Đồng Thanh Sơn lúc xuống ngựa đi tới nghe thấy một đám người đang bàn bạc, lẽ ra đại sự bậc này, Binh bị đạo Đăng Lai hẳn nên làm Giám quân tới xem xét, tuy nhiên từ lúc xuất binh tới hiện giờ, vị Binh bị đạo Đăng Lai mang phẩm hàm Tham chính kia trước giờ chưa có xuất hiện trong quân. Chiếu theo lý giải của Đồng Thanh Sơn, vị Giám quân này cũng đi theo tới rồi, tuy nhiên vẫn luôn rơi lại đằng sau đại quân cách một châu huyện.
Kỳ thật Đồng Thanh Sơn rất thích quan văn Giám quân không có mắt như vậy, những kẻ hủ lậu đó cái gì cũng không hiểu, còn muốn nhún tay vào việc quân, bại cục đều là vì như vậy xảy ra trắc trở, lúc này đại quân Sơn Đông không có quan văn can thiệp, đại thắng nắm chắc lại nhiều thêm mấy phần, ở Sơn Đông này quả nhiên khiến bọn người luyện võ vui sướng.
- Đồng du kích tới rồi. Tổng binh Dương Quốc Đống khách sáo hô gọi một câu, mọi người cũng đều gật đầu. Đồng Thanh Sơn nhất nhất đáp lễ, ở ngoài mặt rất khách khí quy củ trong lòng lại rất đắc ý. Sau khi trong tay có hơn bảy ngàn binh mã, mọi người đều trở nên kính trọng khách sáo, thời thế này quả nhiên trong tay phải có binh mới có được thể diện cao quý, bằng không chính là phượng hoàng không lông không bằng con gà.
Tổng binh Dương Quốc Đống gật đầu với một gã phụ tá bên cạnh, phụ tá kia mở miệng nói.- Quân giặc Từ Châu không có trú đóng ở Tế Ninh, thẳng từ Vận Hà lên bắc, đón đầu xông về phía chúng ta. Nhìn thấy chính là ý muốn cứng đối cứng chiến đấu ngoài đất bằng. Đại soái sớm đã bố trí trinh kỵ, thám mã nghe ngóng điều tra địch tình. Có một điểm mọi người yên tâm được, quân địch một đường xông tới như vậy, không có phục binh quân yểm trợ gì khác.
Tất cả mọi người đều gật đầu, trên chiến trường sợ nhất chính là cục diện đột nhiên phát sinh bậc này, tuy nhiên sau khi đi ngang qua Đông Bình Châu, địa thế bằng phẳng, ngoại trừ đầm Lương Sơn Bạc có danh không có thực, cũng không có địa thế phức tạp gì nữa, không có chỗ ẩn nấu phục binh gì, chỉ cần khinh kỵ lính trinh sát thăm dò đủ chăm chỉ vậy thì sẽ không có nguy hiểm ẩn nấu gì.
Phụ tá này lại là nói.- Chiếu theo thám mã hồi báo, quân giặc Từ Châu cũng có hơn bảy ngàn bộ chúng, trong đó con số tặc chúng xưng là gia đinh ước chừng năm nghìn. Bốn doanh trại, còn lại đều là đoàn luyện, lương thảo quân đội hẳn nên ở chỗ mười dặm đằng sau, hẳn nên có dân tráng thủ vệ.
Nghe thấy được “hơn bảy ngàn”, tâm tình của Du kích Đồng Thanh Sơn tức khắc trở nên nhẹ thõm, quan quân là gấp đôi quân giặc, kỵ binh đông hơn gần ba ngàn người, không cần nói đại quan hoàn chỉnh áp tới, cho dù kỵ binh đơn độc lấy ra xung phong, cũng sẽ hoàn toàn quét sạch quân giặc Từ Châu, tuy nhiên Du kích Đồng Thanh Sơn cũng rất buồn bực, vì sao bọn phụ tá trấn Đăng Lai thần sắc đều thận trọng như vậy.
Tổng binh Dương Quốc Đống mở miệng hỏi.- Có hỏa pháo không? Đồng Thanh Sơn sửng sốt, quân giặc còn có hỏa pháo. Hỏa pháo này dùng chiến đấu trên đất bằng có bất tiện thế này thế nọ, tặc binh không dùng để thủ thành chẳng lẽ còn kéo ra ngoài, thật sự là không có kinh nghiệm gì cả.
- Thám mã không dám tới gần quân giặc, khinh kỵ quân giặc đều là tặc binh gian xảo, ẩn nấu vô cùng lợi hại. Phụ tá mở miệng trả lời, Tổng binh Dương Quốc Đống dĩ nhiên đã sớm biết rõ chẳng qua phải thông qua hỏi đáp để cho mọi người hiểu rõ.
- Đội kỵ binh của bọn giặc có bao nhiêu?
- Sẽ không vượt quá sáu trăm.
Điều này khiến cho Du kích Đồng Thanh Sơn càng thêm thả lỏng, nhưng y vẫn để ý tới Tổng binh Dương Quốc Đống ở chính giữa và các vị quân tướng Sơn Đông của trấn Đăng Lai, ai nấy thần sắc nghiêm nghị. Dương Quốc Đống hắng giọng một cái, trầm giọng mở miệng nói.- Chư vị, quân phản loạn tính toán rất rõ ràng. Bọn chúng không muốn cứng đối cứng đánh một trận. Quân giặc trước nay chưa từng nghe nói có bại tích gì, đoán chừng đã sớm kiêu ngạo rồi.
Tổng binh Dương Quốc Đống nhìn quét qua một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trên mặt Du kích Đồng Thanh Sơn, mở miệng nói.- Đồng du kích, mấy ngàn Liêu binh dưới trướng của ngươi đều là tinh binh thiết kỵ đầy đủ sức lực từng ở Liêu Trấn ác chiến với Thát tử, lần này bổn tướng muốn bố trí các ngươi đánh trận đầu, quân giặc dũng mãnh gan dạ, phải nhờ vào các ngươi cứng đối cúng với chúng rồi!
Hơn bảy ngàn binh mã nhà mình đánh với hơn bảy ngàn phản loạn, đây mặc kệ như thế nào không nói được là uống thuốc đắng chịu tiếng xấu thay người khác, ngược lại là đưa công lao tới tay. Đồng du kích ở trong quân Đại Minh là người lịch luyện nhiều năm, dĩ nhiên đã sẵn sàng chịu khổ trước hết, sửa soạn được phân công ở đằng sau, không ngờ rằng chủ tướng công bằng như vậy, lúc này ôm quyền lãnh mệnh nói.- Xin đại soái yên tâm, mạt tướng nguyện ý dũng mãnh tiến tới trước, tận hết sức tiêu diệt phản loạn.
Dương Quốc Đống bên đó gật đầu, tuy nhiên Đồng Thanh Sơn để ý tới, võ tướng khác đều đang trao đổi ánh mắt với nhau, đó dường như là có chút vui sướng khi người gặp họa, hơn nữa là như trút được gánh nặng. Đây thật sự là có chút cổ quái. Du kích Đồng Thanh Sơn dâng lên một cỗ tức giận không hiểu ra sao, lại là cao giọng nói.- Giặc Từ Châu này cho dù hung hãn thế nào, chẳng lẽ còn hung ác hơn cả Thát tử Kiến Châu. Liêu binh chúng ta chém giết với Thát tử cũng chỉ là hơi rơi vào thế hạ phong, giặc Từ Châu đánh lưu tặc thì tính làm cái gì.
Đối với dõng dạc kiêu ngạo bậc này, đáp lại của mọi người rất bình thản, chỉ là gượng cười ha hả, đây nhất định là ghen ghét mình đánh trận đầu muốn cướp công đầu. Các ngươi không giảng tình nghĩa như vậy, đợi chút nữa lão tử cứ phải cho các ngươi nhìn thử, Du kích Đồng Thanh Sơn trong lòng âm thầm so đo.
Tổng binh Dương Quốc Đống thở dài, chậm rãi mở miệng nói.- Dương Cốc Thân, ngươi suất lĩnh kỵ binh quân ta đợi lệnh, nhưng muốn làm gì bổn tướng trước tiên dặn dò một câu. Các ngươi phải từ cánh bên trái của trận thế quân giặc tấn công. Nếu như Đồng du kích đánh loạn quân giặc, ngươi liền phải kịp thời xông lên. Không cần tính toán chết bị thương, xông vào đánh loạn bọn chúng.
Mọi người lại nhìn về hướng một vị tráng hán nhanh nhẹn, y là Thiên tổng thân binh của Dương Quốc Đống, thống lĩnh kỵ binh tinh nhuệ trấn Đăng Lai. Người này là cháu ruột của Dương Quốc Đống, vẫn luôn rất được tin cẩn trọng dụng. Nghe thấy điều này, ngoại trừ Đồng du kích, người khác đều là dáng vẻ có phần chịu chấn động, có người còn muốn tiến lên khuyên can, Dương Quốc Đống ở bên đó khoát tay, trầm mặc chốc lát mới lời lẽ nặng nề thấm thía mở miệng nói.
- Chư vị, lần này xuất binh, đợt đầu tiên là mấy lộ này của chúng ta. Đối với bên ngoài nói là hơn năm vạn, thật sự nhiều hơn bảy vạn xuất động. Đợt thứ hai cũng đã bắt đầu điều động, Sơn Tây, Tuyên Phủ và biên quân mấy nơi Bảo Định, Chân Định Bắc Trực Lệ, doanh Bắc Kinh cũng đã sẵn sàng điều động. Binh mã nơi Tam Biên Thiểm Tây cũng có sẵn sàng, Giang Tây, Chiết Giang, Hồ Quảng đã bắt đầu có binh mã tập hợp, sửa soạn đi hướng Nam Trực Lệ. Các ngươi thật nghe hiểu lần này là trận chiến bao lớn không?