Vương Triệu Tĩnh sắc mặt đỏ lên, vẫn còn kiềm chế lắng nghe. Triệu Tiến cầm lấy bát trà trong tay nhấp một hớp, tiếp tục nói.- Nói tới đây, huynh đích xác khâm phục Ngụy Trung Hiền kia rồi. Ông ta không phải người tốt, trong tay ông ta đã chết không ít người tốt không nên chết. Chiếu theo tin tức của chúng ta và các loại tin đồn, Ngụy Trung Hiền và đồ đảng đích xác làm được rất nhiều việc ác gian tà. Nhưng nhìn qua sơ lược, những quân tử chính nhân trong triều kia cũng làm được tốt hơn bao nhiêu so với ông ta nào? Hoàng đế Thiên Khải không cách nào khiến bọn quan văn chấp hành ý nguyện của y. Bọn quan văn chỉ muốn làm gì mình muốn làm, cho nên Thiên Khải bị ép không biết làm cách nào. Đi làm thợ mộc, đi sa vào hưởng lạc, khiến Ngụy Trung Hiền đứng ra, giúp y chấp hành ý nguyện. Ngụy Trung Hiền này làm không tệ, đang gắng sức giữ gìn hoàng quyền thể thống, giữ gìn Đại Minh này.
Triệu Tiến hít một hơi thật sau, tay vỗ ở trên tay vịn, chỉ Vương Triệu Tĩnh nói.- Ghi chép lại những gì huynh nói, điều huynh muốn nói không phải hoạn đảng và thanh lưu. Điều huynh nói chính là bản thân chúng ta. Sau khi trải qua một trận chiến này, chúng ta phải thành lập khung sườn quan phủ của bản thân, phải có quan lại sai dịch của mình. Huynh biết phụ thân đệ, đệ, Tào tiên sinh, Chu tiên sinh còn có bọn người các nơi đều có cách nghĩ của mình. Có người muốn dùng nho sinh đọc qua sách hiểu lý lẽ, có người muốn dùng tiểu nhị chưởng quỹ và quản sự trang chủ tự thân chúng ta bồi dưỡng ra. Còn có người nói muốn dùng thẳng luôn hiền tài trong thôn làng, cũng có người nói dùng gia đinh đoàn luyện. Nhưng chọn người làm việc vì chúng ta, vốn dĩ không phải do xuất thân của bọn họ mà là trung thành với chúng ta, biết chấp hành đòi hỏi của chúng ta, đạt được mục tiêu của chúng ta. Lúc xung đột giữa việc được sai bảo và đạo lý cũng phải chăm chỉ làm việc. Lúc xung đột giữa dân tâm dân nguyện và việc được sai bảo vẫn phải đi chăm chỉ làm việc, phải biết rằng chúng ta là làm cái gì nên được, cũng bởi vì không làm cái gì trở nên lụi bại!
Theo Triệu Tiến tỏ bày, vẻ kích động trên mặt Vương Triệu Tĩnh rút lui dần, đổi lại thần sắc phức tạp khó tả. Như Huệ vẫn luôn đang lật xem sổ sách cũng là ngẩng đầu, có một chút kinh ngạc lại có một chút hưng phấn. Mà mấy tên thân vệ trong phòng thì lại là mở to hai mắt nhìn. Theo như lời Triệu Tiến nói bọn họ cái hiểu cái không, nghe lại mù mờ cảm thấy vui sướng.
Triệu Tiến sau khi nói xong, trong phòng im lặng chốc lát, Vương Triệu Tĩnh chậm rãi giọng điệu nói.- Đại ca, ý của đại ca tiểu đệ đã hiểu. Chúng ta không đi con đường tiếp nối người trước, mở lối cho người sau kia. Mà là muốn khai thiên lập địa, tự sáng tạo ra một phen cục diện mới.
Y vừa nói như vậy, mọi người ngoại trừ Triệu Tiến đều là gật đầu, bởi vì lời Vương Triệu Tĩnh nói ra rõ ràng cái mọi người nửa hiểu nửa không nhưng biểu đạt không ra này. Sắc mặt Vương Triệu Tĩnh rất trịnh trọng, lại là mở miệng nói.- Đại ca, con đường này chỉ sợ ngàn khó vạn hiểm, không dễ đi nha!
Triệu Tiến mang bát trà lên vốn muốn uống, nghe thấy lời này lại là buông xuống, lắc đầu nói.- Kế thừa mấy ngàn năm, khuôn phép mấy ngàn năm, Mấy thứ này cuốn ở trên thân, đệ muốn kế tục liền phải bị trói chặt, đệ còn mở ra thế nào được. Không bằng đánh nát nó. Cái hư hại cái không tốt, chúng ta không cần. Cái tốt, cái hữu dụng chúng ta lưu lại. Đây mới là một con đường đi tốt nhất.
Nghe nói như thế, Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, Như Huệ như thoáng có chút suy ngẫm. Triệu Tiến lại là nói.- Triệu Tĩnh đệ và Tào tiên sinh đều thích tán gẫu với mấy người Tây Dương kia. Đệ cảm thấy luật pháp khuôn phép còn có phong tục của bọn họ như thế nào?
Lần này Vương Triệu Tĩnh không có lên tiếng, Như Huệ mở miệng nói.- Nếu thật giống như lời mấy người Phiên đó nói. Cái nơi Âu La Ba gì kia của bọn họ, thần Phật giữa đường, ai nấy gắng sức trục lợi, con cháu hàn môn không có ngày nào nổi danh. Không dối gạt lão gia, có lúc thật cảm thấy nơi đó là quốc gia của cầm thú văn nhã mất hết.
Triệu Tiến cười, Như Huệ ngược lại không có để ý thấy nét mặt của Triệu Tiến chỉ là trầm ngâm nói.- Nhưng bắt đầu nói chuyện lại lờ mờ có loại cảm giác, trên thân những người Phiên này dường như có loại khí chất ngang nhiên hướng tới phía trước, cầu món lợi lớn, cầu hiểu biết mới, cầu giàu có. Vì một chút ý nguyện đó trải qua biển rộng mênh mông, liều mạng mạo hiểm. Cỗ khí chất này ở Đại Minh chúng ta rất hiếm thấy. Không, ở thiên hạ Đại Minh, thuộc hạ chỉ dưới cai trị của lão gia mới nhìn thấy qua. Thuộc hạ phán đoán, nếu như người Phiên này vẫn cứ tiếp tục như vậy, mười năm mấy mươi năm hoặc là trăm năm sau, chính là dáng vẻ của Từ Châu chúng ta sao?
- Những pháp luật và khuôn phép của người Phiên kia đích xác có chỗ tốt. Nhưng bên trong đó lại so với truyền thừa của Hoa Hạ chúng ta kém xa quá nhiều. Phép luật và quy củ của người Phiên kia, cái tốt chúng ta phải dùng, nhưng truyền thừa của Hoa Hạ phải lưu lại không được mất. Như vậy mới không phạm vào sai lầm của bọn người Phiên, lại sẽ không bỏ qua chỗ sở trườn của chúng ta. Lúc Vương Triệu Tĩnh nói lời này lại xen vào.
Như Huệ không có lên tiếng, Triệu Tiến mỉm cười lại là vô cùng trịnh trọng nói.- Con đường đại ca đi ra này, chính là lúc Tần Hán pháp nho hỗn loạn, đường lớn vương bá cùng song hành. Thuật rèn tạo của người Phiên nơi đó đáng nể, thứ khác thì không cần lấy làm gương.
Vào lúc này, nét mặt của Triệu Tiến có chút bất đắc dĩ, nói với Vương Triệu Tĩnh.- Không cần nói đường lớn gì, cũng không cần nói cái gì tiếp nối người trước, mở lối cho người sau mà nghĩ ra cục diện. Thứ theo như lời ta đó cũng là muốn khiến cho Triệu Tự Doanh chúng ta càng mạnh thêm, khiến cục diện chúng ta càng lớn hơn nữa và vững chắc hơn nữa. Lập pháp thống lập ngôn thật sự còn quá sớm, đệ không cần khẩn trương như vậy, mặc kệ đạo lý gì, là tốt là xấu đều phải thảo luận và thử qua mới dùng được, mà không phải định ra trước lại đi thử lỗi.
- Cũng phải, tiểu đệ quá nóng lòng. Vương Triệu Tĩnh nói một câu, không có tiếp tục tranh luận, tuy nhiên xem vẻ mặt của y, cũng không có tiếp thu cách nói của Triệu Tiến.
Triệu Tiến cũng không có hỏi nữa, chỉ gật gật đầu nói.- Các ngươi đều quá nóng lòng, hiện tại chúng ta cần là cái gì? Là phải triệu tập được sức người, thu lấy được tiền bạc và lương thực, khống chế được khắp nơi. Mà những thứ này đều là vì chống đỡ tồn tại của gia đinh các lữ và các đoàn khác cùng với võ lực khác. Nhưng đảm bảo một điểm này chính là chúng ta cần phải có, làm không được cái này, nào sợ mai sao có lợi thật lớn, cũng phải chia ra cái nặng nhẹ cái nhanh chậm.
- Đại ca, sau lần đại chiến này, phải lập khuôn phép lập pháp độ rồi, nếu không nước đến chân chỉ sợ không kịp a! Vốn nói là không tranh luận, nhưng nói đến chuyện này Vương Triệu Tĩnh vẫn không kìm chế nổi.
Triệu Tiến cười phản bác nói.- Không, sau lần đại chiến này cần gấp nhất chính là đại chiến tiếp theo. Nếu Ngụy Trung Hiền thật sự điều động được đại quân như vậy ra tay, như vậy hết thảy đều phải vây quanh chuyện này mà tiến hành.