- Đại ca, bên kia phủ Đông Xương liệu có phải mới dựng đoàn đội gia đinh, điền trang nông khẩn yếu điểm các nơi phủ Đông Xương đều đã đầy đủ, đồ đạc doanh trại đều đầy đủ hết, Lý gia cũng giúp đỡ rất lớn, tổ chức gia đinh và đoàn luyện rất dễ, nhưng quan quân Bắc Trực Lệ trực thuộc bên kia, liệu có phải tăng thêm.
Vương Triệu Tĩnh vừa mới nói được một nửa, đã bị rung động của mặt đất cắt đứt, phòng ốc đang lay động, xà nhà phát ra âm thanh kẹt kẹt quái lạ, bụi không ngừng rơi, mỗi người trong phòng đều vội vàng đứng lên, đi ra ngoài.
Hà Gia Trang lúc này không ít hộ gia đình đã trở lại, nghe thấy được tiếng thét và khóc to, tất cả mọi người đều bị trận động đất đột ngột này hù dọa.
Tuy nhiên trận động đất này không tiếp tục được bao lâu, rất nhanh trở lại như bình thường, cảnh tượng như vậy, trên dưới Từ Châu cũng coi như là có kinh nghiệm, đại địa chấn Sơn Đông lần đó, Từ Châu cũng đã từng cảm thụ qua.
Tuy rất nhanh bình tĩnh trở lại, nhưng thần sắc trên mặt mỗi người đều không thoải mái, Như Huệ nhíu mày nói.- Không biết lại động đất ở đâu rồi, Phật Tổ bảo hộ, Sơn Đông cũng không nên có thêm một lần động đất như thế nữa.
Động đất ở Từ Châu Lần trước cũng rất nhanh ổn định trở lại, nhưng bên kia Sơn động thì là động đất hủy hoại hết cả, khác biệt với lúc đó chính là, hiện tại những nơi gần Từ Châu đều là địa bàn của Triệu Tự Doanh rồi, nếu như xảy ra động đất lớn, tổn hại thẳng thừng nhất chính là nhà mình.
- Đề phòng nghiêm ngặt hơn, phái khoái mã đi đến các nơi, ta ở bên này phải biết tin tức các nơi nhanh nhất, đê đập Hoàng Hà phả một lỗ nhỏ, đã đưa triều đình đến, lần này nếu thật sự chấn động lớn xảy ra, có trời biết sẽ ra sao?
Triệu Tiến lạnh lùng nói, mọi người xung quanh vội lĩnh mệnh, Triệu Tự Doanh không có thoải mái được vài ngày lại bắt đầu bồn chồn vận chuyển.
Sau hai ngày khi bên này Triệu Tự Doanh phái đến khoái mã tuần tra, người đưa tin phái đến bên ngoài mang theo tin tức xung quanh. Lúc chờ đợi tin tức, Triệu Tiến mỗi ngày đều tận lực dành ra thì giờ ở bên trước giường bệnh cha mình. Trận động đất đó không tạo thành bất kỳ tổn hại nào đến người và tài sản, nhưng lại làm cho Triệu Chấn Đường bị kinh sợ, bệnh ngày một nặng.
Đúng chính ngọ mùng mười tháng hai năm thứ tư Thiên Khải, sáu phủ hai châu đều động đất như Ứng Thiên, Tô Châu, Tùng Giang, Phượng Dương, Tứ Châu, Hoài An, Dương Châu, Trừ Châu của Nam Trực Lệ, phủ Dương Châu càng mạnh hơn.
Tường thành Dương Châu đổ sập hơn ba trăm tám mươi đống, thành hơn hai mươi chỗ rơi vãi, tường thành Ứng Thiên lay động, trụ cột nóc nhà đều có tiếng động, tường thành sập đổ thành đống, động đất lớn phát ra âm thanh, nhà nghiêng, nước tràn bờ, ngói rơi nhà lật.
Thường Châu, Trấn Giang, Dương Châu, tiếng như sấm to, lắc đổ vô số nhà dân, đè chết nhiều người, hồ nước phủ Hoài An đổ phòng ngã cột, tường thành Thái Châu lay động, Trường Giang và Hoàng Giang đều rít gào, tường chắc cũng lắc, người đi đều người bò lết, Đông Sát Phù Đồ cũng lắc đảo các đỉnh, mặt đất trong ngoài thành đều nứt toác, chùa Sùng Giáo Hưng Quốc, đỉnh tháp nghiêng vẹo.
Ngô Giang, Chấn Trạch, Gia Định, Giang Đô, Nam Thông Châu, Thái Hưng, Ngô Tùng Sở, Nghi Hưng phủ Thường Châu, đều chấn động lớn. Hoa Đình phủ Tùng Giang, Thượng Hải, Nam Hối Thủ Ngự Sở, Dĩ Sa Bảo, Vô Tích, Tĩnh Giang, nhà cửa đều lay động, Võ Tiến hư hại nhà cửa hồ nước đều bay lên, phủ Ứng thiên, Thượng Nguyên, Giang Ninh, Lục Hợp, Ngô huyện, Giang Âm, Đan Dương, Kim Đàn, Đan Đồ, Lật Dương cùng với Giang Tây, cùng ngày đều chấn động.
Sau động đất lần này, tình trạng giới nghiêm đợi chiến của các bộ Từ Châu vẫn còn, tuy nhiên lại không phải bồn chồn như vậy nữa, bởi triều đình sau chuyện này sẽ không vận dụng đại quân, phạm vi tổn hại của trận động đất lần này là vùng đất tinh hoa nhất Đại Minh, lương thực thiên hạ có hai phần ba đến từ vùng đất này.
Chớ đừng nói đến quyền quý Đông Lâm đại đa số xuất thân từ vùng đất này, đại thần trong triều làm sao mà chịu vào thời điểm gia đình gặp nạn phái binh chinh phạt Từ Châu, đây không phải họa vô đơn chí cho gia tộc bằng hữu thân thích, khẳng định sẽ bị người thóa mạ.
Tổn thất chủ yếu của Triệu Tự Doanh hiện tại là ở phương diện buôn bán, tiệm buôn Vân Sơn Hành ở một vùng cửa sông Thanh Giang và Dương Châu đều bị sập, tiểu nhị bên trong bị chôn bị đè, hàng hóa cũng bị hư hại.
Mà nông dân điền trang cùng bọn đoàn luyện gia đinh ở khu bắc Hoài An,, ngay giữa thời điểm động đất, bọn họ đều đang ở ngoài làm việc và thao luyện, trong Triệu Tự Doanh vào ban ngày không có khuôn phép tạm nghỉ lười biếng, khuôn này ngược lại giúp cho mọi người tránh được một kiếp nạn.
Nếu như ở Sơn Đông xảy ra trận động đất như vậy, khẳng định lại sẽ có một trận đại loạn, tuy nhiên ở một vùng Hoài Dương Giang Nam lại tốt hơn khá nhiều, nơi chống và người bị thiệt hại cũng không ít, nhưng những vùng phụ cận xuất ra được đầy đủ đồ vật cứu tế, có cơm ăn, có chỗ ở, dân chúng sẽ không gây loạn tạo phản.
Không nói tới Giang Nam là nơi giàu có của thiên hạ, phủ Hoài An và phủ Dương Châu cùng với Trừ Châu và nơi chốn gặp thiên tai, ngoại trừ lại tự phát cứu tế, cử động của Triệu Tự Doanh chiêu mộ dân chúng đi điền trang trồng trọt, thu vét ruộng đất bố trí nông hộ về ý nghĩa nào đó đã ổn định khắp chốn, lưu dân và loạn dân có khả năng xảy ra liền bị Triệu Tự Doanh nhanh chóng hấp thụ, đây chẳng khác nào trừ đi căn nguyên của nổi loạn.
Ai ngờ đến được lúc đó lại đột nhiên xảy ra trận động đất như vậy, một chút kiên cường và hy vọng xa vời quan phủ và khắp chốn lúc trước đều biến mất không còn tăm tích, nào còn dám làm khó dễ cứng rắn chống đỡ Triệu Tự Doanh Từ Châu, đòi hỏi của Từ Châu đều là ngoan ngoãn liên thủ, sợ đối phương nhân lúc cháy nhà lại đi hôi của.
Trận thiên tai động đất này còn có một hữu dụng, vốn sau khi Ngụy Trung Hiền bị triệu hồi về kinh thành, người đảng Đông Lâm đang vào lúc rèn sắt khi vẫn còn nóng, quan chức bọn loạn đảng chiếm cứ từng cái đoạt trở lại, đây là việc đại sự hàng đầu của bọn họ, dĩ nhiên không màn tới việc cỏn con nhỏ nhặt chiêu an này. Nhưng sau vụ động đất lần này, chiêu hàng liền trở thành đại kế cấp bách. Nhưng trước mặt động đất như thế, nếu có người mượn cơ hội xúi giục làm loạn liền sẽ biến thành đại loạn, huống chi loạn dân bên kia đã đánh đập quan quân rất thảm, xung quanh đó đang là lúc trống trơn.
Binh bộ Thượng thư Triệu Ngạn Đi theo Ngụy Trung Hiền ở phủ Hà Gian là vốn dĩ đã không có cơ hội hồi kinh, được lên thẳng chức Tuần phủ Phượng Dương, bị phái đi Nam Trực Lệ để xoa dịu chiêu an. Thượng thư này dĩ nhiên là quan to đỉnh cấp, phái tới đảm nhận chức Tuần phủ Phượng Dương đã coi như giáng chức rồi, nhưng Tuần phủ Phương Dương này cũng là một chức quan khá to, thành thật mà nói cũng không có chịu thiệt quá lớn.
Nhưng trên đời này nào có chuyện tiện nghi như vậy, các phe phái trong triều thậm chí bao gồm cả người trong chuyện này Triệu Ngạn đều biết chức quan này cũng không tốt đẹp gì, chiêu hàng không thành dĩ nhiên là phải hỏi tội, chiêu hàng không thành dĩ nhiên là muộn hỏi tội mấy ngày, giao thiệp với bọn giặc tóm lại là một việc rất vất vả, mặc kệ có ưng thuận hay không ưng thuận, thì đều sẽ mang tội lên thân, Binh bộ Thượng thư Triệu Ngạn chính là đang lâm vào hoàn cảnh như vậy, về phần một vị quan to gánh vác chiêu hàng chính là Thái giám Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng, ông ta sau này cũng khó tránh được kiếp nạn.