Xem ra danh tiết cho rằng lớn này, nhưng cũng chỉ có danh tiết lớn nhất, chỉ cần không bị bêu rếu danh tiết, chỉ cần không bị người ta xem thành cắt đất nghị hòa, vậy thật sự như thế nào cũng chẳng khẩn yếu như vậy nữa.
- Vậy tại hạ xin nói tiếp, phía ta có quyền tự do mậu dịch với thiên hạ, triều đình quan phủ không được can thiệp.
- Ý đồ trục lợi, triều đình làm sao sẽ so đo điều này với các ngươi.
Lúc này Triệu Ngạn đã không còn khí độ ung dung của Thượng thư tiền nhiệm nữa, của Tuần phủ hiện giờ, mà là lời lẽ khắc bạc*. Vương Triệu Tĩnh bên này mỗi khi nói một câu, ông ta bên này đều muốn chế giễu hai câu, Thái giám Thôi Văn Thăng và mấy tên phụ tá kia đều là cả đầu buồn bực. (* khắc bạc: nhạt nhẽo, khắc nghiệt)
Vương Triệu Tĩnh đối với điều này không để ý chút nào, chỉ là cười cười, sau đó tiếp tục bày tỏ nói.- Thuyền Từ Châu ta chỉ có ở các nơi cảng biển bỏ neo mậu dịch, thành lập quyền lợi thương sạn**. Ba chỗ sau phải tức khắc bố trí. Đầu tiên là quân cảng Đăng Châu của phủ Đăng Châu Sơn Đông, thứ hai là cảng Thiên Tân của Thiên Tân, thứ ba chính là cảng Bì Đảo. Ba nơi cảng biển này, thuyền Từ Châu phải có bến thuyền cố định neo đậu, tự mình quản hạt, không chịu vương pháp trói buộc, cũng không cho phép quan quân can thiệp, bằng không đống đồng cùng khai chiến. (**thương sạn: kho bãi, cửa hiệu buôn bán)
Triệu Ngạn mang bát trà lên nhấp một ngụm, phẩm chất và mùi vị trà khiến ông ta rất không hài lòng, mày nhăn lại, tuy nhiên lúc này cũng không màn tới được cái này. Triệu Ngạn ghé đầu thảo luận vài câu với Thôi Văn Thăng mở miệng nói.- Quân cảng Đăng Châu này dễ nói, Từ Châu các ngươi đã sớm đưa tay tới, điều nên biết cũng đều biết. Nhưng cảng Thiên Tân này là môn hộ trên biển của kinh sư, làm sao cho các ngươi tới gần được. Đây vạn vạn lần không ưng thuận được. Về phần quân cảng Bì Đảo này, các ngươi nếu muốn đi, vậy thì đi đi!
Vương Triệu tĩnh đột nhiên mở miệng nói.- Thôi công công, Triệu đại nhân, điều chúng ta nói trong hôm nay, các ngươi đều tức khắc làm chủ ưng thuận được phải không?
Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn đều là lắc đầu. Hết thảy những điều Vương Triệu Tĩnh kể ra, đều chỉ có Nội các mới được thảo luận, sau đó để hoàng đế cho phép mới được thi hành. Hai người bọn họ có khả năng làm chủ thế nào, hỏi đáp này cũng là trong dự liệu của Vương Triệu Tĩnh, y giọng điệu chậm rãi nói.- Nếu như nhị vị đều không làm chủ được, vậy hà cớ gì tranh luận. Báo về những điều mới vừa kể ra của tại hạ thì được rồi.
Lời không mảy may lưu tình này khiến nhị vị đại nhân và Thái giám đức cao vọng trọng tức tới cả mặt đỏ bừng, tuy nhiên rất nhanh cũng là suy sụp bất đắc dĩ. Vương Triệu Tĩnh nói rất có lý lẽ, hai người bọn họ tranh luận cũng tốt, bác bỏ cũng tốt, đều không có cách nào thay đổi gì. Lời lẽ giết thẳng vào tim này khiến toàn trường lại trở nên yên lặng. Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng đều không lời để nói. Phụ tá văn thư đằng sau bọn họ sớm đã ghi chép hoàn tất, nhưng thấy lời lẽ ghi chép trên giấy, mấy vị sĩ tử tinh thông việc sai bảo chính vụ thà rằng bản thân mình chưa bao giờ viết qua. Không nhắc tới Tuần phủ đại nhân và Thái giám công công trước mặt nghĩ như thế nào, bọn họ vẫn luôn cảm thấy giang sơn xã tắc Đại Minh sẽ thiên thu vạn tải, mối họa của Mông Cổ, Nữ Chân, thổ ty gì kia chẳng qua là tật bệnh ghẻ lở, nhìn như Đại Minh bước đi gian nan sẽ gắng gượng trôi qua, sau đó tiếp tục đi tới.
Trong lòng mấy tên sĩ tử này, giặc Từ Châu càng chẳng qua là bọn người gian xảo gọi nhau tụ tập, vì cầu ích lợi mạo hiểm, chỉ có điều mạo hiểm thành công, giao chiến thắng với quan quân, nếu như đã may mắn thắng rồi triều đình đáp ứng chiêu an, vậy nơi này cũng liền hẳn thái bình vô sự, vốn dĩ sẽ không mối họa phương hại gì, thậm chí khả năng sẽ là trợ lực, binh mã đắc lực của Đại Minh hiện giờ thật sự quá ít.
Nhưng nghĩ nhiều như vậy, hôm nay tham dự chiêu an nói chuyện cùng nhau, nhìn thấy đòi hỏi của những tặc chúng Từ Châu này, sau khi nhìn thấy thái độ của những tặc chúng Từ Châu đó, mong muốn của tất cả mọi người đều ầm ầm sụp đổ. Nhìn thấy những thứ ghi chép trên giấy, nhớ lại những lời vừa mới rồi kia, mấy tên sĩ tử bằng lòng hay không bằng lòng đều nghĩ tới một việc, Đại Minh này e rằng thật sự đi không được quá xa nữa rồi.
Tuần phủ Triệu Ngạn tuy rằng bị lời nói này quá mức tức giận, nhưng khôi phục cũng rất nhanh. Ông ta chỉ là quay đầu muốn nhìn xem phần ghi chép kia, chữ viết không nhiều lắm, nét mực chưa khô, chỉ có điều sắc mặt của Triệu Ngạn càng lúc càng trầm trọng.
Triệu Ngạn thanh âm chua chát nói.- Những điều các ngươi nhắc tới, chỉ sợ triều đình sẽ không đáp ứng. Sắc mặt của ông ta càng thêm xám xịt.
Vương Triệu Tĩnh ôn hòa giải thích nói.- Là triều đình đích thân tới muốn nghị hòa, chúng ta đưa ra điều kiện này, không có cắt đất cũng không có tự lập cờ hiệu, càng không có đòi hỏi bồi thường. Những điều chúng ta nhắc tới này chẳng qua chỉ là hiện trạng. Về phần sự tình ba nơi quân cảng, chẳng lẽ buôn bán trên biển ở cảng Thiên Tân chất dỡ hàng hóa liền ít đi. Những buôn bán trên biển đó ở trong nha môn cũng đều bị gọi là theo giặc Oa. Vả lại chúng ta chỉ cần triều đình cho hứa hẹn, cũng không có muốn để lại trên giấy mực làm bằng chứng. Điều kiện như vậy triều đình còn không đáp ứng, vậy thật không có thành ý nghị hòa rồi!
- Là chiêu an, là chiêu an! Triệu Ngạn giọng nói tức tối cường điệu hai câu, sau đó giống như cầu cứu nhìn về phía Thôi Văn Thăng. Thái giám Thôi Văn Thăng thở dài, mở miệng nói.- Bình tĩnh mà xem xét, những điều kiện này của các ngươi cũng không tính quá phận, nếu như Ngụy công công dang nắm giữ triều chính, sau khi ra giá trả giá đại khái đều sẽ đáp ứng được. Nhưng trong triều như nay quyền quý dần dần đắc thế, lần này chiêu an vốn các ngươi hẳn nên cúi đầu nương tựa, nhưng các ngươi không muốn quan chức, tất nhiên sẽ có người nói các ngươi bụng dạ khó lường. Nếu như ai ưng thuận, kẻ đó cho dù bán nước làm trái vương pháp, kẻ đó cho dù là gian tà hoạn đảng, thói quen làm việc của người đảng quyền quý ta đây cũng đoán trước được, tất nhiên là một bước không lùi, thậm chí còn muốn động đại quân tới thảo phạt.
Tuần phủ Triệu Ngạn gật đầu, quyền quý Đông Lâm làm việc chính là không giảng thực vụ gì, chuyên nhìn chằm chằm cái gọi là căn cơ, cái gọi là đại nghĩa thánh hiền, theo phong phạm làm việc nhìn tựa như thanh chính nhưng kỳ thật ngoan cố, vốn dĩ không khả năng có cái gì dàn xếp linh hoạt, thậm chí không nói được là tùy cơ ứng biến, có được kết cuộc gì rất dễ dàng phán đoán ra được.
Bên đó Thôi thái giám giọng điệu thành khẩn.- Chư vị, lần này triều đình có ý chiêu an, Từ Châu các người lúc đó chẳng phải tự mình muốn rút lui sao? Ta đây cũng biết, trước mắt chính là lúc khẩn yếu trồng trọt vụ xuân, các ngươi không muốn tổn thương việc nông ít đi lương thực, nếu như đã không muốn đánh nữa, vậy thì nói ra kết cuộc không đánh, hà cớ gì lấy ra điều kiện đàm phán không thành như vậy chứ?
Đại cục và đạo lý mỗi người lúc này đều phán đoán phỏng đoán được, trận chiến này sở dĩ cũng không muốn đánh tới hai tháng, ba tháng và sau đó nữa cũng bởi vì một phía nóng vội khai thông tào vận, phía còn lại thì là không được chậm trễ đại kế cày bừa vụ xuân.
Vương Triệu Tĩnh mỉm cười một cái, quay đầu nhìn Triệu Tiến, sau đó mở miệng nói.- Thôi công công, chúng ta sở dĩ lui về phía sau, là vì biển hiện thành ý của mình, đề xuất điều kiện như vậy, cũng là một loại thành ý của chúng ta. Nhưng nếu như triều đình không có thành ý, nên đánh vẫn là phải đánh, lại gặp nhau một lần thắng bại nữa thiết nghĩ liền rất dễ nói chuyện.
Không ai nói lời của Vương Triệu Tĩnh kiêu ngạo, ngông cuồng, Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng đều ở phương diện bất đồng chứng kiến trường đại chiến này trong tháng giêng năm thứ tư Thiên Khải, biết đối phương có nắm chắc nói như vậy. Triệu Ngạn lắc đầu, giọng điệu chua chát mở miệng nói.- Nếu nói như vậy, vậy còn nói gì nữa?
Thái giám Thủ bị Phương Dương Thôi Văn Thăng bưng bát trà lên, bên trong trà rất xoàng xỉnh, nước trà cũng đã nguội lạnh, thế nhưng ông ta không thèm để ý chút nào hớp mấy ngụm, thì giờ trầm mặc lần này có chút lâu, Vương Triệu Tĩnh bên đó không kìm nổi muốn nói, Thôi Văn Thăng bên này trầm giọng mở miệng nói.- Các ngươi đề ra hai điều kiện này, chẳng qua là muốn tiếp tục thu nạp người, biên luyện đội ngũ, biến bá tánh Đại Minh thành dân chúng phụ thuộc các ngươi. Sau đó còn không chậm trễ chuyện làm ăn phát tài, chờ các ngươi đều nuốt hết thảy những thứ này rồi, vậy tiếp theo vẫn là phải đánh. Bước kế tiếp, các ngươi hoặc là tạo phản thành công, hoặc là bàn lại, đề xuất điều kiện càng khó ưng thuận hơn. Nếu đã như vậy, các ngươi tại sao phải đàm phán?
Lần này mở miệng chính là Triệu Tiến.- Là các ngươi muốn đàm phán.
Thôi Văn Thăng cười khổ hai tiếng, lại là tiếp tục nói.- Các ngươi sớm muộn gì cũng phải xé cờ tạo phản, những pháp chế khuôn phép của Đại Minh này đối với các ngươi không có hữu dụng gì, các ngươi cần gì phải để ý, nói mấy cái này còn có ý nghĩa gì?
Nghe Thôi thái giám nói rõ ràng như vậy, Triệu Ngạn và bọn phụ tá sau lưng đều có chút gấp gáp, có một số việc trong lòng mọi người hiểu được, tự mình nói ra đều rất không ổn, tuy nhiên Triệu Tiến bên kia lại lơ đễnh, thậm chí không ai vì cái từ “tạo phản” này kích động hoặc là hoảng hốt, biểu hiện này càng khiến mọi người lạnh lòng.