Cảnh Mãn Thương hiện tại là chủ quản mậu dịch khu bắc Hoài An, nhưng y thật sự ra lại là người chủ sự hẳn việc buôn bán lương thực của Triệu Tự Doanh, cũng là thương nhân buôn bán lương thực lớn nhất ở Giang Bắc Nam Trực Lệ hiện nay. Cảnh Mãn Thương điều động được một lượng tiền bạc cực lớn, cũng tập trung được một lượng lương thực cực lớn mà điền trang nông khẩn các nơi làm ra, cũng khống chế được giá cả ở trong chợ lớn Thanh Giang. Nhất cử nhất động của Cảnh Mãn Thương đều làm cho việc buôn bán, vận chuyển lương thực dao động kịch liệt, đã có người gọi y là “Mễ Vương”. Thông qua điều phối của Cảnh Mãn Thương, Triệu Gia Quân vốn nhân khẩu ngày càng đông mới không phải lo đến việc ăn uống, mới không ngừng an trí cho lưu dân.
Triệu Tiến hỏi thẳng vào chuyện chính.- Việc trù bị lương thảo ở Tế Ninh thế nào rồi?
- Số lượng mà lão gia định ra phải ít hôm nữa mới chuẩn bị đầy đủ. Cảnh Mãn Thương ở trước mặt đám Triệu Tiến tràn đầy khiêm tốn, kính cẩn nghe lời, không thấy bất kỳ hăng hái quá phận nào.
Vương Triệu Tĩnh viết vài nét bút lên sổ, Triệu Tiến lại hỏi.- Lương thực ở Lâm Thanh bên kia ngươi chuẩn bị như thế nào?
Cảnh Mãn Thương lại trả lời.
- Bẩm lão gia, giá lương thực ở Lâm Thanh đã bắt đầu tăng cao, bởi vì phân ty Hộ bộ ở bên đó bắt đầu tích trữ, điều phối quân lương. Lý gia bên kia thật không dám tùy tiện, bởi vì mối giao tình với chúng ta, bên trong thành đã có người để ý đến sản nghiệp nhà ông ta, thuộc hạ đã an trí ở Liêu Thành hai kho lúa.
Triệu Tiến gật đầu, buồn bực nói với Lưu Dũng ở đối diện.- Ngươi và Lôi Tử phải theo dõi sát hai nơi này, nhất là những biến hóa của lương thực tồn trữ trong ngoài thành Lâm Thanh. Nếu quan phủ muốn tích trữ lương thực để sửa soạn cho đại quân, ta cũng phải sửa soạn cho mình, đến lúc đó, qua bên đó dùng luôn là được.
Lưu Dũng bên kia đứng dậy vâng dạ, Triệu Tiến quay đầu nói với Cảnh Mãn Thương.- Ngươi hiện tại đi Tế Ninh chủ trì phân chia lương thảo, những người mậu dịch sẽ toàn lực phối hợp về mặt tiền bạc, nếu như ở phương diện khác gặp trở ngại thì tới tìm Khổng Chương ở Khúc Phụ, y ở đó giúp đỡ một chút, trên đường cẩn thận, lần này làm tốt ngươi sẽ có công lớn.
- Xin lão gia yên tâm, thuộc hạ nhất định làm không có sai sót. Cảnh Mãn Thương vội vàng đứng dậy cáo từ. Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều cười gật đầu đáp lại, còn có ý gọi hộ vệ đưa y ra ngoài.
Người vừa đi, Triệu Tiến nói với Lưu Dũng.- Phải tăng số người ở kinh sư, tin tức truyền lại không được buông lỏng, cũng phải chuẩn bị các chuyện khác.
Lưu Dũng tự tin trả lời.- Xin đại ca yên tâm, Nhiếp Hắc bên kia dẫn đám người không thấy ánh sáng kia đi rồi. Mã Lục ở kinh sư đã đắp dựng lên giao tình, muốn động lúc nào cũng được.
Triệu Tiến xoa trán, hội chiến với quan quân cũng đã kết thúc được hơn hai tháng, nhưng không một ngày nào thả lỏng được. Thân thể Triệu Chấn Đường ngược lại chuyển biến tốt, nhưng điều này cũng có chút vướng bận, sự tình mọi mặt tập trung lại với nhau, làm cho người ta thật nôn nóng, phiền muộn.
- Đại Châu bên kia trước tiên không cần để ý, Dư gia bên kia theo dõi như thế nào, tình hình trên biển như thế nào, Trịnh gia có an bài người trên biển hay không? Triệu Tiến liên tục hỏi mấy chuyện.
- Dư gia bên kia không có biểu hiện gì lạ. Trên đất Tùng Giang có mấy nhà nuôi đội thuyền muốn gom lại hùn vốn, nhưng đều bị Dư Trí Viễn cự tuyệt. Chúng ta đã an bài người vào, nếu như có gì dị thường khẳng định phát hiện được. Trên biển không có việc gì, Trịnh gia bên kia cũng xuất cảng, nhập cảng bình thường, chỉ là thường xin hạ xuống một thành, còn muốn mua pháo của chúng ta. Lưu Dũng kể lại kỹ càng.
Nói xong lại chần chừ một lúc, Lưu Dũng sau đó tiếp tục.- Đại ca, sự việc trên biển suy xét không chính xác, chúng ta thật sự là không quen. Trinh gia nếu như dùng thuyền buôn làm gì đó thật khó lòng phòng bị.
Triệu Tiến buồn rầu gật đầu, lại mở miệng nói.- An bài đội thuyền của Trịnh gia đưa doanh của Triệu Tùng đến Bì Đảo, khai khẩn và mậu dịch đều phải phái người có năng lực đi.
Nói tới đây, Lưu Dũng vừa vâng dạ, vừa nhìn Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ, lại trao đổi ánh mắt với Cát Hương. Bên kia Như Huệ vừa ho khan vừa nói.- Lão gia, Triệu Tùng là con cháu chí thân, thân phận quý trọng, hiện tại là lúc dùng người, hay là lưu lại thì tốt hơn. Vân Sơn Tự Đức Cương trung thành tận tâm, hộ vệ kim khố vẫn chưa hề có gì sai lầm, ở trong Tự thanh danh cũng rất tốt, hay là phái hắn đi?
Triệu Tiến nói át đi.- Ta đã nói qua một lần rồi, nơi chốn nguy hiểm nhất người nhà không đi thì ai đi.
Sau khi nói xong lại thờ dài, sắc mặt có chút âm trầm.- Đội thuyền của chúng ta một ngày chưa xây dựng được thì một ngày bị người ta dùng thế lực chèn ép. Lần này Triệu Tùng đi Bì Đảo, đồ đạc trang bị nhất định phải ưu tiên cung ứng, muốn cho Dư gia và Trịnh gia có thuyền thường trú ở Bì Đảo thì phải xây dựng, cải tạo thương sạn của chúng ta giống như thành lũy. Những thanh niên cường tráng của chúng ta hiện tại đã thoát ly việc nông cũng có gần mười vạn người, nhưng mở rộng địa bàn bên ngoài như vậy lại không thuận tiện, cần phải chiêu mộ Liêu dân, cần phải hết sức bổ sung Liêu dân vào.
Lần này công khai tổng cộng có hai mươi doanh, nhưng biên chế chính thức lại có hai mươi mốt. Hai mươi doanh kia đều là liên đội quân binh đoàn luyện, mà một doanh dôi ra lại là tổ thành từ bốn liên đội quân sỹ, trang bị một trăm năm mươi khẩu súng và hai khẩu pháo nhẹ, là doanh được tạo ra riêng cho Bì đảo. Sức mạnh như vậy nhất định phải dùng thuyền đáng tin cậy đưa đến Bì đảo, đồ đạc và xe chuyên vận đến sau cũng phải dùng thuyền tin cậy, vì thế một thành giá cả lúc trước kia dùng làm điều kiện để mặc cả.
Mà việc đóng góp sức mạnh và nhượng bộ này đều là để chiêu mộ Liêu dân, đối với sách lược của Triệu Tiến mà nói, Liêu dân không có gốc rễ bám víu là nguồn sức người dựa vào lớn nhất hiện nay. Biên chế của Triệu Gia Quân hiện giờ ngày càng lớn, ngoại trừ quân sỹ quân binh ra, khai khẩn, mậu dịch và thợ tạo cũng có lượng lớn người thoát ly công việc, số lượng trang đinh thực sự dùng để làm ruộng đã rất eo hẹp. Mặc dù Triệu tự Doanh có công thương nghiệp thu được lợi nhuận phong phú, thông qua các loại biện pháp mậu dịch để mua về lượng lớn lương thực, nhưng lương thực tự mình làm ra mới là căn cơ, mới là đảm bảo.
- Điền địa và nông hộ là căn cơ của chúng ta, cái này cần có một sợi tơ hồng, mặc cho ai cũng không được vượt qua. Sợi dây này nếu vượt qua thì chúng ta sẽ bất ổn. Lúc Triệu Tiến nói điều này, rất nhiều người đều buồn bực vì sao lại dùng từ “tơ hồng” này. Tuy nhiên, đạo lý này mọi người đều tán đồng, có lương thực thì không lo lắng, không có nông nghiệp là bất ổn, điều này là danh ngôn chí lý.
Sau khi Triệu Tiến tự xưng tướng quân, Triệu Tự Doanh Từ Châu đổi thành Triệu Gia Quân, tin tức của triều đình về việc tiêu diệt Từ Châu cũng đã tới nơi này. Triệu Tiến và đồng bọn dĩ nhiên biết sớm hơn vài ngày so với mọi người, nhưng dân chúng Từ Châu và lân cận sau khi biết tin này lại không có cử chỉ lớn như lần trước. Hà Gia Trang bên kia cũng không có ai dọn nhà trở lại, ngược lại có những nhà giàu có phái nô bộc ra đường nghe ngóng, phát hiện mọi việc vẫn như ngày thường nên cũng không bận tâm nữa.