Hơn mười chiếc Quảng thuyền kia đều là thuyền lớn trên dưới sáu trăm thước nước, bậc này tuy rằng không coi là lớn nhất, nhưng đội thuyền buôn bán trên biển cũng là đáng ra tay nể mặt rồi. Đội thuyền nhỏ tầm vóc không lớn bậc này chính là kỳ hạm, hơn nữa gia đinh trên lầu tháp nhìn thấy đã hiểu, buồm của mười mấy chiếc thuyền lớn này đều là căng phồng. Đi thuyền ở trên biển đi nhanh, có được tốc độ như vậy, trên thuyền khẳng định không có quá nhiều hàng hóa, cái này càng không ổn.
Nếu như là đội thuyền Dư gia, phần lớn đều là thuyền mành, chỉ có thuyền mành nhà bọn họ sẽ có chỗ trống lúc vào cảng. Đội thuyền còn lại đều là từ Mân Việt thậm chí nước ngoài tới, đi một chuyến tiêu phí cực lớn còn phải mạo hiểm sinh tử, sao có khả năng để trống không. Cho dù chất đầy đặc sản giá tiền không lớn cũng là nhất định phải có, như vậy ít nhất giảm bớt được một phần hao phí. Ở nơi này dỡ hàng, sau đó lại chất đầy hàng hóa trở về.
Hơn nữa con thuyền tới mặt biển xung quanh cảng Hải Châu, nhất định chỉ được phép đi chậm, bởi vì trên mặt biển ngoài Hải Châu bãi cát rất dày, rất dễ dàng chạm phải mắc cạn. Mọi người dĩ nhiên không bằng lòng mạo hiểm điều này, cho nên đội thuyền buồm căng phồng này thật sự là không ổn. Chẳng lẽ muốn xông tới đánh lén sao?
Mắt thấy càng tới càng gần, gia đinh nhìn xa xoay người cầm lên từ bên cạnh hai lá cờ đỏ, chỉ cần gã đong đưa cờ đỏ, tiếng chuông dồn dập gõ vang, cả cảng Hải Châu lập tức liền sẽ đề phòng toàn diện. Chính ngay lúc này, lại nhìn thấy trên mười mấy chiếc Quảng thuyền đều giơ lên cờ xí đen đỏ giao nhau. Như thế gia đinh nhìn xa cử động chậm lại một chút, híp mắt nhìn sang, nhưng không có hạ lệnh gõ chuông, mà là chuyển về hướng pháo đài bắt đầu vẫy múa cờ hiệu.
Gia đinh một bên múa may cờ đỏ một bên lầm bầm.- Đội thuyền Lý gia sao tới vào lúc này, lại còn đi vội vã như vậy. Mấy chỗ pháo đài nhìn thấy cờ hiệu này đều đã sẵn sàng nã pháo, nhưng đề phòng mấy nơi khác của cảng biển lại sẽ không bởi vì điều này nâng cao, coi như ứng đối chiếu cố.
Cờ nhận biết là cảng Hải Châu đưa riêng cho Lý gia, cho nên không cần phải toàn thần giới bị, nhưng đội thuyền Lý gia này cử chỉ rất không ổn, cho nên gia đinh trên pháo đài phải sẵn sàng. Thật sự ra gia đinh trên lầu tháp rất có lòng tin với pháo đài, rất nhiều người cho rằng pháo đài chỉ đánh được điểm và khoảng cách cố định, lại không ngờ rằng hỏa pháo của đài pháo cảng biển Hải Châu gần như khống chế được tất cả mặt biển trong phương viên tầm bắn.
Đội thuyền Lý gia đi rất nhanh lúc sắp phải vào cảng rốt cuộc nhanh chóng giảm tốc, cho dù như vậy cũng khiến các con thuyền khác cuống quýt né tránh, thậm chí có va chạm mép thuyền. Người trên biển đều là bản tính vong mạng không sợ trời không sợ đất, có người ở ngay trên thuyền chính là mắng to, tuy nhiên nhìn thấy bộ dáng trên thuyền đối phương đều là không dám lên tiếng nữa. Thủy thủ thuyền viên trên mười mấy chiếc thuyền này ai nấy hung thần ác sát, có người còn mang vết thương, hơn mười chiếc Quảng thuyền này nhìn từ xa rất chỉnh chu, lại gần xem phát hiện vết thương chồng chất, đó rõ ràng là chịu qua đạn pháo cách rất gần.
Đoàn người một mặt kinh hãi, một mặt vội vàng chuyển lái nhường đường, nhưng lại tồn lấy một chút lòng dạ xem náo nhiệt, nghĩ thầm rằng cảng Hải Châu này chính là con nhím, ngươi muốn tới nơi này gây rối, đó chính là tự tìm đường chết, vả lại xem ngươi chết như thế nào.
Động tĩnh của hơn mười chiếc Quảng thuyền này rất không đúng đã dẫn tới chú ý, trên chỗ cập bờ bến thuyền cảng Hải Châu tuy rằng không có như lâm đại địch, nhưng đề phòng nên làm đều đã bắt đầu, bốn khẩu pháo sáu cân tây bị đẩy thẳng ra, vả lại đẩy ra thiết xa chế tạo đặc biệt, trong xe chứa các loại dụng cụ, đạn pháo đã ở trên lò than bắt đầu đốt nóng, còn có người đang quấy bùn, tới lúc đó đạn pháo nung đỏ bắn ra, dẫn theo lửa cháy boong tàu.
Ba gã liên trưởng đang luân phiên trực gác đều đang ở chỗ cao của cảng biển nhìn xem, bọn họ tuy rằng đề phòng, nhưng không có hạ lệnh tấn công, bởi vì đội thuyền này vào cảng lỗ mãng, tốc độ thuyền quá nhanh, nhưng cái khác đều là chiếu theo khuôn phép tới, bao gồm treo lên cờ nhận biết. Lý gia và Từ gia ở cảng Hải Châu này là kẻ có đặc quyền, treo cờ là được phép tiến thẳng vào cảng, nhưng thuyền biển khác nhất định phải bố trí thuyền tam bản sang trước thông báo mới được tiếp nạp vào cảng.
Nếu như đội thuyền Lý gia này mọi thứ đều là chiếu theo khuôn phép, vậy thì cứ chiếu theo khuôn phép làm. Hơn nữa còn nhìn thấy được đầu thuyền đối phương có người đứng ở nơi đó múa may hai tay, trên thuyền ngoại trừ thuyền viên đang bận rộn, đều là dáng vẻ bậc này, chỉ có điều khoảng cách xa không biết đang gào thét cái gì.
Buồm thuyền hạ xuống, con thuyền chậm rãi điều khiển tới gần nơi cập bến, hô to của những người trên thuyền đó cũng nghe được rõ ràng.- Trên thuyền người sống rất nhiều, có người bị thương, không nên động thủ, không nên động thủ.
Xem ra bọn người trên đội thuyền này cũng biết phòng ngự cảng Hải Châu rất lợi hại, sợ rằng người bên này hiểu lầm, đợi con thuyền gần vào bờ, không đợi trên bờ có người sang, trên thuyền liền thuận thế giẫm ván nhảy xuống dưới. Cử động rất nhanh này khiến bọn gia đinh Triệu Tự Doanh trên cảng sợ nhảy dựng, súng hỏa mai lập tức gác lên. Tuy nhiên lập tức nhìn thấy một người cụt tay nghiêng ngả lảo đảo xông tới. Quản sự Vân Sơn Hành trông coi cảng biển ngược lại nhận ra được người này, đây là một trong những đứa cháu trải của Lý Lão Hải kia, đã tới nơi này nhiều lần, lúc đó hán tử trẻ tuổi ngạo khí bức người, hiện giờ lại vẻ mặt tiều tụy, cẳng tay trái cũng đã không thấy, giống như bị đao chặt bỏ, sau đó lại dùng lửa đốt qua, rất là dọa người.
Cụt một tay rất khó nắm giữ thăng bằng, người này sau khi rời thuyền liền ngã sóng xoài ở trên bến thuyền, quản sự cảng biển liền sửng sốt, vội vàng đi lên dìu đỡ. Hán tử cụt tay kia khàn giọng nói.- Viên đại ca, thiếu chủ nhà ta ở trên thuyền, chúng ta đang bị kẻ thù đuổi theo, không còn cách nào sang đây nương tựa, xin các vị gia Từ Châu lưu lại giúp đỡ a!
Nói xong liền giãy dụa muốn dập đầu, Viên quản sự kia sửng sốt, lập tức kịp tỉnh táo nói.- Các ngươi là đồng minh Từ Châu, dĩ nhiên nên lưu lại và giúp đỡ. Trước hết để cho mọi người rời thuyền chờ đợi bố trí. Kẻ có thương thế dưỡng thương, kẻ không có cũng phải nghỉ ngơi thật tốt. Bảo tất cả người của các ngươi đều vứt bỏ binh khí, chớ nên có chiêu trò gì, bằng không tất cả tổn thương hòa khí.
Đội thuyền Lý gia từ trên mình Triệu Tự Doanh buôn bán kiếm được không ít lời, nhưng thật sự ra cũng giúp Triệu Tự Doanh rất nhiều, song phương là đồng minh quen biết, nếu đồng minh bị người trên biển đuổi giết, Triệu Tự Doanh dĩ nhiên có nghĩa vụ thu nhận và giúp đỡ tiếp tế. Cái này Viên quản sự kia cũng làm chủ được.
Nghe Viên quản sự kia nói như vậy, hán tử cụt một tay Lý Tư Mân kia toàn thân theo đó liền muốn buông lỏng, lập tức căng thẳng nghiến răng nói.- Đại ân của Từ Châu, đại ân của Viên đại ca, Lý gia suốt đời không quên.