- Tiến gia, đội nhân mã quân giặc gần như chạy trốn chín thành, người không có ngựa đều không có chạy thoát. Thượng gia trang chạy trốn mất ba người, còn lại toàn bộ đều bị bắt! Chiến quả không ngừng được báo tới chỗ Triệu Tiến.
Nghe thấy bẩm báo này, Triệu Tiến nhịn không được cười, xua tay nói.- Bọn chúng chính là quan quân, bây giờ không đáng ghép cho bọn chúng làm giặc, càng nói càng làm cho người ta hồ đồ.
Gia đinh cưỡi ngựa lại đây bẩm báo có chút xấu hổ, cười xòa đánh ngựa rời khỏi. Bên này vừa mới đi, lại có một người cưỡi ngựa lại đây, chưa tới gần đã hô to.- Tiến gia, có mấy trăm kỵ binh quan quân giết trở lại, đang xông về hướng này.
- Bảo vệ Tiến gia, bày trận nghênh địch! Triệu Hoàn liên đội Thân Vệ lập tức rống to, bọn gia đinh liên Thân Vệ lập tức bày trận, đồng thời cũng có gia đinh cưỡi ngựa đi triệu tập viện binh. Đoàn thứ hai lữ Thân Vệ đang thu dpkm trên chiến trường nhanh chóng chạy về bên này. Nếu trong lúc đại thắng như vậy, Triệu Tiến lại có gì sơ sẩy thì tội lỗi thật quá lớn.
Nhưng bồn chồn kéo dài không bao lâu, lại có gia đinh cưỡi ngựa lại đây bẩm báo.- Tiến gia, mấy trăm kỵ binh quan quẩn cũng đã xuống ngựa, vứt bỏ vũ khĩ, quỳ xuống đất xin hàng. Một người trong đó tự xưng là người quen biết cũ Chu Bảo Lộc, xin Tiến gia xem lại phần tình cảm ngày xưa mà khai ân thu nhận lưu lại cái mạng.
Chu Bảo Lộc này thật đúng là người quen cũ, mặc dù Triệu Tiên không đến chiến trường cổng tây nhưng theo tình hình cuộc chiến cũng phân tích ra được, chỉ sợ những người vừa bắt đầu đã lâm trận bỏ chạy chính là Chu Bảo Lộc này. Đây coi là cái gì, người quen dễ làm việc sao? Triệu Tiến càng nghĩ càng thấy dở khóc dở cười, sau lại khôi phục nói.- Những người khác theo lệ thường tạm giam, mang Chu Bảo Lộc tới.
Không lâu sau, Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc đã bị dẫn tới trước mặt Triệu Tiếng, áo giáp trên người bị tháo xuống, các loại binh khí cũng đã bị lục soát sạch sẽ, hai tay cũng bị trói chặt. Bọn gia đinh chính là sợ chuyện không ngờ xảy ra. Sau khi Chu Bảo Lộc nhìn thấy Triệu Tiến, dứt khoát nhanh nhẹn quỳ xuống, dập đầu nói.- Thiên Vương vạn tuế vạn vạn tuế, tiểu nhân không biết đại nghĩa, giúp kẻ xấu làm điều ác, thật sự là hổ thẹn vô cùng. Kính xin Thiên Vương vạn tuế nhớ lại quen biết cũ lúc trước, giữ lại tính mạng của tiểu nhân và bộ hạ. Ngày sau nhất định trung thành.
- Thiên Vương này ta nghe không cát lợi. Lão Chu, ngươi vẫn là đứng lên mà nói đi! Triệu Tiến nhíu mày, cắt ngang lời nói khách sáo của Chu Bảo Lộc. Vài tên gia đinh thân vệ phía sau hắn vẻ mặt cũng có chút cổ quái. Ở Từ Châu quả thật là có người gọi Triệu Tiến là Thiên Vương, sau đó còn nói cái gì mà Trần Hoảng là Bắc Hầu, Đổng Băng Phong là nam hầu, Thạch Mãn Cường là Đông Hầu, Cát Hương là Dực Hầu, dực này tức là chỉ cánh tay đắc lực.
Lúc đó còn nghe nói cái gì mà Triệu Tiến xưng đế, những người khác đều là phong vương rồi, như vậy phải là Thiên Hoàng và Đông Vương, Nam Vương, Bắc Vương, Dực Vương vân vân. Đối với việc xưng hô lung tung lộn xộn này, Triệu Tiến vốn là buồn cười nhưng sau khi lan truyền đi, Triệu Tiến cũng rất giận dữ, gọi Triệu Thập Nhất tới quở mắng một trận, lệnh cho y nghiêm tra. Biên ra cái này vốn là một vị tiên sinh dạy học nào đó ở Tiêu huyện, vốn ảo tưởng xưng tôn hiệu cầu phú quý, không ngờ rằng sau khi bị một trận đòn rơi đưa tới trong nông trang giam cầm ba năm.
Tất cả mọi người đều cảm thấy kỳ quái, tuy là nói những danh hiệu này có chút hoang đường nhưng nghe đi nghe lại cũng không có gì không đúng, như thế nào mà Triệu Tiến lại giận dữ đến nước này. Chu Bảo Lộc dĩ nhiên không biết mấu chốt như vậy, ở nơi này trùng hợp gặp phải xui xẻo rồi.
Hai tay của Chu Bảo Lộc đều bị trói, quỳ xuống rồi nên phải có người dìu lên. Tuy nói rằng y trong lúc pháo đánh hỗn loạn thoát thân được, sau đó trốn đi rồi lại trờ về, khẳng định là vô cùng chật vật, nhưng khí săc so với lúc rời đi tốt hơn rất nhiều. Triệu Tiến nhớ rất rõ ràng, khi đó Chu Bảo Lộc tiều tụy lạ thường, lúc này bộ dáng giống như là dưỡng tốt tinh thần.
Triệu Tiến trêu chọc một câu.- Khí sắc lão Chu ngươi không tệ nhỉ!
Chu Bảo Lộc không dám nhận lời này, đương nhiên không nói là rời khỏi Từ Châu rồi ăn cơm cũng ngon, ngủ cũng xuôi giấc, y chỉ khiêm tốn cười khổ, cúi đầu nói.- Tiểu nhân không biết đại thế, lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Kính xin Tiến gia thương thay, sau này tiểu nhân nguyện làm tùy tùng đi theo Tiến gia. Nếu Tiến gia chướng mắt, tiểu chân chỉ cầu được ở Từ Châu an ổn sống tới cuối đời. Xin Tiến gia khai ân.
- Chỉ ngươi chạy người trong nhà làm sao bây giờ? Triệu Tiến hỏi, Chu Bảo Lộc hiện giờ đã là đại tướng một phương Phó tướng treo hàm Tổng binh, ông ta nếu đầu hàng Từ Châu, còn người nhà dưới khống chế của Đại Minh chỉ sợ sẽ rất thê thảm. Chu Bảo Lộc rất chiếu cố vợ con, biểu hiện này là hơi chút kỳ quái.
Nói đên đây, trên mặt Chu Bảo Lộc lại lộ ra chút may mắn, gượng cười trả lời.- Không dối gạt Tiến gia, cả nhà tiểu nhân nửa tháng trước đã đến phủ Đại Danh, mua chỗ trang viên ngoài thanh ở lại. Đợi tin tức bên này truyền đến, bọn họ nhất định sẽ đến Từ Châu. Tiểu nhân đều có sản nghiệp ở trong thành và Hà Gia Trang, vào ở luôn thì tốt rồi. Vợ con tiểu nhân sau khi rời khỏi Từ Châu vẫn là nhắc Từ Châu thật là tốt, vẫn luôn muốn trở về. Lần này coi như là thỏa mãn tâm ý của bọn họ.
- Nếu lần này các người thắng, cũng về nhà được đúng hay không?
Triệu Tiến trêu chọc một câu, sau đó cười nói.- Chả trách căn nhà của ngươi ở con phố phía tây chợ muối và học miếu trong thành đều không có bán, ta còn tưởng rằng ngươi lưu lại cho thuê phòng, thuê đất.
Nghe Triệu Tiến nhắc tới hai căn nhà cửa, sắc mặt Chu Bảo Lộc lập tức trở nên trắng bệch. Y vốn tưởng rằng hai tài sản riêng này giấu rất tốt, nhưng không nghĩ đã sớm bị Triệu Tiến biết rồi. Nhìn thần sắc này của y, Triệu Tiến lắc đầu nói.- Chúng ta là người quen biết cũ, lần này ngươi lại gặp cơ may, đi Từ Châu ở thật tốt đi nha? Mấy chỗ ngươi đang ở đều có cửa tiệm làm ăn buôn bán, chỉ cần bản thân đừng tìm đường chết, phú quý dưỡng lão nhất định có.
Sau khi Chu Bảo Lộc nghe lời nói của hắn, cả thân mình mềm nhũn ra, suýt nữa tê liệt mà ngã ngồi xuống đát. Thân thể ít nhiều cũng được gia đinh chống đõ, Chu Bảo Lộc mới kịp tỉnh táo, ở nơi nào không ngừng thiên ân vạn tạ, nói xong cũng không nhịn được mà bật khóc. Triệu Tiến nhìn thấy cũng bực bội, khoát tay bảo người mang ông ta đi.
- Gia đại nghiệp đại, thê thiếp vợ con, năm đó có lẽ còn có mấy phần dũng khí, hiện tại chỉ còn lại tâm tư an thân bảo mênh. Người như vậy trận gì cũng đánh không được. Triệu Tiến thuận miệng bình phẩn một câu, đám thân vệ bên cạnh cũng là gật đầu.
Sau khi Triệu Tự Doanh nói rằng nếu ra đầu hàng sẽ không giết, trên chiến trường nhanh chóng an tĩnh trở lại, bọn dân hộ của Thượng gia trang tranh nhau ra trước đầu hàng, bọn quan binh còn cử động nhanh hơn. Đại lão gia cưỡi ngựa ngồi xe chạy được, nhà mình dựa vào hai cái bắp chân làm sao chạy trốn khỏi thiết kỵ Từ Châu, khí phách hay không có khí phách càng không nói đến, tính mạng là cần gấp nhất. Doanh trại thân tín không thấy Chu Bảo Lộc so với người khác còn đầu hàng nhanh hơn. Như vậy tinh nhuệ có tám phần lương bổng đều đã đầu hàng rồi, chúng ta còn chống đối làm cái gì.