Bộ kỵ kết hợp, sức mạnh tăng thêm một phần, nắm chắc cũng liền lớn hơn một phần, nhưng việc tới như nay, cái gì cũng không cần phải nói, Binh bị đạo Trương Tái Tân kia có lòng khuyên răn, nhưng nhìn thấy thái độ thần tình của Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống, lời này như thế nào cũng nói không ra, chỉ có Tri phủ bên cạnh ở nơi đó lẩm bẩm.- Chẳng qua chỉ là một đám ô hợp, làm ra dáng vẻ bi tráng như thế, là muốn oán trách các quan trong triều sao? Nghe thấy thế Trương Tái Tân cảm thấy có lý, nhưng lại cảm thấy không hợp lắm, chỉ là trơ mắt nhìn mấy trăm người cưỡi ngựa của Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống kia ra khỏi doanh đi xa.
Hôm đó, phủ thành phủ Hà Gian dường như qua ngày tết, thân sĩ dân chúng đều đang chúc mừng, lượng rượu thịt tiêu hao tăng nhiều, thậm chí còn có pháo bên đường đốt lên, theo tình cảnh vui mừng như vậy, Binh bị đạo Thiên Tân Trương Tái Tân hấp tấp rời khỏi, chạy về nơi trú đóng.
Đội nhân mã chưa đủ chín trăm kỵ binh lại lương thảo sung túc, ở trên địa hình bằng phẳng như phủ Hà Gian này cũng đủ mau lẹ nhanh chóng, huống chi lúc trước đã phái ra rất nhiều trinh kỵ thám mã, cho nên Tổng binh Đại Danh trước kia Dương Triệu Cơ đối với động tĩnh Triệu Gia Quân hiểu đầy đủ, chỉ là phái ra nhiều trinh kỵ thám mã ra ngoài, kẻ trở về ít đi, có kỵ binh là chạy loạn rồi, càng nhiều hơn nữa là chết ở trong săn đuổi che đậy của đội nhân mã Triệu Gia Quân.
Sáng sớm ngày mười ba tháng tư, sau khi bộ hạ Dương Triệu Cơ nhóm lửa thổi cơm, chất đống lương thảo đồ quân nhu trong doanh trại, hơn tám trăm kỵ binh dốc ra toàn bộ sức mạnh, dựa theo tin tức tiền phương, Triệu Gia Quân Từ Châu lập tức liền đã tới rồi.
Dương Triệu Cơ ở trên ngựa cười nói.- Vốn tưởng rằng dẫn kỵ binh của quan giặc ra ngoài, không ngờ rằng quân giặc đóng gốc rễ vững chắc, chính là cứ như vậy một đường nhằm hướng bắc mà đi. Chúng ta cũng chỉ đành đi tới phía trước ngăn đón.
Đội ngũ kỵ binh sau lưng ông ta tình cảnh rất trầm muộn, nhưng Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống vẫn coi như thoải mái, ở trên ngựa chuyện trò vui vẻ.
Tổng binh Sơn Đông trước kia Dương Quốc Đống vuốt phẳng mũ giáp một cái, lại cười khổ hối lỗi.- Thái Sơ huynh, cũng là tiểu đệ làm liên lụy huynh. Cái mũ hoạn đảng này kỳ thật cũng chỉ phó thác trên một mình tiểu đệ, liên lụy huynh đi theo chịu khổ.
Dương Triệu Cơ lại từ trong hầu bao của mình móc ra một miếng bánh tạp lương, cúi người duỗi cánh tay đưa tới bên miệng con ngựa, đợi con vật ăn xong đây mới ngồi thẳng dậy, nhìn phương xa giọng điệu chậm rãi nói.- Kỳ thật Ngụy công công vẫn là muốn thiên hạ này tốt.
Nói xong câu này, Dương Triệu Cơ cười lắc đầu, tự giễu nói.- Lão phu coi như là hoạn đảng, năm ấy bình định loạn tặc Văn Hương Giáo, có người viết thư cho ta, nói lúc này không nên ra sức vì hoạn đảng, mượn cớ này lật đổ hoạn đảng lại ra quân, đó mới là một kiện đại công vì nước vì dân. Lão phu cảm thấy tình thế nguy cấp, lại cứ giằng dai tiếp như thế, lục phủ Sơn Đông cộng thêm xung quanh đều phải bị xúi giục. Kết quả sau lần đó đã bị người cho là hoạn đảng rồi.
Dương Quốc Đống có chút giận dữ.- Hoang đường, chẳng lẽ lại không khiến cho người ta làm việc vì nước, chẳng lẽ hoạn đảng theo như lời bọn chúng liền không có làm việc vì nước!
- Hiền đệ, chúng ta nhiều đời chịu ơn, dĩ nhiên tử chiến vì nước. Những khúc mắt cong cong vẹo vẹo kia, vẫn là không cần để ý tới, để ý tới cũng sẽ không có hữu dụng gì.
- Thật sự là vốn định dựa thế Ngụy công công, như thế nào cũng sẽ phong Hầu phong tướng, vì bản thân và con cháu kiếm cái giàu sang, chưa từng nghĩ lại đi tới một bước này. Thái Sơ huynh, chúng ta sau lần này, sẽ bị cho rằng là trung liệt hay không.
Nói tới đây, Tổng binh Sơn Đông tiền nhiệm Dương Quốc Đống bật cười, tự giễu nói.- Ái chà, vẫn là hoạn đảng, không duyên cớ với trung liệt!
Bên này đang nói chuyện, đã nhìn thấy được phía nam bụi đất bốc thẳng lên trời, thám mã rải ra ngoài đều đã tiếp chiến với người khác, ở trên ngựa bắn giết nhau, không ngừng có người té xuống ngựa.
Dương Triệu Cơ trầm ổn ra lệnh.- Dặn dò xuống, bảo các huynh đệ đều thu hồi lại, hiện giờ mắt thường cũng nhìn thấy được rồi. Thám mã khinh kỵ của quan quân bắt đầu quay trở về bản đội, còn khinh kỵ Triệu Gia Quân cũng không có đuổi quá gấp, sau khi nhìn thấy một đội quan quân này đều là thúc ngựa vội vàng quay lại.
Tới nước này, trên mặt Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống thần sắc thoải mãi dĩ nhiên không thấy, Dương Quốc Đống giọng điệu chua chát nói.- Mấy năm nay chỉ thấy được Thát tử và loạn tặc, như thế nào đột nhiên liền xuất hiện phản tặc Từ Châu này. Bọn chúng cũng không phải là đám ô hợp. Thái Sơ huynh nhớ rõ mấy trận đại chiến khôi phục thành Tế Ninh quét sạch Hương tặc hay không?
Nhìn thấy Dương Triệu Cơ gật đầu, Dương Quốc Đống hạ giọng nói.- Nghe nói chủ lực của Văn Hương Giáo đều là bị giặc Từ Châu bình định, chúng ta coi như nhặt cái tiện nghi!
Trên mặt Dương Triệu Cơ không có gì không tự tại, chỉ là cười ha hả nói.- Đệ còn nhớ rõ Tham tướng Chu Bảo Lộc không? Ông ta và vi huynh làm việc chung qua mấy tháng. Theo Chu Bảo Lộc nói, Triệu Tiến kia hiểu được việc buôn bán, dựa vào rượu trắng và muối lậu tụ tập lợi lớn, sau đó lại hiểu được luyện binh, luyện tráng niên nơi chống Từ Châu hẻo lánh kia thành cường quân, ngươi ngẫm lại kỹ càng, quân giặc Từ Châu chúng ta nhìn thấy, và những thứ trên sách binh thư của Thích thiếu bảo kia giống nhau hay không?
Đang khi nói chuyện, nhìn thấy được đại đội Triệu Gia Quân ở đằng trước chậm rãi dừng lại, Dương Triệu Cơ phất tay hô quát.- Hiện giờ không cần xông lên, tiến lên không dừng lại!
Ông ta đánh tay ra hiệu, bộ hạ đằng sau dĩ nhiên nhìn thấy được rõ ràng, bắt đầu chậm rãi thay đổi trận hình. Dương Quốc Đống thấp giọng nói thầm một câu, thế tay của Dương Triệu Cơ lại thay đổi, đội hình kỵ binh quan quân cũng càng thêm phân tán.
Chính vào lúc này, lại nghe phía sau vang lên tiếng quát giận. Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống quay người nhìn sang, phát hiện có kỵ binh sửa soạn rời khỏi, lại bị đồng bọn đằng sau đuổi theo, chính đang ở trên ngựa chém giết. Dương Triệu Cơ lắc đầu cao giọng quát.- Không nên cản lại, kẻ muốn đi cứ việc đi. Đã nói ở trước đó, tiến lên nữa muốn rời đi cũng liền đi không được nữa!
Mấy người rời khỏi đội kia ở trên ngựa khóc ôm quyền thi lễ, sau đó thúc ngựa rời khỏi, những người khác lại không biết làm sao, mặc dù có người thần sắc dao động, nhưng vẫn là đi theo trong đội. Dương Quốc Đống theo đó hô một câu.- Phất cờ hiệu lên, chúng ta đường đường cũng là binh mã trải qua biên chế của triều đình, phải có thể diện.
Đằng sau hô quát đáp lời, đã giơ lên cờ xí, nhìn thấy được quân trận Triệu Gia Quân phía trước thay đổi, nhưng tổng thể lại không có cử động lớn gì, rất nhiều đội ngũ vẫn đang giữ gìn tư thế tiến lên bất kỳ lúc nào, nhìn như vốn dĩ không để gần ngàn người cưỡi ngựa này vào trong mắt.