Còn tưởng rằng chiêu an có được lương thực ăn, còn tưởng rằng xách được điều kiện với triều đình, lúc trước các ngươi không thừa cơ tiến binh, hiện giờ hối hận cũng đã muộn rồi, triều đình chỉ cần phái ra đại quân, tất nhiên một tiếng trống giáng xuống, đại thắng quay về, tới lúc đó lại ở trước mặt thiên tử, ở trước mặt bá quan, ở trước mặt người thiên hạ, chứng minh Đông Lâm cầm quyền mới là đạo lý gốc rễ của nước nhà!
- Nếu như không nhìn, nếu không đi đụng chạm, ai ngờ tới được cục diện Từ Châu bên kia, ai để ý tới được thực lực của Từ Châu, đổi lại là ai cũng không tin!
- Nói một lần, nói hai lần, nói nhiều hơn nữa, mặc kệ thật giả, bản thân cũng tin được.
Ở kinh sư cũng có lời lẽ như vậy phát ra, tuy nhiên những lời lẽ này chỉ ở trong âm thầm, mang theo phẫn uất và tuyệt vọng phát ra, không có người nào nghe thấy được. Bên ngoài tất cả mọi người đều chỉ biết một việc, đó chính là quyền quý Đông Lâm, tuyệt không cúi đầu với nghịch tặc, nhất định phải trả lại cho Đại Minh đất trời sáng sủa.
Có người cho rằng khắp chốn Giang Nam giao thiệp không ít với Từ Châu, tất nhiên sẽ có điều khuyên can, nhưng ngoài dự liệu của mọi người chính là, các nơi Nam Kinh, Thường Châu, Tô Châu, Tùng Giang đều là dốc lực ủng hộ, một phong thư gấp dùng khoái mã đưa tới kinh sư, không tránh khỏi là đòi hỏi mau chóng xuất binh.
- Phía nam chịu họa giặc đã lâu rồi. Một câu trong thư nào đó lúc đang triều nghị lấy ra lặp lại, lúc nói câu này, mọi người đều phải chùi chùi khóe mắt nửa thật nửa giả, biểu thị bi phẫn.
Lời đồn rằng mấy nhà quyền quý Giang Nam Nam Trực Lệ mang ngân lượng đi tới kinh sự, khắp nơi thăm hỏi tặng lễ, dốc sức thúc đẩy tiêu diệt Từ Châu. Coi xét kỹ bối cảnh những nhà quyền quý đó, đều là gia đình kiếm lời lớn trên vải bông, hơn nữa buôn bán trên biển và hàng hóa miền nam bên ngoài dính líu cực sâu, có một tầng quen biết này ở đấy, khí thế của bọn quyền quý quan can gián càng là hừng hực khí thế.
Quyền quý chính nhân, đảng chúng Đông Lâm, một mặt xướng nghị sẽ tiêu diệt Từ Châu, một mặt bồn chồn đề phòng phản kích của hoạn đảng, dù sao một phe cánh Ngụy Trung Hiền chủ đạo nhiều lần vây công đối với Từ Châu, mặc dù nói không có thắng qua, nhưng ít nhất hiểu rõ phản loạn Từ Châu, so với bên mình bên này nhắm mắt làm liều tốt hơn nhiều lắm. Phía mình ở bên này nói bốc nói phét nhiều lắm, nếu bị hoạn đảng nắm lấy được sai lầm gì, vậy thật chính là rắc rối rồi, nhưng bất ngờ chính là, hoạn đảng rất khiêm nhường, dường như bọn quyền quý nhắm vào Từ Châu khiến bọn họ thở phào, thế nhưng trên dưới đảng Đông Lâm đều đang nhắc nhở lẫn nhau, vạn lần không được để mắt tới hoạn đảng, đợi lần này đại thắng mà về, sẽ vì nước trừ hại.
Chẳng qua là khi đó tiêu diệt Từ Châu vận dụng gần sáu vạn quan quân, sau đó chỉ thừa lại không tới hai thành, mặc dù bên trong đó có hạng ghi khống tham ô quân lương, tổn thất thật sự cũng là không ít, lần này nếu tiêu diệt Từ Châu, bất kể như thế nào cũng phải xuất ra càng nhiều binh lực hơn nữa mới có nắm chắc, nhưng binh ở nơi nào? Ngụy Trung Hiền lúc ấy điều động biên quân Sơn Tây và Thiểm Tây tới đây, chính đã bị cho rằng phát điên, phát rồ. Mấy vạn biên quân kia quá cảnh, sợ rằng liền giống như nạn châu chấu. Châu chấu ăn lương thực, biên quân là muốn ăn người, khắp chốn khẳng định sẽ tàn phá không chịu nổi. Đây cũng là trong lúc nghị triều réo gọi Ngụy Trung Hiền. Sơn Tây rất nhiều sự tình không rút thân ra được, là nguyên nhân quan viên Hà Nam và Thiểm Tây cùng tiến cùng thoái với người đảng Đông Lâm.
Nhưng binh mã quân trấn và đất liền đã không tin được rồi, trấn Bảo Định đại bại thua thiệt, trấn Đăng Lai toàn quân bị diệt, trấn Đại Danh mới lập toàn bộ tan tác, Nam Trực tới trấn Lang Sơn của Giang Bắc binh mã còn sót lại ba thành, thật thấy binh mã đất liền thật sự không chịu chiến. Nghĩ tới nghĩ lui, lợi dụng được chỉ có biên quân, chẳng lẽ phải giống như hoạn đảng điều động đại quân Thiểm Tây và Sơn Tây sao? Đây há không phải là giẫm lên vết xe đổ…
Cách là người nghĩ ra được, bọn quan lang của Binh bộ và Hộ bộ rất nhanh liền lấy ra cách, lấy quan quân Tuyên Phủ làm chủ, điều động ra một vạn năm ngàn, lấy binh mã Kế trấn làm phụ, điều động tám ngàn, doanh Bắc Kinh hai vạn, trấn Bảo Định cùng với Sơn Đông tham dự vào binh mã cộng lại hai vạn, biên quân trấn Sơn Tây năm ngàn, binh mã mới biên Hà Nam một vạn, cộng lại tám vạn quan quân, được xưng mười vạn, xuôi nam tiêu diệt Từ Châu. Tới lúc lệnh binh mã Hồ Quảng, Giang Tây vào cứu viện Nam Trực, nam quân cộng lại hơn ba vạn, xưng tụng năm vạn, nam bắc hai đường hợp kích Từ Châu.
Kế hoạch này vừa đề xuất liền chấn động kinh sư, rất nhiều người đều kinh ngạc dò hỏi đây có phải điên rồi hay không. Tuyên Phủ là cửa ngõ tây bắc của kinh sư, Kế trấn thì là cửa ngõ đông bắc, chớ đừng nói chi là, Kế trấn hiện giờ còn đang gánh vác bình phong và chi viện đối với Liêu Đông và Liêu Tây, đây không phải vùi dập kinh sư vào hiểm địa, an nguy của thiên tử không đếm xỉa đến sao?
Mà quan viên xuất thân Sơn Đông đều là nóng nảy, có người cắn ngón tay viết huyết thư, có người phát động thân bằng dâng sớ. Những đại quân này xuôi nam đánh Từ Châu, tất nhiên phải đi qua các phủ Sơn Đông, đây há không phải là muốn giày xéo tàn hại hoàn toàn Sơn Đông, đại quân xuất động chỉ mang ba ngày hoặc năm ngày lương thực, còn lại đều là kiếm ở các nơi. Khắp chốn Sơn Đông mấy năm nay liên tục bị thiên tai chinh chiến, đây không phải đoạn tuyệt nguyên khí trên mặt đất sao?
Tuy nhiên quan viên thế đơn lực mỏng rất nhanh liền bị áp chế xuống, vì sao có gan điều động đại quân Tuyên Phủ và Kế trấn, cũng rất nhanh đưa ra lý do.
Binh mã Tuyên Phủ và Kế trấn cũng là vì phòng bị bộ lạc Mông Cổ Sát Cáp Nhĩ phương bắc, bộ lạc này là chủ nhân của thảo nguyên, bộ lạc trực hệ hậu duệ của Thành Cát Tư Hãn, Khả Hãn đời này chính là Lâm Đan Hãn, thế nhưng các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên tách rời sụp đổ, bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm phía đông và Nữ Chân Kiến Châu rất là gần gũi, đã bắt đầu kết minh. Còn bộ lạc Thổ Mặc Đặc phía tây đã sớm lấy thành Quy hóa làm tâm tự lập, Yêm Đáp Hãn ở nơi đó uy danh càng lớn hơn. Mông cổ Mạc Bắc vốn chỉ có trên danh nghĩa, mà bộ lạc Vệ Lạp Đặc về phía tây và Sát Cát Nhĩ vẫn luôn là thù hận tới chết.
Đời này Lâm Đan Hãn bắt đầu còn có chút ý chăm lo việc nước, có lẽ sau khi Mật Tông sửa đổi tin Hồng giáo, cùng với các bộ lạc Mông Cổ ngoan đạo khác ly tâm, sau đó chính là Nữ Chân Kiến Châu quật khởi không ngừng ở địa bàn đè ép Lâm Đan Hãn, Nữ Chân Kiến Châu và các bộ lạc Mông Cổ đồng minh mấy lần xuất kích, đều đánh Lâm Đan Hãn đại bại, rơi vào đường cùng. Lâm Đan Hãn chỉ đành dời về phía tây, đánh bại Yêm Đáp Hãn đời thứ ba yếu hơn, bắt đầu chiếm cứ một vùng thành Quy Hóa, đối tượng Kế trấn và Tuyên Phủ phòng ngự đã mất.