Nếu không phải thành trì bị đánh mở, đoàn Phong Bái và đoàn Túc Châu bắt đầu vào thành, trong thành Lâm Thanh chỉ sợ sẽ có đại nạn, đã có người bắt đầu phóng hỏa. Triệu Gia Quân đối với cái này ngược lại biết làm như thế nào. Trải qua chém giết như bổ dưa thái rau, máu chảy đầy đất, trị an cũng liền giữ gìn rất tốt, hơn nữa Triệu Gia Quân coi trọng hết lòng vì việc chung, bọn họ không nhân lúc cháy nhà đi hôi của, dĩ nhiên rất nhanh có được tín nhiệm.
Bọn Triệu Tiến là ở trong trang viên ngoài thành Lâm Thanh nghỉ ngơi, lúc trời tối đen bên trong thành đưa ra tin tức, nói là trật tự đã ổn định lại, cổng thành bốn phía đều đã bị ngăn chặn, ngựa tiến vào cũng rất bất tiện, một mặt đốt lửa triệu tập dân tráng dọn sạch cổng thành, một mặt ở trong thành thu gom ngựa, ngay tại chỗ cấm đi lại ban đêm.
Nhưng sau khi trải qua trận hỗn loạn này, thân sĩ cường hào vốn dĩ lòng còn có mâu thuẫn bên trong thành lại đổi chiều gió, bằng lòng để cho Triệu Gia Quân vào thành. Chẳng lẽ bị pháo kích này dọa sợ rồi? Lý Ngọc Lương đã dẫn người vào thành tra soát, mang ra ngoài tin tức khiến bọn người Triệu Gia Quân bật cười. Vì sao sửa lại thái độ lại là bởi vì nhân lúc cháy nhà đi hôi của lần này.
Trong đám người nhân lúc cháy nhà đi hôi của trong thành Lâm Thanh, không ngờ không ít kẻ là sai dịch và bộ khoái trong nha môn tri châu, bọn họ ngược lại nhìn chuẩn lần hỗn loạn này là cơ hội tốt, và giao tình tốt với những bọn ném chuột sợ vỡ đồ kia, vừa có cơ hội liền lập tức chen chúc mà ra, kết cuộc sau khi Triệu Gia Quân vào thành bị giết đầu người lăn lông lốc.
Vốn cho rằng che chở mọi người lại thành tặc phỉ, vốn dĩ tặc phỉ cần đề phòng lại an định trị an, điều này khiến cho thân sĩ cường hào trong thành thật sự cảm thấy khó chịu, nhưng mọi người cũng đều rất hiện thật, ai bảo hộ được mình, ai chủ đạo được cục diện này, vậy dĩ nhiên phải cúi đầu với kẻ đó.
Triệu Gia Quân đối với già trẻ Lâm Thanh cúi đầu hay không cũng không bận tâm, sau khi khống chế hoàn toàn thành trì bên này, lấy đoàn Phong Bái của Lỗ Đại cùng một liên đội hỏa pháo đóng giữ, toàn quân nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày sau đó bắc tiến.
Bản thân thành Lâm Thanh tồn trữ đại lượng lương thảo, nó lại là một trong những mấu chốt của Vận Hà, từ quân tư lương thảo bên phía Tế Ninh vận tới hoặc ở nơi này chất dỡ, hoặc là vác lên lưng cung ứng đại quân. Tuy rằng thành Lâm Thanh không tính là bị Triệu Gia Quân thật sự khống chế, nhưng nơi này đã có điền trang nông khẩn đang gầy dựng. Sau khi nắm giữ thành trì và bến thuyền, cả mảnh đất liền sẽ thành hậu phương vững chắc, hiện giờ doanh quân binh mới thành lập cũng đang vào chỗ, đợi lúc Triệu Gia Quân lên đường, bên này đã không lo lắng tấn công từ phương hướng Bắc Trực Lệ và phủ Tế Nam.
- Chúng ta chiếm Lâm Thanh, chủ lực quan quân nếu không nổi điên làm bậy, chỉ đành trước hết tụ tập tới Thiên Tân, sau đó ven sông xuôi nam. Cuộc chiến tất nhiên nảy sinh ở trong địa phận phủ Hà Gian. Đoán chừng tốc độ hành quân lẫn nhau, đôi bên chỉ sẽ ở Thương Châu hoặc là phía bắc Thương Châu tiếp chiến.
Tới lúc này, thế cục trên chiến trường đã rất rõ ràng rồi, quan quân tụ tập Bắc Trực Lệ bên kia không có khả năng không đi Vận Hà, cũng không có khả năng buông tha cho Lâm Thanh Châu, nếu không đoạt lại được Lâm Thanh Châu, quan quân chỉ sẽ bị ngăn ở trong địa phận Bắc Trực Lệ này, đợi tới lương thảo cung ứng không được sau đó tán loạn. Cho nên chỉ đành xuất chiến, chiến đấu chỉ sẽ nảy sinh ở dọc tuyến Vận Hà, chỗ sơ lược cũng rất dễ dàng đoán chừng ra được.
**************
Ngoài cổng đông phủ thành Hà Gian, nơi đó có một toà quân doanh mới dựng, trong doanh có hơn hai ngàn sáu trăm kỵ binh trú đóng, bọn họ là quan quân lúc tháng giêng tiêu diệt giặc Từ Châu đại bại tháo chạy, sau đó tụ tập tới nơi này hạ trại. Doanh trại này vẫn luôn là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của thân sĩ dân chúng Hà Gian.
Lương thảo dân phu hơn hai ngàn sáu trăm người ngựa cần gần như chẳng khác nào tiêu dùng của hơn vạn bộ tốt. Phủ Hà Gian tuy nói không coi là nghèo khổ, nhưng không không đè xuống một món hao phí như vậy, mặc kệ ai cũng không chịu được, bá tánh thân sĩ bị cắt thịt hút máu, chỗ tốt lệ thường của bọn sai dịch quan lại cũng ít đi, quả nhiên là người thần cùng phẫn.
Lần này quân phản loạn Từ Châu bắc tiến, ngay sau khi kinh sư biết tin tức, lập tức phái ra sứ giả tới phủ Hà Gian thúc giục hơn hai ngàn kỵ binh này xuất kích ngăn chặn, đòi hỏi vì thì giờ đại quân triều đình tranh thủ tập kết xuôi nam. Tin tức này truyền ra, xung quanh thành phủ Hà Gia đều là vui mừng khôn xiết, nghĩ thầm rằng tai họa này cuối cùng đi rồi. Tuy nói gần một trăm ngàn đại quân triều đình kia đi ngang qua địa phận phủ Hà Gian đối với khắp nơi khẳng định cũng tổn hại không cạn, nhưng đó dù sao cũng là tới thì đi, cũng mạnh hơn so với trú đóng không dứt ra được này.
Nói trở lại, hơn hai ngàn kỵ binh và phản loạn này tiếp chiến, cho dù bẻ gãy nghiền nát thế nào, khẳng định cũng có chết bị thương, như thế cho dù trở về tiếp tục trú đóng, gánh nặng khắp chốn cũng sẽ nhẹ một chút, cao thấp phủ Hà Gian trước giờ chưa suy xét qua thất bại của quan quân. Quan quân lần này xuất động gần mười vạn, hơn nữa còn là biên quân của Kế Trấn và Tuyên phủ làm chủ lực, binh giặc đó cho dù có ba đầu sáu tay lần này cũng phải bị bình định rồi. Hiện giờ mọi người trông mong chính là kỵ binh này sớm một chút rời đi, trên chiến trường chết nhiều một chút.
Binh bị đạo Thiên Tân Trương Tái Tân tới binh doanh Hà Gian đã sáu ngày, mặc dù phủ Hà Gian cung ứng rất tốt, nhưng khuôn mặt Trương đại nhân vẫn luôn âm trầm, ông ta vâng lệnh sang đây thúc giục nhị Dương thúc binh nghênh địch, nhưng Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống trước sau vẫn kéo dài, Trương Tái Tân đã có chút nóng nảy. Đại quân tề tựu tại Thiên Tân, bản thân nếu không mau chóng quay về, cục diện gầy dựng mấy chục năm sẽ bị các lộ thần tiên gặp từng miếng thịt mang đi.
Nhưng Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống lập công chuộc tội lại vô cùng bại hoại, thủy chung không muốn xuất động toàn quân, ngay từ đầu phái ra năm trăm người cưỡi ngựa nói là muốn bất ngờ tấn công bến thuyền Vận Hà Lâm Thanh, phóng hỏa đốt lương thực, cách làm này khiến cho Trương binh bị đạo cười nhạt, đây có ích lợi gì, chẳng qua chỉ là ứng phó qua loa.
Nhưng Trương Tái Tân cũng biết các vị quan lớn kinh sư nóng ruột, bản thân làm không tốt chuyến sai vặt này, mười có tám chín phần sẽ xem thành chịu tội thay cho người khác bị thu dọn. Cho nên Trương Tái Tân cũng không màn tới khách khí chừng mực gì, chỉ là vị Binh bị đạo Thiên Tân này lòng còn có e dè, không dám bức quá gấp, đối phương đây là mấy ngàn tinh nhuệ, nếu chẳng may ép bức quá gấp, đem mình ra chém giết, vậy vẫn đúng là không có chỗ nói rõ lý lẽ.
Trương Tái Tân trong âm thầm mắng không biết bao nhiêu lần.- Dư nghiệt hoạn đảng, ngay cả lập công chuộc tội lấy đó khôi phục chức quan cũng không biết. Luôn kéo dài ở nơi này, chẳng lẽ lại muốn kéo cẳng sau của đại quân sao?