Hai lộ đại quân nhanh chóng tới gần, dân chúng ven bờ đều là chạy tán loạn, ai cũng không muốn tự thân trải qua binh tai này, trên dưới châu Cao Bưu càng là tuyệt vọng, chiến trường tám chín phần mười phải khai chiến trước cửa nhà mình, còn không biết phải bị tai họa giày nát thế nào nữa.
Nhưng bất ngờ chính là, nhân mã Triệu Tự Doanh do Đổng Băng Phong dẫn dắt hạ trại cách bắc thành Cao Bưu hai mươi dặm, không có tiếp tục tiến lên, tình cảnh giương cung bạt kiếm cứ như vậy ngưng trệ rồi, tuy nhiên Cao Bưu vẫn như cũ đóng chặt cổng thành, không dám có bất kỳ thoải mái và buông lỏng nào.
Vào hôm ngày mồng bảy tháng giêng, lữ trưởng lữ thứ ba Đổng Băng Phong theo hộ tống của ba trăm gia đinh cưỡi ngựa một đường tiến về nam, dừng lại tại một nơi biệt viện của nhà giàu có ngoài thành Cao Bưu, bọn họ sau khi tới được không bao lâu, từ phía nam lại có mấy trăm kỵ binh quan quân tới. Nếu như kẻ quen thuộc chốn quan trường Giang Bắc Nam Trực Lệ, liền sẽ nhận ra gương mặt của phó tướng Lang Sơn và Tuần phủ.
Song phương ai nấy dẫn theo mười mấy hộ vệ, đội nhân mã hộ tống bọn họ tiến lên thì cách trang viên nơi này hai trăm bước, nhìn chằm chằm lẫn nhau, không dám có thả lỏng gì.
So với tình cảnh quỷ dụ bên ngoài, trong phòng khách ở biệt viện thì rất êm dịu. Tuần phủ Phượng Dương kia nhìn thấy dáng vẻ của Đổng Băng Phong không kìm nổi khen một câu “Thiếu niên anh hùng”, Phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu cũng cười gật đầu với Chu Học Trí bên cạnh Đổng Băng Phong, coi như bằng hữu cũ gặp nhau.
Sau khi đôi bên ngồi xuống, Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu đi thẳng vào chuyện chính nói.- Hoài Dương thái bình lâu như vậy, nếu như động đao binh khẳng đinh sinh linh lầm than. Đất báu sinh tài rất tốt này cũng sẽ hủy trong chốc lát. Thật sự là đáng tiếc thay. Tâm ý của bổn quan rất rõ ràng, không đánh vẫn là không đánh thì tốt hơn. Có điều kiện gì quý vị cứ việc nêu ra.
Phó tướng Lang Sơn bên cạnh cười khan hai tiếng, ý tứ trong lời nói mọi người cũng hiểu, nếu như quan quân thắng được binh mã Từ Châu, ai cũng sẽ không nhắc tới không đánh thì không đánh kia. Nhưng hiện giờ hết thảy mọi tiên cơ đều mất đi, kỵ binh bị toàn diệt ở cửa sông Thanh Giang, Triệu Tự Doanh thì điều động đại binh xuôi nam. Chiếu theo tin tức tai mắt rải khắp nơi truyền lại, binh mã mấy lộ tới tiễu trừ khác đều là dữ nhiều lành ít. Chẳng lẽ trông cậy ba ngàn binh Nam Kinh kia sao? Vẫn là mọi người hết mực lễ độ ngồi xuống nói chuyện thì tốt hơn.
Đổng Băng Phong và Chu Học Trí liếc mắt nhìn nhau, sau đó mở miệng nói.- Binh mã Lang Sơn phải lưu lại năm ngàn. Tiêu doanh Tuần phủ phải lưu lại tám thành. Người nhà kẻ tham gia cuộc thích sát ở sân tỷ võ trong thành Dương Châu phải đưa hết cả nhà sang. Sau hôm nay Triệu Tự Doanh phải chiếu theo tiền lệ của phủ Hoài An vào chiếm đóng phủ Dương Châu. Thân sĩ quan quân không được ngăn trở.
Sau khi mấy cái đề xuất này đưa ra, sắc mặt Tuần phủ Phượng Dương và Phó tướng Lang Sơn đều khó coi, binh mã Lang Sơn chẳng bằng chốc lát bị lấy đi hơn sáu thành, tiêu doanh Tuần phủ đó là tinh nhuệ dưới trước Tuần phủ, quăng đi tám phần liền không thừa lại cái gì cả, mấy đại gia tộc trong thành Dương Châu không phải dễ dàng chạm vào như thế, về phần một điều cuối cùng thật sự chẳng khác nào cắt đất phủ Dương Châu đưa cho.
- Cái này…
Đổng Băng Phong mặt lạnh nói.- Ta mặc kệ các ngươi có chuyện gì khó xử, điều kiện như thế nếu như không đáp ứng, tự ta đích thân tới.
Toàn trường lập tức căng thẳng, lúc vừa mới tiến vào phòng này, Chu Học Trí sắc mặt bình tĩnh trong lòng cũng rất sôi sục. Y năm đó là kẻ đọc sách lụi bại, làm sư gia cho thổ hào, nhưng hiện giờ ngồi ngang hàng với Tuần phủ Nam Trực Lệ của Đại Minh bàn điều kiện, thậm chí còn đứng ở địa vị ưu thế? Trước sau so đo khiến người cảm thấy xúc động thật lâu.
Đến lúc đàm phán không được nữa này, Chu Học Trí lại cười nói.- Nhị vị, không cần cảm thấy làm khó, chúng ta chỉ là muốn người muốn khuôn phép, vẫn là lưu lại cho các vị con đường ăn nói qua loa với bên trên. Phủ Dương Châu và binh mã dưới trướng này lại không phải tài sản riêng của các vị, tội gì chấp mê bất ngộ như vậy chứ?
Sắc mặt Tuần phủ Phượng Dương và Phó tướng Lang Sơn càng thêm khó coi, tuy nhiên Chu Học Trí lại nhìn ra đánh động được ý nghĩ của đối phương, thản nhiên tiếp tục nói.- Lúc này nhị vị cần gấp nhất là ăn nói với bên trên như thế nào. Chúng tôi lại không có muốn toàn bộ binh mã của các vị, lại không có muốn tấn công Dương Châu, cũng không nói phủ Dương Châu này về sau không phải quốc thổ của Đại Minh. Đây đã đủ để dung thứ, nhị vị nếu như không ưng thuận, các vị cảm thấy chúng tôi đánh hạ không được sao? Tới lúc đó cũng không có chừng mực gì đáng nói rồi!
Nghe thấy lời trong mềm mang cứng này, Tuần phủ Phượng Dương hít sâu vào mấy hơi, giống như nín nhịn cái gì đó, quay đầu nhìn về hướng Phó tướng Lang Sơn. Phó tướng Lang Sơn trả lại vẻ mặt tang tốc cho y, nhìn thấy vẻ mặt này, Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu cả người đều trút bỏ, quay đầu suy yếu vô lực nói.- Vậy thì ưng thận quý phương, nhưng sau khi đáp ứng, kính xin quý phương giữ nguyên ước hẹn. Không cần công thành đoạt đất, sát thương quan dân.
Đổng Băng Phong không có tiếp những lời này, không màn tới điều gì mở miệng nói.- Binh mã các ngươi rút về quân doanh, về sau chỉ được đi lại ở trong vòng mười dặm xung quanh doanh trại. Bắt đầu từ hôm nay, quan quân nếu như có bất kỳ vọng động nào, điều đàm phán hôm nay hết thảy đều không giữ lời, đến lúc đó binh mã Từ Châu ta xuôi nam, thật cũng sẽ không có bất kỳ châm chước dàn xếp nào nữa rồi.
Những đòi hỏi này đồng dạng rất khắc nghiệt, tuy nhiên Tuần phủ Phượng Dương và Phó tướng Lang Sơn cũng không có phẫn nộ xấu hổ giống như lúc trước. Nếu như đã là ưng thuận một điều kiện rồi, lại ưng thuận thêm một nữa cũng không sao. Chuyện cho tới bây giờ, đòi hỏi khắc nghiệt này cũng là thuận lý thành chương, Tuần phủ Quách Thượng Hữu và Phó tướng Lục Toàn Hữu liếc mắt nhìn nhau, cũng đều là hiểu ý trong mắt đối phương. Đợi xong việc lần này, bất kể như thế nào cũng phải từ quan về quê. Hoài Dương hung hiểm, vẫn là cách càng xa càng tốt.
Sau khi đàm phán định xong, đôi bên đều tự trở về doanh, vốn hẹn ước xong là ba ngày sau bắt đầu, tuy nhiên về phương diện này quan quân vẫn là tìm hết mọi lý lẽ kéo dài thêm một ngày, chỉ nội trong một ngày này có khoái mã từ phía đông tới tiến vào đại doanh quan quân, kế tiếp, tin tức Từ Châu đại thắng bắt đầu lưu truyền ở phủ Dương Châu.
Song phương cứ án binh bất động như vậy, ngược lại khiến già trẻ châu Cao Bưu nhẹ nhàng thở ra, mỗi ngày cũng dám mở cổng thành một canh giờ cho sĩ dân trong thành ra vào, sau đó người có mặt mũi trên đất châu Cao Bưu đi hai nơi quân doanh và Triệu Tự Doanh thăm hỏi động tĩnh. Tuy nhiên bình tĩnh ngắn ngủi này rất nhanh đã bị đánh phá, chiếu theo tin tức từ phương bắc, cửa sông Thanh Giang bên kia lại có hai ngàn nhân mã tiến tới, mà quan quân bên kia cũng bắt đầu đóng chặt đại doanh, không cho phép người ngoài ra vào.