Tiếng trống canh ở Thượng gia trang đã ngừng, chính là không muốn để cho nhân mã Từ Châu bên ngoài biết thì giờ cặn kẽ, tuy nhiên Triệu Tự Doanh đã có phương thức tính thì giờ của mình, quan sát bóng đêm, đồng hồ cát đồng hồ nước đều đoán mò được sơ sài. Lúc gần hừng đông thời khắc tối tăm nhất, các đội Triệu Tự Doanh bắt đầu chuyển động.
Nhìn từ xa thấy trong quân doanh Triệu Tự Doanh mấy chỗ lóe lên lửa trại, nhưng từ xa nhìn lại không cách nào nhìn thấy mấy chỗ lửa trại này thủy chung là không ngừng nấu cơm nấu nước nóng, sau đó an bài xong xuôi cơm canh để cho các đội sáng sớm không ăn phải đồ ăn nước uống lạnh. Bọn liên trưởng đội trưởng đoàn thứ hai lữ Thân Vệ đều đang dặn dò gia đinh thủ hạ, khiến cho bọn họ trên đường đi nhất định không được lên tiếng, đại đội hỏa khí cũng bố trí y hệt như vậy.
Mà những người đội học đinh cũng đòi hỏi phải mang theo đũa trúc tùy thân, lúc hành quân không được vứt bỏ. Về phần bọn gia đinh đội nhân mã một mặt ăn cơm một mặt cho ngựa ăn, kẻ ăn được mau thì là sửa sang yên ngựa. Bọn họ chẳng gấp như vậy, bởi vì bọn họ phải sau khi thu dọn mới sửa soạn lên đường. Bọn đoàn luyện cũng đã tỉnh dậy, ngoại trừ đội quân tinh nhuệ được điều động, những người khác đều được lệnh cưỡng chế chờ trong doanh trướng. Bọn họ hâm mộ nhìn bọn gia đinh, đối với bọn họ mà nói được ra trận chém giết, được làm tiên phong, chính là thay mặt cho tiền đồ sau này, còn được người khác thành thật coi trọng.
- Lão gia hay là lưu lại trấn thủ, bọn thuộc hạ đi thì tốt rồi. Trước lúc sắp rời khỏi đại doanh, Trương Hổ Bân lại là thỉnh cầu nói lại bị Triệu Tiến vỗ vỗ bả vai, kẻ biết điều không nói gì nữa.
Mạnh Chí Kỳ đi ở trong đội pháo, bọn pháo binh đang đổ dầu vào trục bánh xe giá pháo, còn có người mang hàm thiếc rọ đầu lôi kéo súc vật, tránh cho chúng nó phát ra âm thanh.
Sau khi hết thảy đều trù bị sẵn sàng, bóng đêm vẫn đen đặc như trước, mệnh lệnh truyền xuống, đại đội bắt đầu lên đường đi ra phía ngoài. Gia đinh trường mâu chỉ mặc giáp ngực, các phần khác đều gói thành tay nảy vác lên lưng, tránh sao cho lúc đi đường không phát ra tiếng động, hơn nữa đội ngũ cũng không phải đi đều bước, là cùng bước về phía trước, vả lại tản ra, để tránh phát ra tiếng động quá lớn.
Triệu Tiến cũng mặc giáp ngực, các phần áo giáp khác đặt ở trên yên ngựa sau đó dắt ngựa sải bước đi trước. Kỳ thật đại đội trong lúc đi đường vẫn phát ra đủ loại thanh âm, tuy nhiên ở khoảng cách xa như vậy, gia trang cũng không thể nào phát giác được. Trong thời khắc rạng sáng một mảnh tối đen, càng không nhìn thấy được những thứ này. Về phần trạm gác ngầm và du kỵ quan quân Thượng gia trang bố trí bên ngoài đều bị giết sạch sẽ vào tối hôm qua. Đêm qua kỵ binh và nghĩa dũng Triệu Tự Doanh đầu nhập tất cả vào, lần lượt dọn dẹp bóp chết, cuối cùng lính trinh sát của quan quân cũng không dám đi lại.
- Các ngươi không cần chắn đỡ phía trước ta, bọn chúng không đánh được đến ta. Triệu Tiến hơi dở khóc dở cười nói. Đám thân vệ đều tiến lên trước người Triệu Tiến, che đậy hắn cực kỳ chặt chẽ, tuy nhiên thời khắc này bốn phía đều an tĩnh, làm gì có kẻ thù nào.
Đang đi về phía trước, gia đinh đằng sau nói với Triệu Tiến.- Tiến gia, mặt trời đã lên.
Trong đội ngũ này, có người chuyên môn nhìn về phía chân trời, xem thử khi nào mặt trời xuất hiện. Tại nơi địa thế bằng phẳng này, phía chân trời một khi trở nên sáng thì đại địa rất nhanh sẽ sáng lên, đại đội Triệu Tự Doanh mượn nhờ bóng tối bí mật tiến lên cũng sẽ bị người ta phát hiện.
- Không có đồng hồ thật bất tiện! Triệu Tiến thì thầm một câu, người chung quanh cũng không nghe hiểu ý tứ của hắn. Kỳ thật thì giờ không chênh lệch bao nhiêu nhưng vào lúc này chỉ một chút chênh lệch cũng đủ chết người.
Triệu Tiến nhìn trước nhìn sau, phía trước vẫn là đêm tối, phía sau sắc trời đã trắng bệch.- Truyện lệnh, trước khi không bị phát hiện, tiếp tục giữ vững bước tiến này, không được nhanh hơn, nhưng bất cứ lúc nào cũng phải sẵn sàng nhanh hơn, để cho đại đội hỏa khí ở nơi đó trước tiên phán đoán sơ lược được khoảng cách xa gần.
Bọn gia đinh truyền lệnh nhanh chóng tản đi truyền lệnh, toàn cảnh của đội ngũ bắt đầu trở nên khẩn trương, hành quân an tĩnh như vậy không có tiếp tục được bao lâu, có đi về phía trước chưa được hai trăm bước đã nghe thấy từ Thượng gia trang vang lên tiếng hò hét và tiếng chiêng dồn dập, nhìn thấy được ánh sáng cây đuốc trên tường, bóng người bắt đầu lay động. Một đội này của Triệu Tiến đã bị phát hiện rồi.
Triệu Tiến trở mình lên ngựa, không có khu động vật cưỡi mà là dẫm lên trên yên ngựa để nhìn phía trước, khoảng cách đến tường trăng phía đông của Thượng gia trang còn hơn năm trăm bước. Triệu Tiến xoay người ngồi trên lưng ngựa, sau đó thúc ngựa đến chỗ đại đội hỏa khí. Vào lúc này, các đội Triệu Tự Doanh cũng đã tăng tốc đi về phía trước, gia đinh đại đội hỏa khí thúc ngựa thúc trâu cũng đang tức giận thét to, bọn gia đinh phụ giúp xe pháo giá pháo phía sau cũng buông lỏng cổ họng thét to.
Triệu Tiến chạy tới chỗ Mạnh Chí Kỳ liền hô to.- Mạnh Chí Kỳ, tầm bắn vừa đủ liền nổ súng. Điều chỉnh cao họng pháo, rơi đúng chỗ liền nã pháo, không được ngộ thương cũng không phải sợ ngộ thương.
Mạnh Chí Kỳ đứng trên xe pháo đang dùng kính thiên lý quan sát sửng sốt, lập tức hiểu được. Triệu Tiến thúc ngựa xoay người, nghe được Mạnh Chí Kỳ ở phía sau hô lớn.- Pháo mười hai cân tây và mười sáu cân tây giữ nguyên trên giá pháo, các pháo khác đẩy về phía trước, tiến lên.
Mệnh lệnh vừa ra, sau khẩu hỏa pháo có đường kính lớn nhất lập tức dừng ngay tại chỗ, bọn gia định gánh vác khẩu hỏa pháo này bắt đầu tháo gia súc khỏi xe pháo, sau khi thả hỏa pháo xuống bắt đầu tiến lên sửa soạn.
Mạnh Chí Kỳ sau khi phân phó xong, lại cưỡi ngựa chạy ra phía trước hỏa pháo. Pháo chín cân tây ở phía trước cũng bắt đầu ngắm đúng phương bắn ra. Mạnh Chí Kỳ chỉ bảo thứ tự mỗi một phát bắn cụ thể của hỏa pháo.- Sau khi bắn ngang một vòng, ngửa ra sau bắn. Mỗi lần bắn đều phải chỉnh cao hơn, điểm rơi nối tiếp nhau về phía trước.
Sáu khẩu đại pháo đã ngắm đúng chỗ rơi xuống, họng pháo chĩa về phía trước đã không còn bất kỳ người nào của Triệu Tự Doanh tiến lên. Đội pháo nhân mã đều là triển khai về hai bên, lấy chỗ hỏa pháo rơi xuống đầu tiên là khởi điểm, dần dần mở rộng về hai cánh, cũng là tạo thành hình dạng đường cong nửa vầng trăng. Tùy theo phươn vị của mỗi một khẩu hỏa pháo rơi xuống, bọn gia đinh cũng lấy liên đội làm đơn vị đứng ở đằng sau hỏa pháo, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng tiến lên yểm hộ.
Nòng pháo của mỗi một khẩu hỏa pháo trước khi vào cuộc chiến đều đã được cọ rửa vô cùng sạch sẽ, tuy nhiên truosc khi nổ súng vẫn vẫn phải rửa sạch, trước tiên là dùng móc câu xoáy lỗ nòng pháo một lần, sau đó dùng bàn chải chải một lần, kế tiếp là bỏ thuốc pháo được gói bằng tơ lụa vào, sau đó nhét mồi dẫn vào mắt pháo, cộng thêm đạn pháo lại dùng côn thông nòng nhấn chặt đạn dược. Trước khi rời khỏi doanh trại, côn sắt dẫn lửa được đun nóng ngay trong chậu than, lúc này đã bị nung đến đỏ bừng.