Sau khi Du kích Đồng Thanh Sơn trở về bản đội, trong đầu đều là ảo tưởng bái tướng phong hầu, không kiềm nổi nhiệt huyết sôi trào, trước mặt những bộ hạ mới vây tụ Đồng Thanh Sơn mới kiềm lại phấn khích, thanh âm buồn bực nói.- Vinh hoa phú quý về sau của hạt giống Liêu Trấn chúng ta, sẽ phải rơi ở trên thân mình những tặc binh này, hôm nay nếu lập nhiều công lao, ở nơi đất Sơn Đông giàu có này xây dựng lại một trấn mới không khó.
Lời húa hẹn vốn dĩ mơ hồ lại biến thành sự thật, vài tên Thiên tổng đều trở nên hưng phấn, Đồng Thanh Sơn lúc này mới hùng hồn nói.
- Các huynh đệ, đường đường chinh chiến, dựa vào chính là dũng mãnh vô địch. Quân phản loạn chính là quân phản loạn, tin đồn lan truyền dù có mơ hồ thế nào chẳng lẽ còn có thế ác qua được Thát tử Kiến Châu. Huynh đệ chúng ta ngay cả sóng to gió lớn đều đã trải qua, chẳng lẻ còn sợ việc cỏn con vậy sao? Bố trí của bổn tướng rất đơn giản, kỵ binh tấn công trước, một tiếng trống làm tinh thần quân ta hăng hái khiến quân phản loạn rối tung, sau đó các doanh nhất cử xông lên, phá tan hoàn toàn quân phản loạn. Tới lúc đó không chỉ công đầu này thuộc về huynh đệ chúng ta, các huynh đệ muốn có những ngày tươi đẹp, muốn sống những ngày vui sướng như ở Liêu Trấn, phải nhờ vào hôm nay. Nếu hôm nay là đại thắng, ngươi cảm thấy những kẻ ẻo lả Sơn Đông này sẽ tranh đoạt được công lao với chúng ta hay không, còn sẽ có chuyện của Liêu binh chúng ta nữa không?
Vừa nói như vậy, quân tướng Liêu Trấn nghe được mỗi người đều kích động, đều vỗ ngực nghe lệnh, mà bọn Thiên tổng suất lĩnh kỵ binh đồng loạt hét lớn tiến về phía trước. Cách tầng bụi đất nhìn thấy được nhân mã Từ Châu đang bày trận sẵn sàng, mà bổn đội quan quân bên này cũng bắt đầu triển khai trận thế, vào lúc này phải cho đội nhân mã xếp thành hàng phía trước, sẵn sàng xông về phía trước.
Kị binh quan quân tinh nhuệ, tố chất vô cùng tốt hơn so với bộ tốt bình thường, họ không chỉ thông hiểu tác chiến trên ngựa, càng biết nên xông trận như thế nào mới chiến quả. Trên chiến trường không phải tùy tiện phóng ngựa lao nhanh thì đã chém giết được, nhất định phải kết đội di chuyển, như vậy mới có sức mạnh, mới sẽ có sát thương đủ đầy.
Tiếng trống dồn dập vang lên, có người giơ lên cờ Thiên tổng, kỵ binh xuất thân Liêu Trấn hô quát tụ lại, rất nhanh liền chỉnh tề có thứ tụ, điều này làm quân tướng Sơn Đông lược trận phía trước tán thưởng không thôi, đến cùng là binh mã xuất thân biên trấn đệ nhất thiên hạ, như thế này quả nhiên không tầm thường.
Mắt thấy từng đội kỵ binh bên này kết trận xong, lại nghe vài tiếng trầm thấp trầm đục, như tiếng sấm vang rền chân trời, âm thanh này trên dưới quan quân đều không xa lạ gì, ngay lập tức liền kịp nhận ra.
- Hỏa pháo, hỏa pháo, bọn giặc nổ pháo rồi.
Mỗi người đều rất lo lắng, nhưng mọi người lại không chút nào lo lắng, hỏa khí quan quân nhiều như vậy, mọi người đối với thứ này đương nhiên quen thuộc, khai pháo là một chuyện, bắn đuọc chuẩn hay không lại là chuyện khác, trước tiên không biết mà hỗn loạn, phán đoán điểm rơi rồi lại nói tiếp.
Phát pháo thứ nhất rơi vào chỗ cách đội kỵ binh mấy chục bước đằng trước, kỵ binh phía trước còn chưa kịp cười nhạo, liền nhìn thấy đạn pháo từ mặt đất bắn lên, gào thét bay tới, trúng ngay trước ngực con ngựa, cả người lẫn ngựa đều bị chấn động té nhào ra đất, khẳng định là không sống nổi.
Cách xa như vậy, bọn giặc còn thật bắn pháo tới, kỵ binh quan quân phát hiện điều này đều luống cuống không kịp sửa soạn thúc ngựa tản ra, nhưng đã không kịp, năm phát đạn pháo gào thét bay vào trong hàng đội kỵ binh. Một ngàn mấy trăm người, mật độ này rất khó không bị đánh trúng, tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên, có người bị đánh nát thân mình, hoặc cả người lẫn ngựa đều bị đánh nát thành một khối, phiền toái hơn là phát đạn pháo thứ hai bắn ra, rất nhiều người ngựa trốn tránh không kịp, đùi ngựa liền bị đánh gãy, người phía trước té xuống.
Quan quân kỵ binh ồn ào tản ra, ai cũng không dám đưa đẩy nữa, nhưng đội kỵ binh lại cách xa nhau phải cách xa hơn cả bộ tốt, nên sát thương của đạn pháo còn xa không rơi vào bên trong đội ngũ bộ tốt lớn như thế, năm phát đạn đã đoạt đi mấy chục sinh mạng, còn có mấy chục kỵ binh đã không còn ngựa.
- Đừng chạy, pháo của bọn giặc đã khai hỏa, bây giờ chúng ta hợp lại xông lên, đây là cơ hội tốt, không nên để cho bọn giặc có thì giờ. Thiên tổng và Bả tổng kỵ binh đều được xưng tụng kinh nghiệm đầy mình, ai nấy ở trên ngựa quát lớn rống to.
Thân vệ của Du kích Đồng Thanh Sơn tức giận hô to.- Đại soái có lệnh, Du kích có lệnh, kẻ nào không theo quân lệnh chạy toán loạn liền trảm không tha!
Theo uy hiếp của quân pháp đốc chiến, hơn nữa mọi người cũng hiểu được mấu chốt này, cứ mỗi pháo bắn ra, muốn nhồi nhét đạn dược lại khai hỏa cũng cực kì khó khăn, còn phải đợi nòng pháo nguội bớt, còn phải cố định chỗ đặt một lần nữa, mọi người vẫn tồn cái tâm tư như vậy, bọn giặc bắn chuẩn như vậy, chưa chắc là bản lĩnh thật, tám chín phần là ăn may, lượt tiếp theo sẽ không còn chuẩn như vậy.
Sau khi thời khắc hốt hoảng ngắn ngủi trôi qua, kỵ binh xuất thân Liêu trấn bắt đầu tụ hợp lại, bọn giặc bên kia quả nhiên rất an tĩnh, xem ra mọi người đã đoán đúng rồi, mỗi người cũng đều là nhẹ nhõm đi không ít, đội ngũ dần dần ổn định, quân tướng dẫn đội cũng sửa soạn hạ lệnh xung phong.
Nhưng vừa lúc đó, tiếng pháo ầm đùng lại vang lên, có kinh nghiệm lần trước, kỵ binh quan quân lần này đều có phán đoán sơ qua, nghe tiếng pháo gào thét, đều căng thẳng tinh thần đang sẵn sàng. Mẹ ơi, lần này vẫn là phải rơi vào trong hàng đội kỵ binh, mặc kệ phán đoán có đúng hay không, thật sự rất giống với lần trước, bọn kỵ binh đồng loạt hô lên, bất kể trong ngoài đều là ra roi thúc vật cưỡi, muốn tản ra.
Nhưng cử động của người ngựa tuy nhanh, nhưng làm sao nhanh hơn được đạn pháo. Mấy phát đạn pháo lại là rơi xuống, tiếng kêu thảm thiết liền vang lên một mảnh, đội ngũ lần này không còn vây lấy nhau, khoảng cách và khe hở lẫn nhau so với trước lớn hơn nhiều, hơn nữa trước đó lại bắt đầu chạy tứ tán, sát thương của đạn pháo so với lần trước nhỏ hơn rất nhiều, nhưng cũng có ngựa liên tiếp bị chấn động, đã điên cuồng khống chế không được, khiến đội ngũ càng thêm hỗn loạn.
Người có lòng chú ý tới điểm rơi của đạn pháo lần này, so với vừa rồi hình như bắn càng chính xác hơn một chút, đến lúc này thì phán đoán gì cũng đều vô dụng. Bọn giặc chính là bắn chuẩn như vậy, hơn nữa nhồi nhét đạn dược so với quan quân nhanh hơn rất nhiều. Bây giờ vẫn là có người phán đoán quân phản loạn lần này may mắn giống với lần trước, cũng có người nghĩ có phải hơn mười khẩu hỏa pháo phân thành hai lượt nổ súng, cho nên mới có hiệu nghiệm như vậy.
Nhưng nhìn hơn trăm thi thể người ngựa, lại nhìn những đồng bọn đang thất kinh hoảng loạn kia, ai còn dám đi đánh cuộc lần thứ hai, đội nhân mã trước trận thế quan quân muốn hợp lại lần nữa đã là khó khăn rồi, hơn nữa mọi người tận dụng cơ hội phân tán ra, chính là không muốn bị đạn pháo gào thét bắn trúng. Vừa mới tản ra như vậy hỏa pháo lần thứ ba lại vang lên, kỵ binh quan quân lần này đã có sửa soạn, gần như là cùng lúc tản ra tán loạn. Đạn pháo rơi xuống đất tạo thành mấy cái hố sâu, chỉ có ba con quỷ xui xẻo không may bị bắn trúng, nhưng hỏa pháo oanh kích này đã làm cho bộ tốt quan quân bày trận tiến lên giữ gìn không được, tuy nói đạn pháo còn không bắn đến, nhưng khoảng cách điểm rơi ngày càng gần.