất tất quá hoảng sợ, quân giặc kiêu ngạo, lần này dụng binh đã phạm vào đại kỵ. Nếu bổn tướng chủ trì tặc chúng phản loạn kia nhất định sẽ tựu tập tất cả tinh nhuệ dưới tay cùng một chỗ, ẩn núp ở bên trong, chiếu theo đường xá xa gần tập hợp binh lực ưu thế quyết chiến với quan quân. Nhưng hiện giờ lại vô cùng tự tin, chia binh các nơi, không nắm lại được nắm đấm đánh người, ngược lại xoãi ra dùng ngón tay đi chọt, đây không phải đại kỵ của binh pháp sao?
Nói tới đây, sắc mặt chư tướng mới hòa hoãn một chút. Dương Quốc Đống lại là nói.- Nhân mã phản tặc ở Sơn Đông chỉ có ba thành binh tốt lão luyện, còn lại biên luyện còn chưa quá một năm, rất nhiều tráng đinh còn là lưu dân lôi kéo tới. Cứ như vậy gấp gáp ra trận, còn trông cậy được có chiến lực gì nữa hả?
- Thì càng không cần phải nói dân chúng thân sĩ phủ Duyện Châu lòng hướng về triều đình, mấy lần giơ cao đại nghĩa phản kháng, đây chính là phía sau bọn giặc không vững. Càng không cần phải nói quân ta đông người thế mạnh, lại còn lương thảo sung túc, huống chi quân ta vạch kế bao lâu, phản loạn lại là gấp gáp nghênh chiến. So sánh thắng bại các vị chẳng lẽ còn không nắm chắc gì hay sao? Dương Quốc Đống lần này vạch rõ khiến các tướng dần dần trở nên hưng phấn.
Tổng binh Dương Quốc Đống sau một thoáng tạm dừng lại là nghiêm nghị nói.- Các vị thiết nghĩ đều nghe qua sự tình Hoàng Hà Từ Châu năm ngoái vỡ đê. Hoàng Hà kia vỡ đê phải chết bao nhiêu người, bao nhiêu phòng ốc ruộng tốt sẽ bị hủy hoại. Từ Châu nhất định là nguyên khí đại thương, hiện giờ giữ gìn lấy dáng vẻ ngoài mạnh trong yếu, các ngươi không nên bị chúng hù dọa sợ hãi!
Vừa nghe thấy sự tình Hoàng Hà vỡ đê này, mọi người trao đổi ánh mắt lẫn nhau, hưng phấn này đã biến thành vui sướng, tại họa nước lũ Hoàng Hà, mọi người cho dù không có tự mình trải qua cũng có nghe thấy nhiều, vừa nghĩ tới điều này, lập tức cảm thấy tin tưởng nắm chắc lại tăng thêm không ít.
Nhìn thấy tâm tình của mọi người, Dương Quốc Đống thanh âm nghiêm túc nói.- Các vị, lần kéo quân thảo tặc này là của Ngụy công công chủ trì. Ngụy công công tuyệt sẽ không bạc đãi công thần, chỉ cần lần này đại thắng chỉ cần lần này lập nhiều công lao, không cần nói là thăng quan hậu thưởng, bái tướng phong hầu cũng không phải là hư vọng. Các ngươi hiểu rõ chưa?
Giấc mộng đỉnh điểm của bọn võ tướng quan quân chính là phong tước, sau khi lập nhiều chiến công giành lấy tước vị trở thành quý tộc. Tam đẳng Quốc Công, Hầu Tước và Bá Tước của Đại Minh mấy năm nay càng lúc càng khó lấy, thứ nhất là khắp nơi không có chiến sự, thứ hai là khắp nơi chưa từng đánh qua trận thắng gì. Nhưng mới vừa rồi sau khi Tổng binh Dương Quốc Đống phân giải thắng bại, tất cả mọi người đều có phần nắm chắc, còn mong muốn nghĩ tới triển vọng này, ai nấy múa may nhảy nhót. Về phần sự tình chiến lợi phẩm và phát tài sau khi đánh hạ Từ Châu và Tế Ninh đó thì không cần nhắc tới nữa.
- Đại soái yên tâm, bọn ta kiên định anh dũng tiến lên, không giết sạch sẽ quân giặc quyết không ngơi nghỉ. Du kích Đồng Thanh Sơn hô vang dội, y hiện tại đã cảm thấy mình may mắn có được tiên phong, nếu như lần này lập công, được Ngụy công công khen ngợi, ở Sơn Đông lần nữa mở ra cục diện như Liêu Trấn nắm chắc sẽ càng lớn hơn, thậm chí tiến thêm một bước cũng không phải không được.
Sau khi nói xong, chư tướng đều lên ngựa, trở lại doanh trại của mỗi người, đợi mọi người đều tản đi, Tổng binh Dương Quốc Đống cùng bọn thân vệ phụ tá cũng đều lên ngựa tiến lên, vị phụ tá nói rõ chiến sự kia thấp giọng nói.- Lão gia, lần này nắm chắc lớn như vậy sao?
Tổng binh Dương Quốc Đống trầm mặc một lát, mở miệng nói.- Lần này chỉ được thắng, nếu không thắng, thì chỉ còn nước lấy tính mạng này đắp vào.
Phụ tá sau khi nghe được sắc mặt trở nên rất khó coi, nói.- Ngụy công công rốt cuộc không biết nghĩ thế nào, làm được càng nhiều, thì sai càng nhiều, phớt lờ bỏ qua không phải ai cũng đều vui vẻ sao.