Phải biết rằng mấy vạn quan quân bị bắt bị giết, lại là động thủ nơi gan ruột của Đại Minh, nếu thật sự là phản tặc, e rằng chính là rung chuyển thiên hạ, khắp chốn khói lửa. Nhưng lúc này xem ra dường như cục diện rất ổn, Sơn Đông bên kia mọi chuyện như thường, Hà Nam mọi chuyện như thường, thậm chi ngay cả Từ Châu Nam Trực Lệ đều hết thảy như thường, giống như chỉ có quan quân chịu thiệt lớn.
Dù có nghi ngờ, cũng chỉ đành giấu mấy câu hỏi này ở trong lòng, hiện giờ Đốc sư Thượng thư Binh bộ Triệu Ngạn mỗi ngày say không còn biết gì, lại còn ở trong phủ Hà Gian này nạp thêm hai người thiếp, hoàn toàn là cuồng hoan tửu sắc, bỏ mặc tất cả. Còn Ngụy Trung Hiền bên đó thì là điên cuồng gắt gỏng, không ngừng thúc giục. Có hạng người tai mắt linh thông thậm chí còn để ý thấy, nội quan bên người Ngụy Trung Hiền không ngờ cũng có kẻ trốn về kinh sư, động tĩnh này không ổn.
Ở trong thư phòng hành dinh của Ngụy Trung Hiền, Ngụy Trung Hiền ở nơi đó giận dữ, người quỳ ở bên dưới cũng không dám ngẩng đầu.- Ngươi nói cái gì? Tiểu Tống mang theo năm nghìn quân doanh Bắc Kinh đã xuất phát rút về kinh sư rồi sao? Y ở đâu có lá gan lớn như vậy, không có ý chỉ quân lệnh đã dám vọng động binh mã, đây là tội lỗi phải mất đầu diệt môn. Đuổi theo bắt ngay người lại!
Nhìn người bên dưới quỳ không nhúc nhích, Ngụy Trung Hiền càng thêm gắt gỏng, nhấc lấy bát trà bên tay lên chợt đập mạnh xuống. Một gã hoạn quan quỳ ở trước mặt không kịp né tránh, bị bát trà này nện thẳng trên đầu. Bát trà vỡ vụn, nước trà vẩy ở trên đầu, hoạn quan này cúi đầu càng thấp hơn, cũng không dám đứng dậy. Phát tiết này ngược lại khiến cho mấy gã Đông Xưởng Cẩm Y Vệ đằng sau lưng hoạn quan đó sợ tới mức ngẩng đầu, trong lòng run rẩy bẩm báo.- Ngụy công công, chúng tiểu nhân tổng chung mới có hơn hai trăm người, đuổi theo sợ không có hữu dụng gì, vẫn cần phải điều động binh mã mới có phần nắm chắc!
Lời nói này thanh âm đều đang run rẩy, thế nhưng Ngụy Trung Hiền lại không có tiếp tục phất tiết chỉ ở nơi đó thở hổn hển chửi bới mấy câu. Bởi vì ông ta biết lời nói này đều là thực tình. Bắt giữ quý tộc quan văn một đạo ý chỉ mấy gã Xưởng Vệ, tới cửa liền động thủ. Nhưng muốn làm cái gì với bọn võ tướng, đừng nhìn ngày thường văn quý võ tiện cái gì, đường đường Tổng binh Phó tướng ở trước mặt Ngụy Trung Hiền cũng phải quỳ lạy, nhưng vào lúc này, mấy trăm gã Xưởng Vệ, vào quân doanh thật không đủ để nhìn, võ tướng kia đưa ra mấy câu, lập tức liền loạn đao chém tới.
Ngụy Trung Hiền ở nơi đó hít sau mấy hơi, chợt phất tay quát.- Đều cút hết ra ngoài cho ta. Hiện giờ bên cạnh mỗi một võ quan từ Tham tướng trở lên đều phải bố trí người theo dõi chặt. Ai muốn dị động trước tiên bắt người, kẻ còn lại liền không dám xằng bậy! Đi mau!
Bọn người quỳ ở trên mặt đất nơm nớp lo sợ vâng dạ, như gặp được đại xá đứng dậy lui ra khỏi phòng. Ngụy Trung Hiền buồn bực ngồi ở nơi đó chốc lát, giơ tay muốn đi chụp bát trà lại là chụp khoảng trống, không kìm nổi lại là cao giọng quát.- Biên quân Thiểm Tây và Sơn Tây tới nơi nào rồi. Chúng ta phải biết rõ tin tức. Ở kinh sư từng tên bị nuôi phế cả rồi sao? Đi tìm Triệu thượng thư, nếu như hắn còn đang say thì dùng nước lạnh tạt tỉnh.
Ngụy Trung Hiền là một trong những người có quyền lực nhất trên đời này. Trừ ở trước mặt Thiên hoàng đế và Khách Thị tươi cười ấm áp ra, với người khác chỉ sợ cho dù là giao thiệp với Nội các hay Lục bộ Cửu khanh thì cũng đều luôn là bộ dạng trên cao nhìn xuống, uy phúc tự có. Lúc ở kinh sư, hắn từ trước đến giờ đều hỉ nộ không hiện ra mặt nhưng khi từ kinh thành đến đại doanh Hà Gian này cả con người liền bắt đầu hỉ nộ vô thường.
Ông ta ở trong phòng vừa hô một tiếng, bên ngoài lập tức vang lên tiếng bước chân chạy hỗn loạn. Mặc dù không làm được gì nhưng cũng không được khiến Ngụy công công cảm thấy mình cái gì cũng không làm.
Động tĩnh hỗn loạn bên ngoài khiến Ngụy Trung Hiền càng thêm nôn nóng. Còn chưa đợi ông ta nổi giận lập tức đã có một hoạn quan trung niên mặc áo bào đỏ chạy vào. Người này họ Thi là một trong những thuộc hạ thân tín của Ngụy Trung Hiền đứng sau Tiểu Khuông được đưa đến phủ Hà Gian bên này lo chạy việc vặt.
Thi hoạn quan dè dặt bẩm báo.- Lão tổ tông, Tống tham tương mang theo binh mã dưới trướng đều đã nhổ trại hồi kinh rồi.
Lời còn chưa dứt, Ngụy Trung Hiền đã giận tím mặt, vỗ bàn một cái đứng lên, dùng tay kia chỉ hoạn quan họ Thi kia. Tên hoạn quan kia sợ đến quỳ sụp trên mặt đất. Ngụy Trung Hiền gương mặt tức giận vặn vẹo nhưng trước sau vẫn không phát tác ra ngoài, cuối cùng chỉ thở dài ngồi lại trên ghế, trầm mặc một lúc lâu mới nói.- Nếu như Tiểu Khuông còn, tin tức này ngày hôm qua ta liền đã biết. Không, nếu là Tiểu Khuông ở đây thì tên họ Tống kia vốn dĩ đã không đi được.
Hoạn quan họ Thi quỳ trên mặt đất biến sắc, nhưng vẫn quỳ trên đất, tiếp tục bẩm báo.- Lão tổ tông, tướng dẫn binh ở doanh Bắc Kinh và phủ Bảo Định cùng với phủ Chân Định cũng lén lút đưa tin. Hài nhi nghĩ, bọn họ phải chăng cũng muốn rút về nên mới đến bên này bẩm báo.
Ngụy Trung Hiền càng lúc càng phát tiết nóng giận nói.- Thật sự là vô pháp vô thiên, chúng ta và Triệu thượng thư đến đây là mang theo ý chỉ chiếu thư. Đây là hoàng mệnh, bọn hắn dám không nghe, chẳng lẽ muốn bị chém đầu diệt tộc? Không lẽ muốn mưu phản sao?
Trong cung, những người người hầu cận vả lại thân ở chỗ cao đều là những tên tâm địa lanh lợi. Thi hoạn quan đang quì trên đất cũng biết Ngụy Trung Hiền lúc này đang phát tiết nên cũng không dám phản bác điều gì mà chỉ có thể quỳ ở đó lắng nghe, đợi Ngụy Trung Hiền bớt giận rồi lại nói sau.
Nhưng Ngụy Trung Hiền gào thét phát tác rất nhanh đã dừng lại, Thi hoạn quan kinh ngạc ngẩng đầu lại thấy Ngụy Trung Hiền đã đứng dậy, nhíu mày hỏi.- Bên ngoài thế nào lại yên tĩnh vậy.
Thi thái giám lúc này mới để ý đến, ngoài thư phòng mới vừa rồi còn ồn ào hỗn loạn vậy mà giờ lại vô cùng yên tĩnh, thậm chí tiếng ồn phía xa cũng không nghe thấy nữa, ngày thường thành Hà Gian người hô ngựa hí làm sao lại yên tĩnh như thế. Thi thái giám chợt nghĩ đến một khả năng, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.
- Người đâu!
Ngụy Trung Hiền sẵng giọng gọi lớn, thế nhưng bên ngoài không có bất kì phản ứng nào. Thi hoạn quan đang quì dưới đất vội vàng đứng lên cũng bất chấp cái gì thất lễ, cả người run rẩy định nói nhưng không đợi hắn có cử động tiếp theo, Nguy Trung Hiền đã trợn mắt hung ác nhìn hắn. Lúc này trong viện vang lên tiếng bước chân, hơn nữa còn không phải là một người nhằm hướng thư phòng này đi đến.
Cửa mở ra, mành bị vén lên. Thi hoạn quan sợ đến mức ai nha một tiếng, lùi lại hai bước, ngã ngồi xuống đất. Ngụy Trung Hiền híp mắt lại, thở dài một hơi, chậm rãi ngồi trở lại chỗ ngồi, bởi vì tên cẩm y vệ vén màn lên là một gương mặt lạ hoắc, cái này nói lên điều gì, người thường ở tại kinh sư biết rất rõ ràng. Ngụy Trung Hiền ngồi lại chỗ ngồi cười nhẹ, xao động vừa nãy đã không thấy đâu, chỉ ấm giọng nói.- Tiểu Thi, ngươi không đi theo có được bao nhiêu chỗ tốt lại là muốn theo bên xui xẻo đây.